Truyện Hay Mỗi Ngày

Truyện Hay Mỗi Ngày Vệ sinh - Chất lượng lên hàng đầu. Đồ Ăn vặt Online luôn cố gắng để có t

Chuyện tình giữa thành phố ngàn sao ———————————————Khi tôi nhìn xuống thành phố qua khung cửa kính của tòa nhà trên tầng...
30/08/2022

Chuyện tình giữa thành phố ngàn sao
———————————————

Khi tôi nhìn xuống thành phố qua khung cửa kính của tòa nhà trên tầng cao, có hàng ngàn ánh đèn sáng lấp lánh rực rỡ ở dưới. Tôi tự nhủ mình thật nhỏ bé giữa không gian vô tận. Lại tự tặc lưỡi và trách bản thân mình chùn dại. Bởi giữa hành bảy tỉ người sao tôi chưa một lần mạnh mẽ tự tìm lấy một nửa của mình?

– Tan ca rồi, sao chị chưa về?

Trang đáp:

– Chị còn phải làm nốt việc, gần cuối năm công việc cứ chất đống lên vậy.

Trang là một nhân viên nhân sự của công ty BIT Center chúng tôi. Chị hơn tôi bốn tuổi, là một người cần mẫn và rất yêu thích công việc. Tôi chưa thấy chị yêu ai bao giờ, hay chí ít ra là một lần nhắn tin, tự mỉm cười. Người ta nói khi yêu, cho dù là những khoảnh khắc nhẹ nhàng nhất cũng có thể khiến ta bật thốt lên tiếng cười yêu đời.

Tôi từng hỏi tại sao chị không yêu? Chị đã ngoài ba mươi tuổi, chẳng lẽ chị không muốn có một mối tình và xây dựng một gia đình hạnh phúc. Chưa bao giờ chị trả lời tôi về việc đó, mỗi lần như vậy chị lại lặng thinh.

Là một nhân viên Designer, công việc của tôi nhiều khi phải thâu đêm suốt sáng để chạy miệt mài theo những dự án. Vào công ty đã ba năm nhưng những dịp mà tôi gặp chị lại chỉ có thể là vào thời điểm cuối năm, khi một quý mới trong công việc sắp đến. Việc nhân sự thay đổi liên tục khiến tôi có đủ thời gian để trò chuyện với chị.

– Sao chị không thử bắt đầu một mối quan hệ, và yêu đại ai đó đi?

Tôi lặp lại câu hỏi ấy thêm một lần nữa. Tôi không muốn làm chị khó chịu về vấn đề này, nhưng trong tôi luôn có một cảm giác lo lắng cho chị. Lo lắng cho cuộc sống của chị nếu chị không có một người đàn ông ở bên cạnh những lúc khó khăn.

Trang bóp nhẹ ly cà phê nhựa đã nguội lạnh. Chị nhìn qua cửa kính và nói một câu cũng giống những suy nghĩ của tôi đến lạ kỳ:

– Chắc người chị cần tìm vẫn còn đang đi lạc, anh ấy bị cuốn lấy bởi một thứ gì đó nên chưa tìm thấy chị. Chị không muốn yêu tạm một ai để chỉ vơi đi sự cô đơn. Vì như thế là làm khổ người ta, cũng làm khổ cả đời mình nữa. Giữa thế giới bảy tỉ người, cũng như hàng vạn ánh đèn dưới kia, chắc sẽ có một nơi là nhà mình thôi.

Tôi thấy mắt chị rưng rưng, cạnh mi trào ra hai giọt nước mắt. Tôi thấy mình hèn nhát. Tôi muốn lau đi những giọt nước mắt của chị, muốn cho chị mượn tạm một bờ vai để chị tựa vào. Có những lúc tôi cũng chắc mẩm, hay là cho chị ấy mượn mình. Đợi khi nào người trong lòng chị đến đón rồi sẽ trả về. Giá như chị không hơn tôi bốn tuổi, liệu tôi có thể yêu chị? Nhưng rồi tôi lại lắc đầu, giữa tôi và chị thì có chuyện gì được. Tôi sợ những định kiến xã hội, sợ những lời cười chê và trêu chọc. Chắc đấy là khoảng cách lớn nhất khiến tôi chưa bao giờ đủ cứng rắn để chinh phục chị.

Cũng còn một khoảng cách nữa khiến tôi chắc chắn rằng giữa tôi và chị mãi là hai đường thẳng song song. Mỗi dịp tôi không nhịn được cảm xúc, muốn ôm chị vào lòng, muốn cầm tay chị, muốn hôn lên bờ môi xinh đẹp của chị. Hình bóng bé nhỏ của chị lại lảng tránh.

Cũng như lúc này chị đang khóc, tôi chỉ hơi nhấc cánh tay lên mà chị đã quay mặt đi. Chắc chị không thích tôi. Chắc tôi không phải là hình mẫu lý tưởng của chị, không phải là người đàn ông mà chị mong đợi. Những lúc như thế tim tôi quặn thắt, cười nhạt và cho rằng chị chẳng phải là hình mẫu lý tưởng của tôi. Rằng người tôi yêu vẫn còn ở đâu đó ngoài kia. Đâu đó giữa thành phố ngàn sao.

Tôi tự hỏi, sao chị không biến khuất khỏi tầm mắt của tôi đi, sao chị cứ lảng vảng trong tâm trí của tôi thế? Bởi hành động của chị cũng khiến tôi khó hiểu, và rất phân vân. Tôi bắt gặp chị nhìn mình rồi ngây dại. Chị nhìn thấy mắt tôi rồi lại vội vã quay đi. Đôi lúc đứng trong thang máy tay chị cứ cọ nhè nhẹ vào lưng tôi. Hai cánh tay chị khẽ dâng lên rồi thụp xuống. Chắc trong thang máy người đông xô đẩy nên chị muốn nắm lấy cánh tay tôi để đứng cho vững. Chắc là thế.

