Zalo Kafe

Zalo Kafe Cafe & nước giải khát

Christmas is coming ❤️
17/11/2022

Christmas is coming ❤️

08/06/2022

Khi một cơ hội bất thường xuất hiện, ta có hai lựa chọn, một là nắm bắt nó, hai là buông bỏ nó. Cơ hội bất thường có thể là cơ hội hơi quá sức làm cho ta chới với, có thể là một lĩnh vực khác xa những gì ta hằng quen thuộc, cũng có thể là cơ hội chẳng liên quan gì đến kế hoạch mà ta đã cần mẫn suy ngẫm, vẽ vời ra cho chặng đường phía trước của mình.... Dù thế nào, nó tạo áp lực, nó hết sức bất định, nó làm cho ta ngộp thở vì thiếu tự tin và đầy sợ hãi. Vậy, mà nó rơi cái tòm xuống đầu ta. Nắm bắt, hay là buông bỏ?

Hồi xưa, tôi có cái cơ hội rơi tòm như thế, như trái dừa khô va đau điếng vào đầu. Chả hiểu sao, bị giao một phát 3 khu vực thị trường thế giới, châu Á, Đông Âu, Trung Đông và châu Phi, tôi mặt mày tái xanh té xỉu. Trời ơi, nhận hay là không nhận, khi bản thân chưa đủ tự tin, chưa đủ kỹ năng, chưa hề chuẩn bị, chưa đầy dũng cảm, chưa vững kiến thức, chưa qua trải nghiệm, chưa chưa đủ thứ?

Khi bị đặt vào thế bé nhỏ run rẩy trước cơ hội to đùng, cách dễ nhất là bỏ chạy. Và tôi, đương nhiên có nghĩ ra đường bỏ chạy. Rồi nghĩ, ủa người ta giao cho mình là rủi ro của người ta, mà sao người ta dám giao, còn mình không dám nhận? Ủa lỡ trường hợp xấu nhất chuyện này thất bại, thì ai là người chịu hậu quả hơn ai, là người giao hay người nhận? Ủa mà sao người ta gan thế? Ủa một hồi thì lấy hết can đảm đi hỏi sếp, sếp ơi, em cái gì cũng thiếu, mà sao giao em chuyện lớn thế kia.

Sếp cười bảo, đó là cơ hội có một không hai cho em lớn lên, vì nó phá vỡ đời thường, vì nó đòi hỏi quá đáng, vì nó chỉ cho phép em phải chấp nhận tư duy phi thường trong thời cơ bất thường. Những lúc như thế, con người chỉ có 2 lựa chọn, bỏ chạy mất dép hay lớn nhanh như Thánh Gióng. Không có lựa chọn nào khác. Không có chuyện sống đời cũ, làm làng nhàng như cũ, thái độ hành vi kiểu cũ mà bước vào thời thế mới được.

Cái này, dụng binh gọi là kế qua cầu rút ván, không có đường lui, ép vào thế cùng phải sống còn bằng cách lớn nhanh như thổi. Sếp bảo, em là đứa sống còn trong mọi tình huống, quăng em vô đống lửa, biết em sẽ hoảng hốt, bị lửa táp cho mà bỏng, nhưng sẽ tồn tại và trở nên mạnh mẽ hơn thôi.

Vậy, là ôm cái thời cơ bất thường, tôi đành phải tự mình cài đặt lại toàn bộ cuộc đời, bằng một quãng hành trình vô thường, bỏ cái tôi của mình xuống, cầm đôi giày marathon lên, chạy thục mạng về phía trước, học mọi lúc mọi nơi, từ mọi người, dạy bản thân khiêm tốn, lắng nghe, và làm việc với tinh thần của một chiến binh, không lùi bước trước bất kỳ gian nan thử thách.

Có thể nói, đó là khoảng thời gian khủng khiếp nhất, stress nhất, nhưng cũng huy hoàng nhất trong đời. Giờ nhớ lại, thấy biết ơn vũ trụ đã quăng mình vào cơ hội bất thường như thế, và biết ơn bản thân vì đã ép mình luyện được môn mình đập vỡ cái vỏ "tôi" đã cũ sì, không còn liên quan đến hoàn cảnh mới.

Cuối cùng, sự vô giới hạn chỉ có thể xảy ra khi ta vượt qua giới hạn do ta đặt ra cho chính bản thân mình, khi ta học cách xoá đi những đường đêm ngõ hẹp trong lòng, những xéo xắt, vụn vặt của vạn bề cảm xúc. Trong đời, ai cũng có những khi đối diện với cơ hội bất thường như thế. Ai sẽ cầm lên, bỏ xuống? Ai sẽ giữ được tâm vô thường để lớn lên trong thời thế bất thường?

