Tớ Thích Cậu Nhiều Lắm I Lov3 U

Tớ Thích Cậu Nhiều Lắm I Lov3 U Page là nơi chia sẻ nhữq câu chuyện và stt tìh cảm tâm trạq. P/s:Yêu là cho và nhận hay đổi lấy hận và đau vậy Cậu?

31/12/2014

Ad chúc cả nhà năm 2015 hạnh phúc phát tài gia đình làm ăn thuận buồm xuôi gió nha

27/12/2014

VÌ AI ĐÓ MÀ TỪ BỎ BẢN THÂN MÌNH CÓ ĐÁNG KHÔNG ?
Họ có thể làm tổn thương chúng ta, có thể khiến chúng ta suy sụp, nhưng không thể khiến chúng ta đánh mất niềm tin vào chính mình...
Sau mỗi chuyện tình tan vỡ, là những vết thương khó lành. Những vương vấn, nhớ nhung, những hoài niệm, tiếc nuối, những nỗi cô độc ghép thành ngàn vạn mũi tên đâm xuyên vào tim chảy máu.
Ai nợ ai, kết quả đó đã không còn quan trọng nữa. Người đi rồi, chuyện qua rồi, chúng ta cũng đã đến lúc phải giải thoát cho mình đi thôi. Chẳng lẽ nào, một người bước ra khỏi cuộc sống của chúng ta, là chúng ta không thể tiếp tục sống thật tốt hay sao?
Giá trị của bản thân không thể đo đếm bằng việc ai đó đã ra đi và bỏ lại chúng ta trong đau thương, dằn vặt, trong mâu thuẫn, khổ sở và cả những vết thương đầy mình. Họ có thể làm tổn thương chúng ta, có thể khiến chúng ta suy sụp, nhưng không thể khiến chúng ta đánh mất niềm tin vào chính mình.
Vốn duyên mỏng, nên tình phải tan. Bởi vì người không phải dành cho bạn, nên người mới ra đi. Đối diện với đau thương, chỉ mong bạn đừng quên, phải mạnh mẽ. Đối diện với bóng lưng quay bước, bạn càng phải ngẩng cao đầu.
Có thể tỏ ra yếu mềm, nhưng tuyệt đối đừng tỏ ra rằng bạn đã đánh rơi hoàn toàn giá trị của bản thân mình. Cũng đừng để mọi người đều biết, bạn đã vì một người không còn bên bạn nữa, mà chẳng tha thiết bản thân.
Tại sao lại lãng phí như thế? Cuộc đời mỗi người vốn dĩ phải trải qua biết bao nhiêu lần chứng kiến sự ra đi của lần lượt những người mà đối với chúng ta vô cùng quan trọng. Chúng ta chỉ có thể đặt họ vào một chiếc ngăn tủ của ký ức để thi thoảng hoài niệm, chứ không thể theo sự tan vỡ mà ôm bản thân tự nhảy xuống vực sâu.
Người này đi, người kia sẽ lại đến. Tựa như những chuyến đi xa luôn luôn có những người bạn đồng hành, có thể tình cờ gặp, có thể hữu ý gặp, nhưng chắc chắn, chẳng bao giờ bạn phải đơn độc lâu đâu.
Thứ quý giá nhất trên đời không phải là tình yêu, chỉ có thể là sinh mạng và cuộc đời của chính bạn. Lẽ nào có thể khước từ một thứ quý giá như vậy để trông ngóng một thứ đã qua. Biết chấp nhận để bản thân đừng quá tổn thương, biết nhận ra để không tự làm khổ chính mình.
Chỉ cần nhớ, còn sống là còn được trải nghiệm, còn trân trọng bản thân là còn được nhận lấy hạnh phúc. Mỗi một lần đổ vỡ không phải là dấu chấm hết, chỉ có thể là những khó khăn tạm thời. Bước qua hết những khó khăn đó, bạn sẽ nhận ra rằng, thật may mắn vì khi ấy đã không lầm lỡ mà sup sụp hoàn toàn, thật may mắn vì đã cùng bản thân chiến thắng để không từ bỏ, thật may mắn vì ngay cả khi ai đó bỏ đi, chúng ta vẫn không cảm thấy quá cô đơn.
Ngã một lần, phải đứng dậy một lần. Ngã nhiều lần, phải đứng dậy nhiều lần. Người ra đi, chính là người phải đi, quan trọng là, phải cố gắng để sống thật tốt. Không phải để cho người khác nhìn thấy, mà để chính bạn nhìn. Có vất vả để vượt qua mới biết trân trọng.
Chỉ mong đừng bao giờ có ý nghĩ, vì ai đó ra đi, mà bản thân không còn giá trị nữa, vì ai đó ra đi, mà cuộc sống mất đi ý nghĩa.
Còn lại bản thân, chính là còn lại tất cả, là còn yêu thương và hạnh phúc, là còn nhận thức và trải nghiệm, là còn những giá trị chẳng bao giờ mất đi !