– Sao em cũng không yêu ai đó đi? Em cũng đã hai sáu hai bảy tuổi rồi đấy?

Chị nhìn vào mắt tôi rồi hỏi ngược lại, chắc được năm giây rồi lại sợ hãi điều gì đó mà quay mặt. Tôi tặc lưỡi đáp:

– Vì sự nghiệp thôi chị!

Tôi lấy lý do ấy để biện minh. Phải, lý do ấy bao giờ cũng hữu dụng. Với hoàn cảnh và tuổi tác của tôi thì nó quá hợp lý.

Chị như tiếc ngẩn tiếc ngơ, như thất vọng. Tôi không biết chị suy nghĩ gì nữa, suy nghĩ của con gái hình như ai cũng khó hiểu.



Dạo gần đây tôi thấy chị nhắn tin qua lại với một người đàn ông đã ly hôn, có vẻ lớn tuổi. Tôi thấy chị miễn cưỡng. Mừng cho chị vì chị đã tìm được một bờ vai để nương tựa.

Nhưng thật ra, càng buồn hơn vì giờ chiến tuyến cô đơn chỉ còn lại mình tôi. Sau những giờ tăng ca, tôi sẽ chẳng còn ai để trò chuyện. Tôi trách chị sao nỡ bỏ tôi lại một mình.

Rồi tôi bắt gặp ánh mắt chị nhìn tôi lén lút. Chị cắn môi. Chị gạt tóc quay đi như chỉ muốn chắc rằng đó là lần cuối chị nhìn tôi. Tim tôi quặn thắt, tôi nhìn qua khung cửa kính rồi nhắc lại:

– Giữa thành phố ngàn sao mà tìm người ấy khó quá? Sao em cứ lẩn trốn tôi mãi vậy, dù gì thì cũng lộ mặt ra đi chứ.

Ba tháng sau tôi nhận được thiệp mời cưới của chị. Đứng cạnh khung cửa kính, tôi nhớ lại khoảng thời gian tôi và chị tăng ca, uống cà phê nói chuyện với nhau về việc tìm một nửa của mình. Tôi thấy nhớ chị, nhớ khoảng thời gian ấy ghê gớm. Tôi không muốn lãng quên ký ức và cảm giác ấy. Tôi mong nó quay lại.

Một cánh tay chắc nịch vỗ lên vai tôi rồi hỏi:

– Dạo này tăng ca nhiều quá hay sao mà trông tiều tụy thế hả cậu trai?

Nhìn lại thì ra đó là giám đốc. Sếp cười khà khà sảng khoái. Tôi ước giá mình có thể nghĩ sảng khoái giống sếp được một lần. Tôi bảo vì chẳng tìm được một nửa của mình nên đâm ra nặng đầu. Sếp nói:

– Việc ấy khó thế cơ à? Đến cái Trang mà giờ cũng đã tìm được bến đỗ thì cậu khó gì. Lại còn đẹp trai thế này nữa thì lo sao ế vợ. Đám cưới cái Trang cậu có đi không?

Tôi đáp:

– Em bận nên gửi phong bì thôi anh ạ.

Tôi cười chua chát, thực ra tôi chẳng bận gì cả. Chỉ vì tôi sợ không biết cảm giác của mình sẽ ra sao nếu tôi tham dự đám cưới của chị. Tôi cứ nhắc đi nhắc lại là tôi có yêu gì chị. Vì người tôi tìm vẫn ở đâu đó trong thành phố ngàn sao dưới kia.

Sếp bỗng nghiêm túc đưa tôi một cuốn sách và nói:

– Một nửa của cậu chẳng ở đâu xa lạ, chẳng qua là cậu cứ cố chấp không chịu nhận đấy thôi.

Bỗng tôi nhìn tựa đề cuốn sách của sếp đưa cho mà cảm thấy choáng váng. Nó như một ly nước lạnh dập tắt những suy nghĩ mơ hồ mộng mị của tôi. Tôi vỡ lẽ nhận ra rằng thì ra nó chỉ đơn giản đến thế, thì ra tôi đã chỉ tự lừa mình gạt người. Vứt quách cái định kiến xã hội, vứt quách những lời cười chê. Nếu như không nắm giữ được hạnh phúc của mình. Còn đau khổ hơn người ta dè bỉu gấp ngàn lần. Cười chê và định kiến rồi cũng sẽ qua. Nhưng hạnh phúc đã đi rồi thì sẽ mất vĩnh viễn.

Sếp lại nói:

– Cả công ty này ai cũng rõ hết, chỉ có mình cậu và cái Trang là như hai kẻ ngốc.

Tôi nóng bừng cả mặt, run rẩy đáp:

– Sếp nói đúng, em phải mạnh mẽ vì hạnh phúc của mình.

Sếp truyền lửa hối thúc tôi:

– Nhanh lên, nắm chặt hạnh phúc của mình trước khi quá muộn.

Tôi nhìn xuống thấy cả công ty đều đang nhìn tôi với anh mắt khẩn trương, và quyết định của tôi sẽ khiến họ vỡ òa trong sung sướng.

Quả vậy, tôi ném cuốn sách xuống mặt bàn, tháo ca ra vát và vứt phăng áo veston. Tôi chạy như một chiếc tên lửa đang đốt hết công suất, nhanh hết mức mà tôi có thể. Tôi sẽ đến bên cô ấy và dành lại thứ tình yêu vốn dĩ do sai lầm ngu ngốc và mù quáng của tôi mà mất đi. Cả công ty hò reo rung mình, như hòa vào nỗi niềm mà chính họ cũng đã u uất bấy lâu nay mà không nói được.

