24/02/2020
𝑩𝒂̀𝒊 𝒉𝒐̣𝒄 𝒗𝒆̂̀ 𝒔𝒖̛̣ 𝒕𝒓𝒂𝒐 𝒈𝒊𝒂́ 𝒕𝒓𝒊̣
Nay tui muốn kể cho các bạn một kinh nghiệm có thể giúp các bạn tăng doanh số nè, nó dựa vào một câu chuyện có thiệt của tui.
Thật ra câu chuyện này cũng thường thấy và không ít người đã từng trải, nhưng ít ai viết ra, nay tui viết ra mong chia sẻ với quý vị một thứ gì đó mà tui nghĩ có ích cho hoạt động kinh doanh cà phê nói riêng và kinh doanh nói chung.
Giới thiệu nhiều rồi, giờ dzô hen. (Có ai đó thấy cách nói của tui giống một nhân vật nổi tiếng trên mạng thì cũng bỏ quá cho hen, người ta hay, người ta giỏi, thì mình bắt chước có sao đâu!)
Dzô nè:
Số là có một buổi sáng, tui đi rước thằng con của tui ở trong nhà bà tư của nó, tức là cô tư của tui, tui đi ngang một quán cà phê. Buổi sáng mà, thấy thèm cà phê nên tui ghé uống.
Uống xong ly cà phê là khoảng 30p gì đó thế là tui kiu tính tiền. Trong khi chờ đợi chủ quán ra thì theo thói quen tui mò vào túi quần để móc bóp, chuyện hay xảy ra rồi đây.
Tui hổng có mang bóp. Tui sực nhớ lại, hôm nay tui mặc một cái quần khác cái quần hôm qua nhưng tui quên “sàng, bóp và những thứ linh tinh của cái quần cũ qua quần mới.
Mới ở đây là quần sạch í chứ không phải mới mua đâu nghen, mắc công mọi người lại bảo tui khoe.
Thiệt là lúc đó tui ngượng chín mặt luôn, tui lật đật chay ra xe mở cốp lên coi còn sót đồng nào trong cốp không, tui hy vọng vậy. Nhưng thực tế thì trong cốp không có đồng xu cắc bạc nào.
Thế là mặt dày nói với chị chủ quán là, anh để quên bóp ở nhà, gọi là chị vì lịch sự chứ chủ quán trông nhỏ tuổi hơn tui, tui dzà lắm rồi. Điểm quan trọng xuất hiện rồi đây: Chị chủ quán tươi cười và nói:” Dạ không sao đâu anh, lần sau anh đi ngang ghé trả em là được!”
Nói thiệt lúc đó tui mắc nhục luôn á đồng thời nhìn chị chủ quán như một thiên thần, ai trong hoàn cảnh của tui chắc hiểu. Trong lòng tui tự nhủ là sau khi chở thằng con về là quay lại quán trả tiền liền.
Tính thì tính vậy nhưng chở thằng nhỏ về nhà rồi thì lại có việc khác phải làm, tui tạm thời quên việc trả tiền.
Rồi vài bữa sau, tui lại chạy ngang con đường đó. Sực nhớ mình mắc nợ, tui chạy tới quán đó rồi vào uống cà phê không quên rờ sau đít xem có cái bóp ở đó hay không. Chứ nếu lại quên lần nữa là người ta nghĩ mình là thằng uống cà phê quỵt ngay.
Tui thặc sự lúc đó không muốn uống cà phê đâu, nhưng cái việc thiếu nợ nó cứ lãng vảng trong đầu phải trả càng sớm càng tốt, nên tui mới vào đó uống cà phê.
Sau khi uống xong li cà phê, kiu tính tiền thì cũng là chị chủ quán ra tính. Tui nói cho tui tính luôn ly cà phê lần trước, lúc đầu chị chủ quán không hiểu tưởng một mình tui kiu 2 ly nữa cơ, sau khi tui nhắc lại mới nhớ.
Câu chuyện chưa hết đâu. Lần này tui lại chở thằng con vào nhà bà tư nó chơi, hôm đó, à không mới hôm qua chứ đâu, có trận MU vs Watford, tui tính là chở nó vào đó chơi sau đó mình về nhà cất xe đi bộ ra quán gần nhà xem đá banh, nhưng khi chạy ngang quán đó lại nghĩ thôi thì coi đá banh ỏ đâu cũng vậy, vào quán này coi như ủng hộ chị chủ quán.
Đấy, chỉ vì cho tui nợ một ly cà phê mà bà chủ đã bán được thêm 2 ly cà phê nữa, trong khi hai lần sau tui cũng không có ý định uống cà phê cho mấy nhé!
Chỉ cần các bạn trao trước giá trị, khách hàng sẽ tìm đến bạn. Nếu trong trường hợp chị chủ quán đó làm khó tui, thì tui sẽ gọi người mang tiền đến trả liền và sẽ không bao giờ ghé lại quán đó lần nữa, không phải tui hơn thua với chủ quán mà là tui cảm thấy mắc cỡ, người ta coi tui là thằng uống quỵt thì làm sao tui thoải mái được.
Có bạn sẽ nói là nếu giả sử người đó, là tui trong trường hợp này, uống quỵt thiệt thì sao, thưa bạn, thành phần đó rất ít, không mấy người chỉ vì mười mấy ngàn mà chấp nhận quẳng đi cái danh dự của mình, cái nhân phẩm của mình cả, nếu có thì đời họ hết xài rồi..
Hãy trao giá trị trước, hách hàng sẽ tìm đến bạn, nếu sau này tui có mời bạn bè tui uống cà phê ở gần đó, chắc chắn tui sẽ giới thiệu quán đó, vì đến giờ tui vẫn còn cảm thấy mắc nợ chị chủ quán.
; ; ́trị; ́_trị; ; ; ́trịchokháchhàng; ́_trị_cho_khách_hàng; ; ; ; ; ̀phê; ̀_phê; ; ; ̣m; ̣m; ; ; ̀ihọc; ̀i_học; ; ; ̉nlýquáncafe; ̀n_lý_quán_cafe; ; ; ̉nlýquáncàphê; ̉n_lý_quán_cà_phê