26/12/2014

ĐỪNG CHỜ ĐỢI

Đừng chờ đến lúc thời gian vụt trôi nhanh rồi mới ngồi thẫn thờ ngậm ngùi tiếc nuối. Trong cuộc sống, chờ đợi có lẽ là một niềm hạnh phúc, nếu biết cách chờ đợi thì điều đó sẽ rèn luyện cho ta đức tính của sự kiên nhẫn vốn có. Nhưng cũng có những điều hết sức giản dị mà đôi khi ta đừng nên chờ đợi…

Đừng chờ đến lúc thời gian vụt trôi nhanh rồi mới ngồi thẫn thờ ngậm ngùi tiếc nuối, bởi trong thời gian đó bạn còn có thể làm được thật là nhiều thứ như đọc sách, nhảy dây, nấu một bữa ăn thật ngon cho gia đình,…

Đừng chờ đến lúc thi rớt rồi mới cố gắng ôn luyện thật chăm chỉ. Hãy cố gắng hết sức mình trước đi đã, bởi vì bạn có thể đạt được số điểm cao ngay từ bây giờ kia mà. Chứ đợi đến lúc ấy, có chắc bạn sẽ có dũng khí mà tiếp tục ôn lại hay không…

Đừng chờ đến lúc người khác bắt chuyện với bạn trước rồi bạn mới đáp lại. Mà bạn hãy chủ động bắt chuyện với người khác vì có lẽ người đối diện cũng đang chờ đợi bạn mở lời trước thì sao. Hãy mạnh dạn lên và rồi một tình bạn mới sẽ đến với tất cả chúng ta…

Đừng chờ đợi đến khi nào bạn sở hữu được máy tính để bàn hay một cái laptop trong tay rồi bạn mới nghĩ đến việc sẽ theo đuổi niềm đam mê của bạn là viết lách. Bởi đến lúc bạn có được nó trong tay rồi thì suy nghĩ của bạn đã là thật khác rồi. Hãy bắt đầu ngay từ bây giờ, biết đâu bạn sẽ tích lũy được một khoản kha khá nào thì sao,…

Đừng chờ đến lúc bạn bị người khác dụ dỗ và lừa gạt rồi mới tự trách bản thân sao mà ngu ngốc quá. Hãy không ngừng cập nhập thông tin để trở thành một người có lập trường vững vàng bạn nhé…

Đừng chờ đến lúc biết tự kiếm ra tiền và tự nuôi sống được bản thân rồi bạn mới báo hiếu cho cha mẹ bạn nhé vì ngay lúc này bạn vẫn có thể làm được điều đó kia mà. Hãy luôn quan tâm đến những người thân xung quanh bạn( cha mẹ, anh chị em, ông bà,…) và hãy học tập tốt, tự chăm sóc tốt sức khỏe của mình, sống lạc quan và trang bị kiến thức cho bản thân, mang lại tiếng cười và những niềm vui cho gia đình bạn nhé…

Đừng chờ đến lúc bạn được nói lời chia tay rồi mới quay mặt đi chỗ khác. Bởi vì khi đã hết yêu nhau thì bạn hãy chủ động chấm dứt trước để đỡ phải đau lòng thật nhiều và để cho mối quan hệ không trở nên chán ghét hơn,…

Đừng chờ đến lúc khi bạn mất đi những người bạn xung quanh mình rồi mới nhận ra bản thân sao ích kỉ, nhỏ nhen và hời hợt quá,…Hãy tự mình thành thật nhận ra điều đó và khắc phục liền để bản thân bạn không là người cô độc bạn nhé…

Đừng đợi đến lúc bạn già đi mới bất đầu tận hưởng cuộc sống này sau khi đã có một tài khoản lớn trong tay,…mà hãy biết cách tự thưởng cho bản thân khi bạn đạt được một thành tích nào đó, điều đó sẽ làm bạn hứng khởi lên rất nhiều…

Đừng chờ đến lúc bạn nhận được lời khen và một sự đồng thuận với quan điểm của bạn thì bạn mới dám bày tỏ bạn nhé, vì lúc đó, có khi người khác đã nêu quan điểm đó ra trước bạn rồi thì sao. Nếu bạn có ý tưởng, hãy thực hành ngay, vì có đôi lúc, những điều phi lí có thể làm thay đổi điều gì đó thì sao ta,…

Đừng chờ đến lúc người khác chú ý đến bạn rồi bạn mới thể hiện những ưu điểm tốt của bản thân. Hãy thể hiện những tài năng bạn có và rồi bạn sẽ tự mình thu hút được thật nhiều sự quan tâm từ những người xung quanh,…