Theo TTT

BỨC ẢNH CHA NẰM NGỦ TRONG LÒNG CON TRAI KHIẾN NHIỀU NGƯỜI XÚC ĐỘNGBứᴄ ảnh hai cha con được chụp tại bệnh viện Ung Bướu H...
21/05/2022

BỨC ẢNH CHA NẰM NGỦ TRONG LÒNG CON TRAI KHIẾN NHIỀU NGƯỜI XÚC ĐỘNG

Bứᴄ ảnh hai cha con được chụp tại bệnh viện Ung Bướu Hà Nội đang được lan truyền trong cộng đồng mạng, làm lay động trái tim của nhiều người.

Bứᴄ ảnh được 1 người có nickname Thành Trung đi vào viện chăm sóc mẹ và chụp lại với lời kể: Khi anh nhìn thấy cảnh tượng ấy, người cha dường như đã quá đaυ đớn đến mức không thể chịu nổi, cậu con trai chẳng còn cáᴄh nào phải xoa lưng, xoa người cả ngày cho cha. Chẳng rõ cụ có bớt đaυ chút nào không nhưng trong ảnh có thể thấy hai cha con đang ngủ rất bình yên. Cảm động nhất là hình ảnh người cha gầy gò nằm ᴄo ro trên người cậu con trai trưởng thành. Một giấc ngủ hiếm hoi ở nơi được gọi là xếp hàng của tử thần.

Đúng là hình ảnh sâu sắc thật khiến nhiều người sᴜy nghĩ. Người con làm hết sức, cố hết mình để bố đỡ đau hơn. Hàng chục năm trước có lẽ ông bố cũng đã chăm bẵm vỗ về con như vậy. Để đến bây giờ, khi ông đã già yếu thì cậu con trai lại một tay chăm cha, dỗ dành để cha đỡ đaυ đớn, có thêm sức mạnh vượt qua bệnh tật.

Vậy nên khi còn cha mẹ thì hãy yêu thương họ, bởi đối với rất nhiều người, họ chẳng còn cha mẹ để chăm sóc như vậy nữa…

Sưu tầm

21/05/2022

CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT ĐẾN CHIẾC TỔ CHIM ĐỘC ĐÁO NÀY

Phàn tước (Remizidae). Loài chim nhỏ bé thông minh này được tìm thấy nhiều ở lục địa Á Âu, Châu phi và Bắc Mỹ.

Môi trường sống của chúng thường là ở những khu vực có nhiều cây cối, từ sa mạc đến đầm lầy và các rừng cây, phần lớn thời gian chúng chia làm các đàn nhỏ cùng đi kiếm ăn.

Tổ chim phàn tước có dạng hình quả lê khá phức tạp, nguyên liệu làm tổ từ tơ nhện, lông động vật và một loại vật liệu không thể thiếu đó là bông của cây lau sậy, tổ thường treo trên cành nhỏ thõng xuống.

Khi làm tổ nếu thấy khu vực làm tổ có sự nguy hiểm chúng sẽ làm thêm 1 lối vào giả dẫn đến một phòng rỗng và lối vào này khá to, để đề phòng những kẻ săn mồi có thể ăn trứng và chim non như rắn, còn lối vào thật chỉ chim bố mẹ mới biết đường ra vào.

Sau khi ra khỏi tổ, chim bố mẹ sẽ niêm phong tổ lại bằng tơ nhện, đôi khi lối vào sẽ tự động khép lại.

Nguồn: Loài Vật via Things
Share: Nguyễn Hải Dương

"Hãy tạo thói quen nói lời cảm ơn với mọi người. Để bày tỏ sự cảm kích của bạn một cách chân thành và không mong đợi bất...
06/01/2022

"Hãy tạo thói quen nói lời cảm ơn với mọi người. Để bày tỏ sự cảm kích của bạn một cách chân thành và không mong đợi bất cứ điều gì được đáp lại. Thực sự cảm kích những người xung quanh bạn và bạn sẽ sớm tìm thấy nhiều người khác xung quanh mình. Thực sự trân trọng cuộc sống, và bạn sẽ thấy rằng bạn có nhiều hơn thế."
— Ralph Marston
— Ảnh: pinteres
( Ban công cafe )

ĐÃ CÓ AI HỎI, KHI CON VẮNG NHÀ, BỐ MẸ SỐNG SAO CHƯA?Vì sao chúng ta cứ ở xa về nhà, là có món ngon đang đợi?Bố tôi có cá...
01/12/2021

ĐÃ CÓ AI HỎI, KHI CON VẮNG NHÀ, BỐ MẸ SỐNG SAO CHƯA?

Vì sao chúng ta cứ ở xa về nhà, là có món ngon đang đợi?

Bố tôi có cái tủ đông, chuyên để đồ ăn vào đó.
Mỗi lần anh em tôi đi làm xa về, thấy cái tủ chật ních, bọn tôi đều hỏi sao bố mẹ không ăn hết đi, để nhiều quá. Bố tôi cười bảo ở nhà ăn chán rồi...