Tựa đề cuốn sách được chiếu sáng bới thứ ánh sáng lờ mờ hắt lên từ hàng vạn ánh đèn giữa thành phố. “Hạnh phúc ở ngay bên cạnh!”

Thật vậy, hạnh phúc ở ngay bên cạnh, là tại tôi cứ lạc giữa thành phố ngàn sao. Là tại tôi và cô ấy cứ lang thang mãi trong hành tinh bảy tỉ người mà không biết rằng chúng tôi vốn dĩ đã ở bên cạnh nhau, rất lâu rồi.

23 chuyện ngắn thâm thúy về cuộc đời, đọc xong bạn sẽ ngộ ra nhiều điều☺️☺️☺️1. Quý bà và người ăn màyMột quý bà dắt cún...
03/11/2019

23 chuyện ngắn thâm thúy về cuộc đời, đọc xong bạn sẽ ngộ ra nhiều điều☺️☺️☺️

1. Quý bà và người ăn mày

Một quý bà dắt cún cưng đi dạo.

Trên đường gặp một người ăn mày, bà ta nói: “Nếu anh gọi cún cưng của tôi là bố, tôi sẽ cho anh 100.000.”

Người ăn mày hỏi lại: “Nếu tôi gọi 10 lần thì sao?”

Bà này đáp: “Thì cho anh 1 triệu.”

Người ăn mày lập tức nhìn con chó gọi to mười lần “Bố ơi”.

Người đi đường thấy lạ xúm vào xem. Dưới sự chứng kiến của đám đông, quý bà đành phải đưa tiền cho anh này.

Lập tức, anh này tươi cười rối rít nói: “Cảm ơn mẹ, cảm ơn mẹ nhiều lắm.”

Bài học rút ra: Cuộc đời là thế, bạn càng hiền lành lương thiện, người khác lại càng muốn lợi dụng bắt nạt bạn. Đối với những kẻ đó, hãy giữ thái độ bình thản, nhẹ nhàng phản kích.

2. Vị chủ tịch huyện

Một vị chủ tịch huyện bị cách chức, vì quá uất hận mà ngã bệnh, chỉ có thể nằm bẹp trên giường.

Bác sĩ khuyên: “Thử đọc thông báo khôi phục chức vụ cho ông ấy xem, biết đâu lại có tiến triển.”

Người vợ nghe thế thì nghĩ bụng: “Đã đọc thì đọc hẳn thông báo thăng chức lên chủ tịch tỉnh cho ông ấy sướng một thể.”

Ai dè người chồng nghe xong thì cười ha hả bật dậy, khỏe mạnh như xưa.

Bác sĩ thở dài: “Sao lại không nghe lời tôi dặn, tự ý tăng liều thế này chưa chắc đã là hay.”

Quả nhiên, sau khi biết được sự thật người chồng đã phát điên.

Bài học rút ra: Đừng sợ thất bại, hãy dũng cảm đối diện với nó, đừng để nó ngăn cản bước đi của bạn. Cuộc đời là một hành trình, ai cũng được nếm trải nhiều trải nghiệm khác nhau, thất bại cũng nằm trong đó.

3. Ba điều ước

Một người da đen đi lạc trong sa mạc, ba ngày không được uống nước. Tưởng như sắp gục ngã thì Thượng Đế xuất hiện, ban cho anh ta 3 điều ước. Người này ước rằng, điều thứ nhất mỗi ngày đều được uống nước. Điều thứ hai được đổi thành da trắng. Điều thứ ba được thấy mông phụ nữ mỗi ngày. Thượng Đế đồng ý. Sau đó anh ta liền biến thành bồn cầu trắng tinh.

Bài học rút ra: Tham lam quá đáng chỉ tổ gây họa cho chính mình, ngược lại, nếu biết nghĩ cho người khác, thuận theo tự nhiên, ông trời sẽ chiều lòng bạn.

4. Lựa chọn công việc

Có hôm tôi trêu con gái 4 tuổi của mình: “Nhà mình sắp nuôi một con lợn, cần phân chia công việc, một người sẽ cho nó ăn mỗi ngày, một người thì dọn phòng nó, một người thì tắm cho nó. Con chọn việc gì?”

Nó đáp ngay: “Con làm lợn.”

Bài học rút ra: Sự lựa chọn mà bạn đưa ra cho người khác là thứ mà bạn muốn họ làm, nhưng đó không hẳn là thứ họ mong muốn. Thế nên đôi khi dù bạn đã cố hết sức, cứ nghĩ rằng điều bạn làm là tốt cho đối phương, nhưng họ lại từ chối lòng tốt của bạn.

5. Quán bar

Một người đàn ông vào quán bar, bắt chuyện với một cô gái: “Tôi có thể mời cô một cốc bia không?”

Cô này lập tức gào ầm lên: “Không, tôi không phải gái gọi, tôi không muốn ngủ với anh!”

Mọi người lập tức ném cho người đàn ông ánh nhìn khinh bỉ. Người đàn ông sượng sùng một lúc, sau đó cô gái nhẹ nhàng nói: “Anh cho em xin lỗi, em là sinh viên khoa tâm lý, nãy em chỉ muốn thử xem phản ứng khi bị xấu hổ của anh thôi.”

Người đàn ông nghe thế bèn hét lên: “500.000 một giờ? Mặt mũi thế này mà cũng dám hét giá cao thế? Cô đùa tôi à!”

Bài học rút ra: Khi bị người thân thiết phũ phàng, chúng ta đều buồn, buồn hơn là chúng ta chỉ có thể vờ như không có gì xảy ra. Nhưng nếu người xa lạ sỉ nhục bạn, đừng ngại phản đòn. Có điều bạn cần nắm lấy thời cơ và chọn đúng phương pháp, đừng nên nóng nảy hỏng việc.