Đừng chờ đợi đến lúc giấc mơ của bạn thành hiện thực rồi bạn mới cảm thấy hạnh phúc và cuộc đời này tràn đầy ý nghĩa vì giấc mơ sẽ chẳng bao giờ bền vững được. Hãy biết tận dụng mọi cơ hội ở phía trước tầm tay mà hành động liền bạn nhé…

Đừng chờ đến lúc có một ngày lễ đặc biệt nào đó ta mới bày tỏ sự yêu thương với người khác và làm mới bản thân mình. Bởi vì, ngày nào cũng là một ngày đáng để ta sống, yêu thương, làm việc, học tập và vui chơi kia mà,…

Đừng chờ đến lúc,…đến lúc mà bạn không có đủ sức kiên nhẫn để đợi chờ được nữa thì mới thôi đừng chờ đợi. Hãy dừng lại và suy ngẫm liệu điều đó có đáng để cho bạn kì vọng không nhé. Nếu không, hãy tạo cho bản thân một niềm hi vọng và niềm tin rằng” ta còn phải hoàn thành nhiều việc ngay trước mắt lắm. Hãy cố lên!”.

26/12/2014

3 THỨ KHÔNG THỂ THIẾU TRONG CUỘC ĐỜI MỖI NGƯỜI
1. NIỀM TIN
Con chim đậu trên cành không bao giờ sợ cành gãy bất chợt. Bởi niềm tin của nó không đặt vào cành cây nhỏ bé đó, mà đặt vào đôi cánh của chính mình.
Hãy bỏ qua tất cả những lý luận, chỉ trích trên đời, hãy tin tưởng vào chính mình để tạo sức mạnh thực hiện mục tiêu trong cuộc sống.
2. NỤ CƯỜI
Có câu: “Không ai giận một người đang cười”
Hãy tập mỉm cười, trở về với niềm vui, và lan tỏa ra xung quanh. Nụ cười luôn giúp bạn vượt qua khó khăn một cách dễ dàng hơn.
3. HÀNH ĐỘNG
Hãy hiểu rõ điều mình muốn, và những gì mình cần làm. Hãy làm hết sức và vui vẻ đón nhận kết quả. Chừng nào còn sống, bạn luôn có thể làm lại từ đầu.
***Luôn nhớ rằng:
Không ai có thể quay ngược lại để thay đổi sự khởi đầu. Nhưng bất kì ai cũng có thể thay đổi ngày hôm nay, để có một ngày mai khác đi, và để có một kết thúc tốt đẹp hơn. Hãy giữ cho mình 3 điều trên như 3 điều không thể thiếu của cuộc sống nhé!

08/12/2014

Hóa ra, cô đơn lại ở gần như vậy. Chỉ cần em liếc mắt qua, thì cô đơn có thể ở bên trái em, bên phải, trước mặt hay sau lưng em. Chỉ cần em để ý, thì mỗi khi buồn, em đều có cô đơn bầu bạn.
Em có biết có bao nhiêu nỗi cô đơn ở xung quanh em không? Em có biết nỗi cô đơn nào gần em nhất không? Em có muốn biết nỗi cô đơn nào lớn nhất không? Hãy yêu một người không yêu mình!

08/12/2014

Em sẽ chỉ là em, và giờ em chỉ được nhớ anh trong thầm lặng..!
"Yêu thương đôi khi rất xa xỉ, nhưng đôi khi lại là những thứ rất bình dị giản đơn.
Cuộc sống như một chặng đường tìm kiếm yêu thương.
Trao và nhận yêu thương, những điều cảm tưởng như rất đơn giản nhưng hiểu nó và thực hiện nó thế nào lại là một việc thật khó.
Yêu thương có lúc trao đi mà không cần nhận lại, nhưng đôi khi cần dừng lại để ai đó cảm thấy bình yên…"

07/12/2014

Sau nhiều ngày trôi qua, em vẫn ám ảnh vào đúng khoảnh khắc em được đón nhận câu trả lời. Là do trước đó em đã mơ tưởng quá nhiều vào những quan tâm và chào đón của anh. Là do em tự thêu dệt nên một câu chuyện tình lung linh như cổ tích. Với em, tình cảm trên đời này chỉ tồn tại ở hai dạng. Hoặc là yêu nhau, hoặc là làm bạn với nhau. Đã yêu sẽ yêu cuồng si và nồng nhiệt, không toan tính thiệt hơn, không ngại ngần ngăn sông cách núi. Còn tình bạn thì có thể vui vẻ và hòa thuận bên cạnh nhau bất cứ lúc nào, cũng sẵn lòng san sẻ cho nhau những tháng năm thanh xuân tuổi trẻ. Nhưng em còn quên mất, có một thứ tình cảm mà không ai muốn nhận, dù vậy nam nữ thời nay vẫn để vướng bước chân vào. Đó là thứ tình cảm không rõ là thích hay yêu, là thương hay mến. Thứ tình cảm anh dành cho em đó, có phải là quá tàn nhẫn với em không?

