21/11/2022
Hôm trước vào Sài Gòn, tôi ghé một sự kiện opening công ty một người em. Thảo Điền, nên toàn tây. Tôi đến chủ yếu thăm em nhưng em mệt nên nói chuyện chút rồi em về. Tôi chỉ ngồi thêm dăm phút, lười đi giao lưu. Đang bước chân ra gần cổng thì đi ngang bóng ai quen quen. Một em đồng hương, đi cùng với đồng nghiệp. Thế là tôi đứng chơi thêm chút.
"Lần đầu tiên em đi tiệc kiểu này á." - em bảo.
"À, đi do anh đăng story á hả"
"Anh bảo come join me, nghe cứ như anh tổ chức."
"Haha, thì cũng gần giống mà - công ty bạn anh host. Nhưng cái em đang thấy là tầm nhìn của anh đối với Baron á (à, em đồng hương đây là một khách hàng cũ của quán). Em nhớ khu sân vườn của quán không? Anh muốn không khí sân vườn nó chính xác như thế này." (như hình)
Socializing, mọi người đứng ngồi nằm gì cũng được, nhưng tương tác với nhau thoải mái, cởi mở, chứ đừng lúc nào cũng là một hội một nhóm. Đó là thứ tôi muốn.
Đâu đó tôi cũng tự biết cái kiểu sở thích uống bia của mình không giống với số đông ở Pleiku. Không chỉ là uống lai rai cho vui, uống bia thủ công cho ngon, mà còn quan tâm uống và nói chuyện gì nữa. Hai cái đầu có thể không khó đạt được trong những bữa nhậu, có thể chủ động được, nhưng riêng cái số 3 thì khó. Uống và nói gì?
Anh em nào thân với Baron chắc biết quán còn có ý định làm câu lạc bộ, giới hạn 34 thành viên (tại địa chỉ quán là số 34 đó) để cùng nói cái gì có ý nghĩa. Nói về kinh doanh, về quản lý, về tài chính, về rượu, về bia,... những thứ có tính kiến thức, kinh nghiệm, và kỹ năng hơn là nói vô thưởng vô phạt, chủ yếu so đô, chơi bời.
Baron nhỏ thôi, cũng tồn tại trong khoảng thời gian ngắn thôi, nhưng ít nhiều tôi nghĩ đã gieo vào đời sống Pleiku một góc nhìn khác, có ý nghĩa hơn khi uống rượu bia, và là cầu nối tâm hồn của những con người có dịp gặp nhau tại phố núi bất kể đến từ đâu. Quán có thể đóng, nhưng rồi những câu chuyện, những mối quan hệ sẽ vấn tiếp tục sau đó nữa. Vậy dù có thất bại nhưng cũng coi như là chúng tôi có một thành công nho nhỏ rồi.
Hình: The Hive Villa hôm opening.