6. Tỏ tình

Chàng thầm yêu nàng đã lâu. Được bạn bè gợi ý, chàng quyết định mua hoa hồng xếp thành hình trái tim trước sân kí túc xá nàng. Nhưng vì quá nhút nhát, đứng dưới sân hồi lâu cũng không dám gọi to tên nàng để tỏ tình. Đám đông vây quanh ngày càng đông, người đứng xem chật hành lang các tầng. Cuối cùng chàng lí nhí hỏi: “Có ai mua hoa không?”

Bài học rút ra: Không dám dũng cảm theo đuổi điều bạn khao khát, không tranh thủ nắm bắt thời cơ, thì bạn không xứng đáng được hưởng hạnh phúc. Lỡ một lời tỏ tình, cô gái nhẽ ra là vợ bạn, lại đi chăm con cho người khác.

7. Xe hơi

Thấy thằng bạn thân đi BMW đến, chàng trai ngạc nhiên hỏi: “Lấy đâu ra thế?”

Thằng bạn thân trả lời: “Tối qua đi bar quen một em, em ấy lái xe lôi mình lên núi hóng gió, rồi em ấy cởi quần áo ra bảo mình có thể chiếm lấy bất cứ thứ gì mình muốn, nên mình lái xe của em ấy đi.”

Chàng trai gật gù đáp: “Cũng phải, quần áo của cô ấy sao cậu mặc vừa được.”

Bài học rút ra: Chúng ta thường bị những thứ phù phiếm bên ngoài dụ dỗ, nhắm mắt lại, nắm bắt được thứ con tim mong muốn mới có thể thành công được. Còn về ý kiến của bạn bè, bạn có thể tham khảo, có thể không, nhưng từ đó có thể nhận ra ai mới thực sự là người bạn cùng chung chí hướng.

8. Vợ người ta

Một chàng trai định nhảy lầu tự sát vì người yêu 8 năm sắp đi lấy chồng.

Cảnh sát đến nơi, điềm đạm nói: “Anh được ăn nằm với vợ người khác 8 năm trời, anh thiệt thòi gì mà phải nhảy lầu?”

Chàng trai nghe xong, nghĩ ngợi một hồi rồi cẩn thận rời khỏi ban công, quay vào phòng, đóng cửa lại.

Bài học rút ra: Vui hay buồn thì thời gian cũng đang lặng lẽ trôi đi. Chuyện đã xảy ra rồi có nuối tiếc cũng vô ích. Hãy nhìn sự việc theo góc độ khác, bạn sẽ thấy mọi chuyện cũng không đến nỗi nào.

9. Chuyện mẹ và bé

Một em bé nói với mẹ: “Mẹ ơi, hôm nay mẹ rất đẹp!”

Bà mẹ hỏi: “Ơ, sao con lại khen mẹ như thế?”

Em bé trả lời: “Bởi vì hôm nay mẹ… không nổi giận!”.

Bài học rút ra: Vẻ đẹp ngoại hình phụ thuộc vào tâm tính của chúng ta. Nếu một tâm tính nổi giận, tức tối sẽ làm cho khuôn mặt của bạn cũng ít thiện cảm đi. Vì thế người xưa mới khẳng định rằng: “Tâm sinh tướng”. Bởi vậy muốn để trở nên đẹp hơn thì bạn hãy rèn luyện tâm hồn của mình luôn thánh thiện nhé.

10. Lớp học quần vợt

Một huấn luyện viên quần vợt nói với học sinh: “Làm thế nào tìm được quả bóng rơi vào đám cỏ?”

Một người nói: “Bắt đầu tìm từ trung tâm đám cỏ”.

Người khác nói: “Bắt đầu tìm từ nơi chỗ trũng nhất”.

Kẻ khác lại nói: “Bắt đầu tìm từ điểm cao nhất”.

Đáp án huấn luyện viên đưa ra là: “Làm từng bước, từ đám cỏ đầu này đến đầu kia”.

Bài học rút ra: Hóa ra phương pháp để đạt mục đích trong cuộc sống thật đơn giản, cứ tuần tự, từng bước, đừng nhảy vọt từ số 1 đến số 10.

11. Con nhái và lời khuyên

Con nhái ở bên ruộng nói với con nhái ở bên vệ đường: “Anh ở đây quá nguy hiểm, dọn qua chỗ tôi mà ở”.

Con nhái ở bên đường trả lời: “Tôi quen rồi, dọn nhà làm chi cho vất vả”.

Mấy ngày sau nhái ở bên ruộng đi thăm nhái bên đường, nó đã bị xe cán chết, xác nằm bẹp dí.

Bài học rút ra: Hãy thực hiện theo những lời góp ý chân thành, đừng để tính lười biếng của bạn làm hại bản thân mình.

12. Bóng đèn hư

Một cửa hàng đèn thường sáng trưng, có người hỏi: “Tiệm của anh dùng loại đèn nào vậy, dùng rất bền”.

Chủ cửa hàng nói: “Đèn bị hư hoài đấy chứ, chẳng qua là chúng tôi thay ngay khi nó bị hư thôi”.

Bài học rút ra: Cái mà bạn nhìn thấy tận mắt chưa chắc đã là phải thế. Sự thật nó hoàn toàn khác so với suy nghĩ của bạn.

13. Hoa khôi lớp xấu xí

Các sinh viên nữ công khai bỏ phiếu bầu chọn hoa khôi của lớp, Tiểu Mai là người có dung mạo bình thường nhưng cô đã đứng ra nói mọi người rằng: “Nếu như tôi được chọn, qua vài năm sau, các chị em ngồi ở đây có thể tự hào mà nói với chồng của mình rằng, Hồi em học đại học, em còn xinh đẹp hơn cả hoa khôi trong lớp cơ đấy!”