15/11/2014

Bạn đã bao giờ mệt mỏi về việc phải tập hợp những bài học trong cuộc sống qua nhiều năm. Đó quả thực là một bài thực hành thú vị cho bất kỳ mỗi chúng ta tự khám phá. Hãy cùng trải nghiệm 40 bài học quý giá dưới đây do trang Advancedlifeskills tổng hợp, đây hẳn sẽ là hành trang hữu ích cho bạn trên quãng đường hành trình mang tên "cuộc sống".

1. Cuộc sống không hề công bằng, bạn phải chấp nhận điều đó.

2. Khi mà bạn vẫn còn nghi ngờ, hãy luôn đặt ra câu hỏi.

3. Cuộc sống rất ngắn, chính vì thế bạn đừng phí thời gian để ghét một ai đó.

4. Đừng bao giờ khiến bản thân bạn trở nên quá đa nghi.

5. Hãy biết tiết kiệm tiền hàng tháng.

6. Bọn không phải là người chiến thắng trong mọi cuộc cãi vã, chỉ là việc đồng ý hay không đồng ý mà thôi.

7. Hãy khóc trước mặt một người mà bạn thực sự tin tưởng, điều này giúp bạn hàn gắn vết thương nhanh hơn là việc khóc một mình.

8. Thật không tốt khi bạn tức giận và đổ tội cho cuộc sống, cho tạo hóa. Hãy tự ngồi lại và suy ngẫm.

9. Hãy tiêu dùng một cách hợp lý để khi về hưu bạn sẽ có một khoản dưỡng già.

10. Hãy để quá khú ngủ trong yên bình bởi nếu bạn có nhắc lại thì nó cũng không thay đổi được gì, đồng thời cũng không giúp ích mấy cho hiện tại.

11. Khóc trước mặt con cái bạn, điều này hết sức bình thường

12. Đừng so sánh cuộc sống của mình với người khác. Bởi bạn không thể biết được cuộc hành trình tương lai của họ sẽ ra sao?

13. Nếu bạn có một mối quan hệ luôn phải giữ bí mật, tốt hơn hết bạn không nên duy trì nó.

14. Mọi thứ đều có thể thay đổi chỉ sau một cái chớp mắt. Nhưng đừng lo lắng, bởi Chúa không bao giờ làm được điều này.

15. Cuộc sống không chỉ có những bữa tiệc. Hãy cho mình sống bận rộn với công việc hoặc một niềm đam mê, sở thích nào đó.

16. Cuộc sống không chia thành những học kỳ và bạn không có kỳ nghỉ hè.

17. Một người viết văn luôn sáng tác. Nếu bạn muốn thành một nhà văn, hãy luôn học cách viết.

18. Khi một điều gì đó tới với cuộc sống của bạn, đừng hỏi tại sao mà hãy tận hưởng nó.

19. Không bao giờ là quá muộn để có một tuổi thơ hạnh phúc. Nhưng để có được điều đó lần nữa, tất cả đều phụ thuộc vào bạn.

20. Hãy đốt cháy những ngọn nến, mặc những bộ quần áo bạn thích... Đừng để dành nó cho một dịp đặc biệt nào cả bởi hôm nay đã là một ngày đặc biệt rồi.

21. Bạn không hoàn hảo và cũng không cần phải tỏ ra bạn là người hoàn hảo.

22. Hãy mạnh dạn khẳng định cái “tôi” của mình một cách lành mạnh.

23. Không ai có thể khiến bạn hạnh phúc, ngoại trừ chính bạn.

24. Bất cứ điều gì mọi người nghĩ về bạn, tất cả đều không có trong từ điển sống của bạn.

25. Dù hiện tại của bạn có tốt hay là xấu, điều đó sẽ thay đổi

26. Công việc sẽ không giúp đỡ khi bạn bị ốm, chỉ có gia đình và bạn bè mới quan tâm tới bạn. Hãy luôn để ý tới họ.

27. Bạn nghĩ thế nào không quan trọng , chỉ có những điều bạn đang làm sẽ cho bạn biết mình là ai.

28. Bạn có thể chơi thể thao giỏi nhưng chưa chắc đã trở thành tuyển thủ quốc gia.

29. Không có công việc hợp pháp nào là hèn kém. Chỉ có người ngồi không rồi mới đáng xấu hổ.

30. Hãy có tham vọng nhưng đừng thất vọng.

31. Những gì chiếu trong tivi không giống ngoài đời.

32. Hãy quan tâm đến đời sống tình dục thật an toàn

33. Đừng đổ lỗi cho người khác vì những quyết định của bạn.

