27/10/2023
Đã có ai từng nói với bạn rằng, nghề giáo là một nghề rất tuyệt vời chưa?
Có nhiều người đã từng nói với tụi nhỏ chúng tôi rằng, đừng làm giáo viên, đời giáo viên nó bạc lắm. Nhưng không, với góc nhìn của những đứa nhóc 12 chúng tôi, đó là cái nghề cao quý và đẹp đẽ nhất. Là cái nghề mà biết bao chuyến đò, những người thầy, người cô được tận mắt chứng kiến những đứa con của mình lớn lên từng ngày, là cái nghề mà cho dù ở khoảnh khắc nào, các thầy cô cũng sẽ nhìn thấy được hình ảnh của tuổi trẻ cuộc đời mình qua hình ảnh của những đám nhóc học trò tinh nghịch chúng tôi.
Đã có ai từng nói với bạn rằng, chia ly cũng là một khoảnh khắc rất đẹp chưa? Nếu cuộc đời này ta có cho nhau những phút giây của sự gặp gỡ, hội ngộ thì hạt mầm của phút chia xa cũng là thứ có thể xuất hiện trước mắt tất cả chúng ta bất cứ lúc nào. Nếu ai hỏi chúng tôi rằng, có sợ chia tay, sợ một ngày nào đó bản thân mình không còn được gặp gỡ những người mà mình yêu thương hay không thì chúng tôi tin rằng, tất cả các bạn cũng sẽ có chung một câu trả lời với chúng tôi: Chắc chắn là có.
Chào thầy Tran Hau , là chúng em, 12/3 đây, có lẽ đây sẽ là lời văn của một người, nhưng chắc chắn sẽ là suy nghĩ và tình cảm của tất cả 40 con người. Suốt thời gian qua, chúng em thật sự rất lấy làm quý khi được trở thành một trong những lứa học trò cuối cùng được thầy lựa chọn giảng dạy ở những phút cuối của đời của một giáo viên.
Duyên này tuy ngắn hay dài suy cho cùng đó cũng chính là cái duyên do ông trời định đoạt cho tất cả chúng ta, và có lẽ cái gọi là duyên trời định ấy, khó có thể nào nói trước được nó kéo dài bao lâu. Ngắn thì chúng ta nuối tiếc, dài thì chúng trân quý nhưng cho dù ngắn hay dài, tất cả sẽ được gọi gọn trong hai từ kỉ niệm và hồi ức.
Hôm nay, là một ngày đặc biệt, đặc biệt với thầy và đặc biệt với 12/3 chúng em 💜 Chúng em không biết phải miêu tả cảm xúc như thế nào khi tất cả tụi nhóc bọn em được chứng kiến những khoảnh khắc cuối cùng được đứng trên bục giảng của một người thầy. Chưa bao giờ được làm giáo viên, chúng em không thể hiểu hết được cái cảm xúc thật sự của một người lái đò khi phải chia xa với trường lớp, phấn trắng, bảng đen là như thế nào? Nhưng khi tiếng trống trường hôm nay vang lên như một hồi chuông báo hiệu chặng hành trình giảng dạy của thấy kết thúc, tụi em lại được nhìn thấy bóng dáng của thầy, được thấy thầy ôm những đứa học trò nhỏ của mình lần cuối thay lời tạm biệt, những tấm hình chụp vội cùng các thầy cô giáo khác…Chúng em như thấy được sự lưu luyến và tiếc nuối. Có lẽ là sự lưu luyến, tiếc nuối của thầy nhưng cũng có lẽ, là sự lưu luyến và tiếc nuối của tất cả tụi 12/3 chúng em - chúng ta tiếc cho chặng hành trình của mình và tiếc cho khoảng thời gian ngắn ngủi được ở bên cạnh nhau
🎊Sau cùng, 12/3 chúc thầy những chuỗi ngày sắp tới sẽ luôn là những chuỗi ngày tươi đẹp nhất! Chúc thầy tất cả ngoại trừ buồn bã và vất vả thầy nhéaaaa
P/s: cuoi nam tong ket lop di nhau nha thay 🍻