Kết quả là cô ấy đã được bầu chọn với số phiếu gần như tuyệt đối.

Bài học rút ra: Thuyết phục người khác ủng hộ bạn, không nhất định là phải chứng minh rằng bạn xuất sắc hơn người khác như thế nào, mà là cần để cho người ta biết được rằng nhờ có bạn mà họ mới trở nên ưu tú hơn và có nhiều thành tựu hơn.

14. Học vấn và tiền bạc

Hai bố con nhà nọ đang đi ngang qua cổng một khách sạn 5 sao, bỗng nhìn thấy một chiếc xe hơi thương hiệu nổi tiếng lái vào cổng. Cậu con trai nói với cha mình bằng giọng điệu khinh thường: “Người ngồi loại xe này, trong đầu chắc chắn là chẳng có học vấn gì!”.

Ông bố nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng: “Người nói những lời này, trong túi chắc chắn là không có tiền!”.

Bài học rút ra: Cách nhìn nhận về người và việc của bạn, có phản ánh thái độ chân thực những gì bạn đang nghĩ?

15. Đánh vỡ bát

Sau bữa ăn tối, mẹ và con gái cùng rửa bát, bố và con trai ngồi xem ti vi trong phòng khách. Đột nhiên, trong nhà bếp truyền đến tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng, sau đó là một khoảng lặng dài. Cậu con trai nhìn bố mình, nói: “Chắc chắn là mẹ đánh vỡ bố ạ!”.

Ông bố: “Ồ? Sao con biết?”.

Cậu con trai: “Bởi vì mẹ không lên tiếng mắng chửi gì hết ạ!”.

Bài học rút ra: Chúng ta đã quen nhìn người nhìn mình bằng các tiêu chuẩn khác nhau, và chúng ta luôn “nghiêm khắc với người khác, khoan dung với bản thân mình”.

16. Lải nhải

Chị vợ đang nấu nướng trong nhà bếp, anh chồng cứ đứng bên lải nhải không ngừng: “Chậm thôi! Cẩn thận! Lửa lớn quá! Mau lên! Lật cá đi! Ôi cho nhiều dầu quá!”.

Chị vợ nói: “Em biết phải nấu nướng thế nào!”.

Anh chồng: “Em đương nhiên là biết, bà xã”.

Anh chồng bình tĩnh nói tiếp: “Anh chỉ là muốn em biết, khi anh lái xe, em ở bên lải nhải không ngừng, cảm giác của anh thế nào thôi!”.

Bài học rút ra: Học cách thông cảm cho người khác không khó, chỉ cần bạn nghiêm túc đứng ở góc độ và lập trường của đối phương để nhìn nhận vấn đề.

17. Lợn

Một hôm, anh A lái xe trên một con đường nhỏ, khi anh ta đang nhìn ngắm phong cảnh tươi đẹp, thì tài xế của chiếc xe chở hàng đi ngược chiều bỗng hạ cửa kính xuống lớn tiếng nói: “Lợn!”.

Anh A càng nghĩ càng điên tiết, quyết định hạ cửa kính xuống quay đầu mắng chửi: “Mày mới là lợn ấy!”. Vừa mắng chửi xong, anh A bèn đụng phải một đàn lợn đi ngang qua đường.

Bài học rút ra: Đừng hiểu lầm ý tốt của người khác, nó chỉ khiến bạn chịu thiệt thòi hơn và làm nhục người ta thôi. Trước khi tìm hiểu rõ ràng nguyên nhân, hãy học cách kìm nén cảm xúc, nhẫn nại quan sát, tránh xảy ra những chuyện đáng tiếc.

18. Người làm bố

Cậu con trai nhỏ hỏi bố mình: “Bố ơi! Có phải người làm bố luôn hiểu rộng biết nhiều hơn con trai mình không ạ?”.

Ông bố trả lời: “Đương nhiên rồi con”.

Cậu con trai hỏi: “Bóng đèn là ai phát minh hả bố?”.

Ông bố: “Là Thomas Edison”.

Cậu con trai lại hỏi: “Vậy sao bố của Thomas Edison lại không phát minh ra bóng đèn hả bố?”.

Bài học rút ra: Người thích “cậy già lên mặt”, dễ dàng gặp trắc trở. Quyền uy chỉ là cái vỏ rỗng không chịu nổi thử thách, đặc biệt là trong thời đại mở cửa như hiện nay.

19. Quyến rũ

Một người đàn ông nước Anh và một người phụ nữ nước Pháp ngồi cùng một toa tàu hỏa. Người phụ nữ muốn quyến rũ người đàn ông nước Anh này. Sau khi cô ta cởi bỏ đồ nằm xuống, bèn kêu mình lạnh. Người đàn ông kia nhường chăn của mình cho cô ta, cô ta vẫn không ngừng kêu lạnh.

“Tôi phải làm thế nào để giúp cô đây?”, người đàn ông hỏi.

“Khi tôi còn nhỏ, mẹ của tôi đều dùng cơ thể của bà để sưởi ấm cho tôi.”

“Cô à, điều này thì tôi không thể giúp được rồi. Tôi không thể nhảy xuống tàu hỏa đi tìm mẹ cô được, phải vậy không?”.

Bài học rút ra: Người đàn ông giỏi đoán lòng người là người đàn ông tốt. Người đàn ông không giỏi đoán lòng người còn tốt hơn.

20. Thìa

Một vị khách bước vào một nhà hàng, gọi một phần súp, nhân viên phục vụ bưng lên cho anh ta ngay tức khắc.

Nhân viên phục vụ vừa đi, anh ta đã nói: “Xin lỗi, tôi không có cách nào dùng phần súp này”.