34. Bạn không bất tử.

35. Lòng bao dung, sự tha thứ luôn là yếu tố cần thiết trong cuộc sống.

36. Đừng quên nói lời cảm ơn.

37. Hãy biết cách từ bỏ những thứ không có lợi ích trong cuộc sống của bạn và nghiêm khắc hơn với bản thân.

38. Không có thứ gì có thể "giết chết" được bạn, mỗi lần vấp ngã sẽ khiến bạn mạnh mẽ hơn.

39. Hãy tin vào những điều kỳ diệu.

40. Hãy ra ngoài sau mỗi giờ học tập, làm việc, có thể bạn sẽ khám phá ra nhiều điều ý nghĩa trong cuộc sống

15/11/2014

Tôi đã rất đắn đo khi viết bài này, nhưng tôi nghĩ mình cũng nên làm một điều gì đó để chia sẻ với bạn. Dù thú thật tôi không khéo léo trong ngôn từ cho lắm. Nói về tình cảm đã là rất khó nói về những đổ vỡ càng khó hơn. Ai trong chúng ta ít nhiều cũng bị một lần đã trải qua cái theo văn vẻ thì nói ''chia tay'', bình dân thì nói: ''thất tình''. Ở đây tôi không nói về nguyên nhân: ''Tại anh , tại em hay là một cái gì khác''. Nếu ai chưa từng trải qua giai đoạn này tôi thành thật chúc mừng. Còn nếu như ngược lại đã từng, đang từng... thì chỉ có chính người gặp phải mới biết mùi vị nó thế nào. Như khi uống một tách cafe chỉ chủ nhân mới biết nó ngon, dở, ngọt ngào hay đắng ra sao?
Khi gặp phải chia tay dù từ nhiều nguyên do khác nhau nhưng nỗi đau thì như nhau mà thôi. Tôi không dám khuyên bạn cố gắng vì đôi khi ''cố gắng'' chính là một áp lực. Tôi cũng không dám kêu bạn quên ngay đi, khi có những vấn đề cần thời gian và không ai giống ai. Tôi nhớ từng đọc ở đâu đó một đoạn văn ví von tình yêu như một cơn mưa mùa xuân. Vì thế khi bạn đi qua cơn mưa ấy và chẳng may bạn cảm lạnh. Người thì cảm trong một tuần, người vài ngày, người cần uống rất nhiều thuốc mới khỏi, người thì đôi khi không cần uống gì cũng qua khỏi. Bởi con người ta luôn có những khả năng đề kháng ngay cả trong tình cảm.Tôi nghĩ rằng không thể đem cái khái niệm mạnh mẽ hay yếu đuối vào tình cảm. Vấn đề là bạn nghĩ và đi qua như thế nào mà thôi. Bạn hãy buồn hay bỏ đi đâu đó nếu điều đó làm bạn nhẹ nhõm hơn. Bạn có thể không muốn ăn hay làm bất cứ chuyện gì khác muốn ngồi một mình trong căn phòng tối với những mảnh vụn ký ức và gặm nhấm nỗi đau. Nhưng sau những điều đó tôi mong bạn hãy nhớ tới kỷ niệm đã từng có và bạn hãy nhìn nhận là người ta đã từng đem đến cho mình nhiều thời khắc vui vẻ. Và thay vì để những điều đó thành vết thương oán hận bạn chấp nhận một sự thật rằng nó đã thành quá khứ không còn xảy ra nữa.Nếu có lời khuyên vào giai đoạn này tôi khuyên bạn hãy nhanh chóng làm việc. Lấy công việc làm mục tiêu, bởi đó là phương thuốc giảm đau hiệu quả nhất. Hãy làm những cái bạn chưa từng làm, bạn sẽ có cái bạn chưa từng có. Ai cũng cần tình yêu và không muốn sống cô độc nhưng đến một lúc nào đó bạn sẽ nhận ra tình yêu không là cứu cánh duy nhất của cuộc đời. Ngày nào đấy bạn sẽ cười mỉm khi nhớ về bạn trong những tháng ngày bạn cho là đen tối hôm nay.Khi tình yêu đi qua người ta thường loanh quanh trong cái vòng tròn nhớ quên, nhưng có một sự thật bạn không thể phủ nhận rằng thay vì ngồi cào bới bên đống tro tàn sao bạn không bắt tay vào dọn dẹp nó. Chẳng ai có thể xây cái gì trên đống đổ nát được và ngày nào đấy ai dám nói là bạn lại không yêu và ai dám nói rằng tình yêu đến trước mới là thứ tình yêu đẹp nhất.Ai trong chúng ta cũng từng nghe cái câu ''một nửa'' - nhằm chỉ định người gắn kết với chúng ta suốt đời. Nhưng hỡi ơi giữa muôn nẻo đường tình thì chuyện nhầm lẫn ngộ nhận đâu có gì là quá ngạc nhiên. Bạn và người chỉ là ''Những mảnh vỡ hoàn hảo'' đến lúc nào đó không khớp được với nhau và rơi ra trở lại trạng thái ban đầu thì cũng là điều tất nhiên. Tỉ lệ mối tình đầu gắn bó là bao nhiêu đây? E rằng không đếm trên đầu ngón tay. Chia tay không chỉ có mình bạn gặp phải, chẳng có gì là nghiêm trọng. Điều đó xảy ra hằng ngày trong cuộc sống đấy thôi.