Nhân viên phục vụ lại bưng lên cho anh ta một phần súp khác, anh ta vẫn nói: “Xin lỗi, tôi không có cách nào dùng phần súp này”.

Nhân viên phục vụ đành gọi giám đốc.

Giám đốc cung kính gật đầu về phía anh ta, nói: “Chào quý khách, món súp này là món súp nổi tiếng của nhà hàng, được rất nhiều thực khách yêu thích, lẽ nào ngài…”.

“Ý tôi là, thìa đâu rồi?”.

Bài học rút ra: Có sai thì sửa, đương nhiên là chuyện tốt. Thế nhưng chúng ta lại thường sửa chữa những điều đúng đắn, giữ lại những điều sai lầm, kết quả là sai càng thêm sai.

21. Điện báo

Một người Scotland đi London, muốn nhân tiện thăm một người bạn cũ, nhưng lại quên địa chỉ của người bạn cũ kia, thế nên đã gửi điện báo cho ông bố của mình: “Bố biết địa chỉ của XX không ạ? Bố trả lời con nhanh nhé!”.

Hôm đó, anh ta nhận được điện báo gấp: “Biết”.

Bài học rút ra: Khi cuối cùng chúng ta cũng tìm được đáp án đúng đắn nhất, thì lại phát hiện ra rằng nó là đáp án vô dụng nhất.

22. Chuột sa hũ gạo

Một con chuột rơi vào trong lu gạo, số gạo trong lu vẫn còn một nửa, sự cố ngoài ý muốn này khiến nó vui mừng không sao tả được.

Sau khi xác định là không có nguy hiểm gì, nó liền bắt đầu cuộc sống ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn trong cái lu gạo.

Rất mau, lu gạo sắp cạn kiệt, nhưng nó rốt cuộc vẫn không thoát khỏi sự cám dỗ của những hạt gạo, nên tiếp tục ở lại trong lu. Cuối cùng, gạo đã ăn hết, chuột ta mới phát hiện rằng mình không thể nhảy ra ngoài được nữa, lực bất tòng tâm.

Bài học rút ra: Cuộc đời của chúng ta xem như rất yên bình nhưng thật ra khắp nơi đều đầy rẫy nguy cơ, cần phải giữ cho mình quan niệm sống ổn định, từ đó mà biết cân nhắc đến an nguy.

23. Chậm như rùa

Trong viện bảo tàng, bà vợ nói với ông chồng mình bằng giọng điệu mất kiên nhẫn: “Tôi cứ thắc mắc là tại sao ông lại đi chậm như rùa, thì ra là ông cứ dừng lại để ngắm mấy thứ này!”.

Bài học rút ra: Có người chỉ biết chạy trên con đường của cuộc đời, kết quả đã đánh mất cơ hội nhìn những đóa hoa xinh đẹp ở hai bên đường.

Đàn bà đã cũ – Một lần lỡ đò chưa hẳn cả đời giông bão!Ly hôn không đáng sợ bằng việc ta có dám tìm cho mình chốn hạnh p...
01/04/2019

Đàn bà đã cũ – Một lần lỡ đò chưa hẳn cả đời giông bão!
Ly hôn không đáng sợ bằng việc ta có dám tìm cho mình chốn hạnh phúc mới hay không? Đàn bà đã cũ chưa hẳn cả đời giông bão.
Ly hôn chưa khi nào là chuyện dễ dàng với phụ nữ. Đi được đến quyết định ly hôn đã khó, bước qua nó mà tiếp tục cuộc sống lại càng gian nan hơn. Thế nhưng có một điều kỳ lạ là không ít chị em sau ly hôn, khi vượt qua được chặng đường khó khăn đó, họ như được lột xác để trở thành một con người hoàn toàn khác, điềm tĩnh mà mạnh mẽ, trí tuệ mà quến rũ, trưởng thành mà bao dung...

Không bao giờ là đơn giản, chóng vánh trước quyết định chia tay một cuộc hôn nhân. Chưa nói đến những gắn bó mặn nồng một thời đột nhiên ngoặt sang một ngả rẽ khác, chỉ nói đến việc chia tay những thói quen đã là điều không phải một sớm một chiều đã làm được rồi.

Sau những cú sốc khiến bạn hẫng hụt đau đớn tưởng như khó lòng có thể vượt qua được, bạn trở nên trầm lắng khác thường: sự lặng câm của cảm xúc, sự chai lỳ của đau đớn, sự bất cần trước biện minh hoặc vỗ về. Sự lặng câm của bạn chỉ có thể ví von với sự lặng câm của những phiến đá.

Giữa chốn đông người, bạn thấy mình bơ vơ thật đáng thương - một cách vô thức bạn thấy mình đáng thương chứ chẳng đời nào bạn chịu thừa nhận điều ấy với bất kỳ ai cả! Bạn thích ngồi một mình với cái đầu trống không, thỉnh thoảng trong tiềm thức những kỷ niệm nào đó lướt qua khiến tim bạn đau nhói rồi lại trở về trạng thái trống rỗng.

Trong bài phỏng vấn gần đây, nữ diễn viên Dương Cẩm Lynh đã ngậm ngùi chia sẻ về khoảng thời gian khó khăn nhất trong đời.

Suy sụp là từ miêu tả chính xác nhất về tâm trạng của phụ nữ lúc mới vừa ly hôn. Chẳng thế mà trong bài phỏng vấn gần đây, nữ diễn viên Dương Cẩm Lynh đã ngậm ngùi chia sẻ cô từng khóc cả tháng, chới với khi ôm con ra ngoài cổng. Thậm chí dành nửa tháng đến Tây Tạng, tìm điểm tựa nơi đất Phật để suy nghĩ về mọi điều. Đó là những giải pháp giúp tinh thần bình ổn hơn, vậy còn những vấn đề liên quan khác thì sao?