Đọc đến đây chắc hẳn bạn sẽ thốt lên rằng: "Nói thì dễ lắm làm mới khó". Hoặc giả bạn cho đây là một cách dùng ngôn từ uyển chuyển nhưng nếu không làm như thế thì chúng ta sẽ thế nào đây? Liệu bạn có cả đời ngồi tiếc nuối vì tình? Chưa nói là điều ấy chẳng giúp tình yêu sống lại. Làm không dễ nhưng không có nghĩa là không được. Chiến thắng chính mình bao giờ cũng là cái chiến thắng khó khăn nhất. Hẳn không ít người sẽ phản đối và nói rằng: Không lẽ cứ chia tay thì không còn cơ hội cứu vãn sao? Có bạn à, nhưng tiếc là tỷ lệ ấy không nhiều. Nhưng bạn cứu vãn bằng cách nào đây?
Viết blog than thở, nhờ bạn bè người thân tác động hay gọi điện thoại nhờ người ấy giúp bạn vấn đề gì đó chả liên quan đến họ. Nếu người đó có thể quay lại với bạn, bạn có chắc là sẽ như không có chuyện gì xảy ra không? Hay như một chiếc bình đã vỡ dù dán khéo léo tới đâu nó vẫn không vẹn nguyên chưa nói nó càng dễ vỡ hơn xưa. Bạn được gì ngoài điều gắng gượng như thế? Còn như nếu người ta không quay lại với bạn thì bạn tự làm nỗi đau của bạn thêm trầm trọng.Tôi tin rằng trước lúc quyết định và thốt lên câu chia tay người ta đã ít nhiều suy nghĩ đến việc xảy ra sau đó. Nếu người ta còn yêu bạn đã không chia tay bỏ mặc bạn một mình như thế. Liệu có đáng không khi chút hình ảnh đẹp của bạn trong mắt người ta cũng bị bạn làm lu mờ thậm chí không còn nốt. Có đáng như thế không bạn?Bạn bất ngờ khi bị rơi vào thế đối phương chủ động ra đi. Tôi không cho là người nói lời chia tay trước sẽ ít đau khổ hơn bởi chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ những tổn thương mà mình phải chịu. Biết rằng con người vốn không phải thần thánh yêu, ghét, quên, nhớ là những trạng thái bình thường của con người. Hẳn trong bạn từng có lúc là một trời oán hận. Nhiều người sẽ khuyên bạn tha thứ cho những tổn thương mà người ta gây ra cho bạn. Nhưng cá nhân tôi thì cho rằng: ''Tha thứ đã là tốt nhưng quên đi còn tốt hơn''. Tốt cho người và cho cả chính mình. Cứ giữ mãi trong lòng một mùa đông ảm đạm thì chẳng bao giờ bạn có cơ hội nhìn hoa xuân. Nếu một ngày nào đó bạn tình cờ gặp lại người yêu cũ mà tim bạn không lỗi nhịp, bạn nhìn người ta như một người bình thường khác - không ghét cũng chẳng thích thì lúc đó bạn biết rằng đã vượt qua chính mình rồi đấy.Bạn đã bao giờ quan sát một đứa trẻ khi bé té ngã chưa? Chỉ cần bạn nói: "Ôi đáng thương quá, đau đến thế cơ à?" thì hẳn đứa bé ấy sẽ oà lên khóc nức nở. Nhưng ngược lại bạn nói:"Không sao, nhẹ thôi không nghiêm trọng" thì đứa trẻ ấy sẽ nín khóc rất nhanh. Là con người không ai tránh được vấp ngã trong cuộc đời nói chung, tình yêu nói riêng. Ngã một lần thì là không vấn đề gì nhưng nếu ngã lần thứ hai ngay một nơi và lý do như nhau thì nên xem lại phải không bạn.Tình yêu vốn là điều khó hiểu nhất của con người. Tôi, bạn có thể khác nhau về công việc, cuộc sống, giới tính hay vô số những điều khác nhưng cũng chỉ là cá nhân nhỏ bé nơi ấy. Con người đã tốn quá nhiều giấy mực vẫn không sao diễn tả hay nói hết cái được gọi là tình yêu. Thì nói chi một đứa con gái nhỏ nhoi giữa cuộc đời này như tôi. Con người ta còn sống còn thở là sẽ còn yêu. Có thể nói rằng nỗi buồn dệt nên những mối tình tuyệt đẹp. Nhưng không ít những cuộc đời chết chìm do nỗi buồn. Chỉ cần bạn biết chắt lọc những điều tốt đẹp trong cuộc sống, nuôi dưỡng tâm hồn bạn như một buổi bình minh thì biết đâu tình yêu lại gõ cửa bạn vào ngay ngày mai mà thôi.
Không có gì là không thể... phải không bạn?