Nhìn vào câu chuyện của nữ Diva Hồng Nhung, cô luôn tỏ ra mình ổn bằng vẻ bình tĩnh, ngọt ngào thường thấy. Vậy nhưng người hâm mộ vẫn không khỏi xót xa khi bắt gặp cô Bống dường như tất bật hơn với cuộc sống không còn người đàn ông ấy bên cạnh, để rồi cũng có lúc phải đau lòng khi hai đứa con bé bỏng bị sang chấn tâm lý khi thấy bố hạnh phúc bên người khác.

Điều đáng khâm phục là sau ngần ấy chuyện, Hồng Nhung vẫn cư xử rất văn minh với bố của các con mình mà không hề buông lời trách móc hay chỉ trích.

Sự thực, ly hôn không đáng sợ bằng việc ta có dám tìm cho mình chốn hạnh phúc mới hay không? Đàn bà đã cũ chưa hẳn cả đời giông bão.

Thay vì mải mê nghĩ về đống đổ nát, hãy sắp xếp lại những mảnh vụn trong tim rồi dùng vàng để hàn gắn chúng lại. Giờ đây, bạn chính là người phụ nữ đẹp nhất tại một thời điểm nhiều thử thách nhất của cuộc đời mình.

Đau đớn, chới với và hờn tủi là những cảm xúc sau khi ly hôn với một người mình từng yêu hết lòng. Có lẽ lúc này vô số câu hỏi được đặt ra nhưng đa số chúng không có câu trả lời, chỉ để lại cho chủ nhân một khoảng trống vô hình có thể nuốt chửng bất cứ tâm hồn mềm yếu nào. Cho dù có là ai, giàu hay nghèo, là người bình thường hay ngôi sao nổi tiếng thì cảm xúc không vì thế mà bớt đi hay nhiều thêm.

Dù thế nào đi nữa thì phụ nữ vẫn là bên chịu nhiều thiệt thòi sau ly hôn. Ngoài những lo toan về công việc, chăm sóc con cái, sợ lời dị nghị của người đời... thì thứ đáng sợ nhất là giờ đây, phụ nữ như con chim sợ cành cong, khó mở lòng đón nhận tình cảm của bất cứ ai khác. Niềm vui lớn nhất của họ bây giờ là nhìn con cái khỏe mạnh, vui vẻ lớn lên, còn những chuyện khác thôi thì chẳng quan trọng nữa.

Đối với đàn ông thì lại khác, dù vẫn có trường hợp "gà trống nuôi con" nhưng không nhiều. Đa số các anh chồng sau ly hôn thường không khó để tìm được hạnh phúc mới. Họ thoải mái trong tư tưởng và trong hành động hơn phái yếu rất nhiều.

Nếu là một phụ nữ thất bại trong hôn nhân và không có ý định tìm hạnh phúc thêm một lần nữa, thì liệu bạn có đang đối xử bất công với chính bản thân mình quá không? Hãy thừa nhận là xung quanh mình vẫn có rất nhiều người tốt và đừng triệt tiêu mọi cơ hội của mình như vậy. Ly hôn là ta đang đóng lại cánh cửa của cuộc hôn nhân buồn, chứ không phải là dấu chấm hết cho mọi hạnh phúc viên mãn về sau. Hay nói cách khác: Một lần lỡ đò chưa hẳn cả đời giông bão, bầu trời phía trước vẫn rất đẹp.

_ST_

Coppy

29/03/2019

Hoa Cúc diệt chuột

***

Nhà Hoa Cúc rất nhiều chuột. Đương nhiên rồi, đó là căn nhà cấp 4 duy nhất còn lại trong khu phố. Giữa Hà Nội, được sống trong căn nhà cấp 4 có sân, vườn, bể cá và đầy bóng mát này là điều ao ước của nhiều người. Mỗi tội... chuột. Ăn cơm cũng nghe chuột cãi nhau, ngủ cũng phải nghe chuột tỏ tình, mà chúng đâu có chịu nói tiếng Việt, ngôn ngữ chuột vừa nghe vừa dịch, có lúc chả hiểu chúng nói gì cả.

Hoa Cúc vốn hiền nên chuột cũng coi thường, bạn đến chơi mà chúng cứ nhởn nhơ đi lại như ở chỗ không người, lại còn giương mắt, ngoáy đuôi nữa chứ.

- Sao em không nuôi mèo?

- Trước em có nuôi một con. Con này bắt chuột, bắt gián rất giỏi. Nhưng em cho nó đi rồi.

- Sao vậy?

- Chị đã bao giờ nhìn thấy mèo bắt chuột và gián chưa?

- Chưa

- Nó vờn con vật bị nó bắt phát khiếp. Con gián bé nhỏ nó không ăn nhưng nó đá lên, đá xuống, xoay tròn con vật đến chết. Một hôm em thấy nó vồ được chuột, tưởng nó ăn ngay, nào ngờ nó hành hạ con chuột với một vẻ mặt độc ác và khoái cảm. Em sợ không dám nhìn. Vậy mà đã xong đâu, khoảng 1h sau, hành hạ con chuột chán chê, nó ăn phần mình, còn cái đầu thì nó không ăn, đem vào khoe chủ. Con mèo nhà em nó ác như con tinh ấy, em cho nó đi rồi.

- Sao không dùng bả?

- Em dùng rồi, chuột chết bốc mùi thối, tìm mãi mới thấy. Dọn xong, em sợ quá. Thôi đành chọn sống chung với chuột.

Nói thế, nhưng cuối cùng Hoa Cúc cũng thuê thợ đến làm lưới thép và làm lại hệ thống cửa, sửa lại mái, dọn lại nhà sạch sẽ, từ đó nhà không có chuột nữa. Nhưng chỉ trong nhà thôi, sáng ngủ dậy ra sân, Hoa Cúc vẫn phải đi quét phân chuột. Tạm ổn.

Tự nhiên không kết nối được Internet, gọi thợ đến. Kiểm tra một hồi, hóa ra dây ở ngoài sân bị chuột cắn.

Đang viết, điều hòa tí tách chảy nước, gọi thợ. Thủ phạm lại là chuột, chúng cắn và tha rác vào phần thoát nước ở ngoài sân nên nước bị ứ và chảy ngược vào nhà.

Trong nhà không có chuột, tự nhiên mất giẻ rửa bát. Tìm hoài, giẻ chưa thấy nhưng thấy một lỗ hổng to tướng, bên dưới là đống vữa gạch. Hóa ra, thợ họ đục một lỗ nhỏ vừa đủ để đưa dây điện từ ngoài vào. Chuột ta đã kì công đào tiếp đủ để vào nhà.

Hoa Cúc xin ít vữa xi măng trét lại lỗ hổng đó. Nhưng chuột đã vào được nhà rồi. Làm sao đây? Vừa lúc đó người bán bẫy chuột đi qua, Hoa Cúc liền mua một cái bẫy chuột. Nướng miếng thịt thơm lừng cho vào bẫy, đóng cửa và đi dạo phố.

Nửa ngày sau quay lại, em chuột thân yêu đã nằm trong bẫy, đang chén thịt nướng với khuôn mặt ngây thơ vô số tội.

Làm sao để xử em đây?

Suy nghĩ hai tiếng, vẫn không biết phải xoay xỏa thế nào với em. Hoa Cúc đành gọi điện nhờ cháu tư vấn.

- Ôi! Dì cứ để cháu, chuyện nhỏ như con thỏ

Sau đó, cháu của Hoa Cúc sang và xách cái bẫy cùng chú chuột thân yêu đi xử lý.

Một lúc sau, cháu gọi điện:

- Cháu xử nó xong rồi, dì ạ.

- Cháu xử kiểu gì?

- Cháu định dìm xuống nước, nhưng thấy tội quá, cháu thả nó rồi.

Yêu là yêu, thế thôi!Chẳng thể hiểu nổi do đâu mà người ta có thể đem lòng yêu ai đó ở những lần gặp đầu tiên, khi mà ch...
29/03/2019

Yêu là yêu, thế thôi!

Chẳng thể hiểu nổi do đâu mà người ta có thể đem lòng yêu ai đó ở những lần gặp đầu tiên, khi mà chưa ai hiểu gì nhiều về ai,chưa ai ngỏ lời với ai. Và đặc biệt,chưa ai biết bản thân mình sau này sẽ cuồng nhiệt mà yêu một người tới vậy. Là do tim mình tự nhiên loạn nhịp hay do duyên số sắp đặt cho người gặp người...

***



Rồi rất lâu rất lâu sau đó, mọi thứ lại trở về như rất lâu rất lâu trước đó, tôi chợt nhận ra rằng cứ mãi đi tìm lí do vì sao đem lòng đi yêu ai đó thật là vô nghĩa. Vô nghĩa như việc mỗi sáng thức dậy và luôn tự hỏi: "Sao mặt trời lại mọc đằng đông?". Đáng buồn là, khi nhận ra thì chẳng ai còn là của ai, chẳng còn ai ôm ai mỗi khi yếu lòng, chẳng còn tim loạn nhịp hay cái bối rối khi đối diện nhau. Hạnh phúc vuột khỏi tay nhẹ nhàng, thường tình như khi đi trên phố đông tay không chặt tay nên lạc nhau mất rồi. Hay như hai con người cùng chờ sao băng cả buổi, rốt cuộc khi sao băng vụt qua mà lại chẳng kịp ước điều gì. Loại đau đớn, tiếc nuối đó không khiến người ta sống dở chết dở nhưng lại khiến người ta sợ hãi trước tình yêu. Trách ai bây giờ, người ta đành đi trách duyên số.

Người ta trách gặp được nhau là do duyên số, đi bên nhau cũng là duyên số, duyên số đưa người đến với người. Thế mà duyên số lại chơi kì, để người ta nắm tay nhau rồi lại đủ mọi cách tách rời hai bàn tay đang nắm chặt ấy. Đôi co đến trầy chật, đến xót xa, cuối cùng tay không thể nắm tay, người không thể đến với người. Duyên số có thấy buồn không, chứ người thì buồn lắm, đau đớn lắm.

Mà trách duyên số không thôi mà không trách mình cũng kì. Trách mình vì đã yêu đến tâm can cạn kiệt,đến từng hơi thở, tế bào mà còn đành buông tay. Trách vì biết gặp được người ta trong cả tỉ người trên đời nó khó khăn đến thế mà còn bỏ nhau giữa đời cho bơ vơ lạc lõng. Trách bản thân sao không can đảm mà yêu, mạnh mẽ mà yêu, sao lại vì bản thân chưa hoàn hảo mà tự ti rồi tự xa lánh người, sao không biết trong tình yêu không có xứng hay không xứng, chỉ có hợp hay không hợp để mà bước chung đường.

Cuối cùng mới nhận ra, chung đường hay khác lối là do mình hay do duyên số cũng đừng để tâm quá nhiều. Và,dù bản thân có thế nào, duyên số sắp xếp ra sao thì người ta vẫn nên yêu,nếu có thể hãy yêu điên cuồng chẳng vì lí do gì cả, giống như mặt trời hàng ngày vẫn mọc đằng đông chẳng vì lí do gì cả. Đơn giản là mọc đằng đông và đơn giản yêu là yêu, thế thôi.

Address

Liên Bảo, Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc
Vinh Yen

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Truyện Hay Mỗi Ngày posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share