09/11/2014

THÁNG 11 VỀ RỒI, ANH ĐANG Ở ĐÂU
Mười một nhớ lắm những rét buốt của mùa đông, nhớ lắm những khăn len, áo dạ, nhớ lắm những cái xuýt xoa ủ ấm. Tháng Mười Một không nắng. Không mưa. Không anh.
Ngoảnh đi ngoảnh lại chẳng mấy mà hết thu. Em vẫn chưa kịp tìm một người bạn đồng hành với mình lang thang giữa lòng Hà Nội, hít hà mùi hoa sữa mà nhiều người vẫn cho rằng nồng đến khó chịu. Em cũng chẳng kịp yêu thương thêm chút nữa mùa thu vàng hanh hao với thứ cô đơn len lỏi khắp những ngõ vắng, đường quen.
Vậy mà lại sắp qua. Sắp qua một mùa nhớ người xưa đến nhột nhạt khó chịu. Tháng Mười Một về, nhớ một mùa đông không anh!
Cái tiết trời đủ se se để mặc thêm một áo khoác mỏng, để ngong ngóng dự báo thời tiết xem bao giờ sẽ có gió mùa, và sẽ lạnh.
Tháng Mười Một về, em nhìn màn hình điện thoại, nhớ một tin nhắn từ những mùa đông năm nào xa xôi lắm, "Em mặc ấm, trời lạnh đấy"!
Trời bây giờ chưa mùa đông đâu anh. Nhưng cô đơn thì cứ kéo dài lê thê từ thu sang đông chậm rãi. Em vẫn thích được cho tay vào túi áo của anh, ngậm kẹo gừng và nghe những câu chuyện nhỏ nhặt, những mảnh vụn cuộc sống giữa hai người. Em vẫn thích được anh quàng khăn, cái kiểu quàng chẳng giống ai mà mỗi lần em chê xấu, anh nhăn nhó mắng yêu: "thế mới ấm". Em vẫn thích mỗi lần đi đâu về, anh lại hỏi có lạnh không, lại ân cần như chăm một con mèo dễ ốm.
Vậy ra là em nhớ anh, em nhớ những mùa đông lạnh mà không cô đơn, bình dị trôi qua.
Tháng Mười Một rồi, chẳng mấy mà hết năm. Chẳng mấy mà rét đậm. Chẳng mấy mà bâng khuâng.
Mùa đông năm ngoái chưa qua, tháng Mười Một vừa kết lại, anh đi. Mùa đông năm nay còn chưa tới, tháng Mười Một mới chợt về, anh đang ở đâu?
Anh có biết rằng, mùa này trời sắp lạnh? Anh có hiểu rằng em cần anh lắm, như tháng Mười Một cần gió đông?
Tháng Mười Một nhớ lắm những rét buốt của mùa đông, nhớ lắm những khăn len, áo dạ, nhớ lắm những cái xuýt xoa ủ ấm.
Tháng Mười Một không nắng. Không mưa. Không anh.
Mọi thứ rơi vào chùng chình nhớ thương không thể thoát ra được. Con người xa nhau thường đổ lỗi cho số phận, duyên nợ. Nhưng thực ra, duyên số và định mệnh chỉ là lý do ngụy biện cho lỗi lầm của con người. Cái lỗi không biết giữ yêu thương, không biết trân trọng tình cảm mà vô tình làm rơi mất những điều thân thuộc.
Em bỗng thấy tháng Mười Một khóc. Khóc trong nỗi nhớ vô vàn, trong cái thèm đến nao lòng tiết trời lạnh lẽo. Tháng Mười Một không lạnh thì đâu phải là Tháng Mười Một, anh nhỉ?
Em không anh, em cũng chẳng còn là em nữa. Có những nỗi đau không thể khóc được. Mọi thứ đều có lý do riêng của nó, nhưng lý do của người này có thể làm đau người khác. Cũng như lời cuối cùng anh nói với em lại là lời chia tay. Chia tay vì không hợp. Chia tay vì chữ duyên. Chia tay vì tình yêu chưa trọn.
Lại một tháng mới bắt đầu. Lại một nỗi nhớ nữa kéo dài. Em chờ mùa đông, em cũng chờ anh quay lại.
Chỉ là chờ cho vơi bớt nhớ, vì lòng em phút chốc yếu đuối giữa khoảnh khắc giao thời, giữa chênh vênh lạnh lẽo.
Em sẽ đi qua mùa đông không anh như thế nào đây?

09/11/2014

Đừng quên, nhu cầu cảm xúc cao nhất của 1 con người là cảm thấy được tôn trọng.

Đừng sử dụng thời gian và ngôn từ 1 cách bất cẩn, cả 2 thứ đó đều ko thể lấy lại.

Khi 1 người sống hết mình vì người khác, thì cũng đồng nghĩa với việc người đó đã quên đi chính bản thân mình.

Bạn có thể ghét người mình yêu, nhưng ko bao giờ có thể yêu người mình ghét.

Vết thương dù lớn đến đâu, cũng có ngày lành lại. Trái tim dù lạnh đến mấy, cũng có ngày tan băng.

Ko điều gì là tồn tại mãi mãi cho đến lúc bạn ngừng cố gắng.

Đừng làm mòn giá trị của bản thân bởi việc so sánh với người khác, bởi mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt.

Đừng đề ra mục tiêu của mình chỉ vì người khác cho đó là quan trọng, vì chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho mình.

Đừng bao giờ từ chối nếu bạn vẫn có cái để cho.

09/11/2014

MỘT ĐỜI NGƯỜI - BA LẦN LÀM TRẺ CON
Có người đã từng hỏi tôi : “Một đời người có bao nhiêu lần làm trẻ con”, tôi cười đáp: ”Một cuộc đời chỉ trải qua một lần tuổi thơ cho nên chỉ có một lần làm trẻ con thôi.”
Nhưng rồi anh ta đáp: “một đời người, ba lần làm trẻ con…”
Dường như đó là một câu trả lời bỏ lửng, cũng là một câu hỏi to đùng cho tất cả mọi người. Mỗi con người khi sinh ra luôn là một đứa trẻ thơ ngây dại được mẹ âu yếm, chăm sóc. Một đứa trẻ chập chững bước vào đời với những suy nghĩ đơn giản, niềm vui, hạnh phúc khi có cha mẹ, có nhiều đồ chơi, quà bánh. Là một đứa trẻ thực sự với một tuổi thơ đặc biệt và đáng nhớ. Đó là ngày tháng thả diều, bắt dế trên đê , đó là những ngày tháng được ba mẹ dắt đi chơi công viên, sở thú, đó là ngày tháng có đứa bạn thân bên cạnh cùng nhau chơi búp bê, phá cổ và cũng có thể là những ngày tháng vất vả để kiếm sống mưu sinh.Tất cả đều là ngày tháng trẻ thơ của chúng ta.
Lần thứ hai thì sao ? Đó là khi ta là những ông bố, bà mẹ. Niềm vui, hạnh phúc khi mình đang đảm nhiệm một thiên chức mới. Ta lại trở lại ngày tháng làm trẻ con. Ta chỉ dùng cử chỉ và nói bập bẹ để dạy con, ta chơi những trò chơi trẻ con với những đứa trẻ, một phần tuổi thơ trong ta sống dậy mạnh mẽ như ta chỉ mới lớn đây thôi.
Lần thứ ba ư ? Lần này tôi đoán chắc chắn là khi ta già rồi. Người ta bảo khi sống qua cái tuổi già, ốm yếu thì con người sẽ như trẻ lại. Thực ra thì khi già đi sức khỏe yếu ốm hơn, con người có nhu cầu được chăm sóc. Khi ta già, phải chăng ta sẽ làm nũng như trẻ con, muốn được con cái chăm sóc, được cháu yêu thương và chơi cùng. Khi già, ta thường cô đơn và nhớ nhiều nhất về tuổi thơ của mình. Tuổi thơ ta được ấu yếm trong lòng mẹ va bây giờ ta muốn có cháu, con quan tâm, dỗ dành.
Thì ra cuộc đời con người trải dài với những năm tháng mà ta không thể nào lớn nổi, bởi có đôi khi ta triết lí, già đi nhưng có lúc ta lại trẻ con đến là. Có lẽ “Một đời người ba làm trẻ con.

Address

Thái Nguyên

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tớ Thích Cậu Nhiều Lắm I Lov3 U posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share