Một lần nọ, tôi về nhà giữa trưa mà không báo trước.
Tôi nhớ như in, bữa cơm hôm ấy của bố có 1 đĩa đậu bắp luộc và hai quả trứng dầm mắm, mẹ đang dạy trẻ nên ăn trưa ở trường luôn.
Bố bảo đi làm bận quá trưa về ăn cho chóng còn ngủ…

Tôi ngẫm lại, không biết những ngày vắng chúng tôi, bố đã ăn bao nhiêu bữa cơm thế này rồi, tủ lạnh kia có dùng đến mấy không...

Ngày trước bố tôi vốn nóng tính, chó mèo trong nhà rất hay bị bố phạt tội ăn vụng.
Thế mà mấy năm tôi đi học xa, cứ về nhà tôi lại thấy ông gọi bọn nó ra đùa chơi, còn nói chuyện như thật nữa chứ.
Bữa cơm cũng thi thoảng thấy bố nhắc phần cơm cho hai con chó trong chuồng.

Lúc ấy tôi không hiểu vì sao bố thay đổi được vậy luôn.
Sau này có một lần bố gọi điện thoại, tôi hỏi sao bố gọi muộn thế, bố bảo nhớ tôi thì bố gọi thôi.
Tôi chợt hiểu, các con xa nhà lâu như vậy rồi, bố mẹ không buồn sao được. Có con chó con mèo để chăm, vui cửa vui nhà, tính tình hiền hòa lại, có gì mà khó hiểu chứ…

Vậy đó, chúng ta thường hay nghe câu “khi mẹ vắng nhà”, chứ có bao giờ nghe câu “khi con vắng nhà” đâu hả các bạn?

Người ta yêu nhau có mấy năm, xa nhau còn buồn chết đi sống lại.
Bố mẹ nuôi mình gần 20 năm giờ xa mình, chắc là nỗi trống vắng âm ỉ tồn tại từ đó đến cuối đời, chẳng cách gì khỏa lấp được.

Khi ta vắng nhà, bố mẹ có khi ăn uống qua loa cho có, vì bận việc làm lụng, ngày ta về bếp lửa mới hồng đỏ thêm được chút.....
Khi bạn vắng nhà, bố mẹ sống thế nào, bạn có biết không?

Ảnh: 88 Studio/Beatvn
( Ban công cafe )

BẤT KÌ ƯỚC MƠ NÀO ĐÁNG ĐỂ THỰC HIỆN ĐỀU KHÔNG CÓ ĐƯỜNG TẮT“Nếu bạn muốn xuất sắc hơn người khác thì bắt buộc...
09/11/2021

BẤT KÌ ƯỚC MƠ NÀO ĐÁNG ĐỂ THỰC HIỆN ĐỀU KHÔNG CÓ ĐƯỜNG TẮT

“Nếu bạn muốn xuất sắc hơn người khác thì bắt buộc phải kiên trì dành thời gian nhiều hơn người khác nửa tiếng mỗi ngày.”

Không tích từng bước đi, không thể đi ngàn dặm; Không tích từng dòng nước nhỏ, không thể thành biển sông. Bất kỳ người phụ nữ nào, chỉ cần trong công việc thử làm nhiều hơn một chút, cố gắng hơn một chút thì sẽ nhận thấy, mục tiêu ban đầu của mình đang dần dần được thực hiện, thời gian trôi đi, cuối cùng chúng ta sẽ đều đạt được những gì mình mong muốn.

Chúng ta luôn ngưỡng mộ những người có cuộc sống sung sướng, nhưng lại bỏ qua những cố gắng của họ. Càng cố gắng thì càng may mắn. Trên thế giới này, không có ai có thể đạt được thành công một cách tình cờ, đằng sau bất cứ thành công nào cũng đều cần chúng ta đánh đổi bằng sự lao động cực nhọc và mồ hôi của sự cố gắng.

(Trích Làm một người tài hoa)

Những thứ mà mọi người bảo là tốt, chưa chắc tốt, đều bảo kém thì chưa chắc là kém. Một người trưởng thành, không phải l...
19/09/2021

Những thứ mà mọi người bảo là tốt, chưa chắc tốt, đều bảo kém thì chưa chắc là kém. Một người trưởng thành, không phải là luôn làm điều mà người khác cho là đúng, mà phải độc lập suy nghĩ, chịu trách nhiệm về quyết định của bản thân, làm những điều mà bản thân đã thật sự cân nhắc và tin tưởng.

Nhận thức của mỗi người đều không giống nhau, có người giống như hình tam giác sắc nhọn, có người như hình tròn mềm dẻo. Có thể người ngoài sẽ nhìn bạn qua những cái khung này, nên những gì người khác nghĩ về bạn chưa chắc đã là bạn, mà chỉ là phản chiếu bản thân họ mà thôi. Ngoại trừ bản thân bạn, không có ai có thể hoàn toàn nhìn thấu bạn, hiểu trọn bạn.

Hãy vượt ra khỏi những cái khuôn ấy, hiểu rõ bản thân. Nhìn rõ những gì mình muốn, có một niềm tin an lành, mới có thể gạt bỏ hết những áp lực định kiến, kiên trì đi con đường của mình.

Nguồn: Tủ Sách Chữa Lành

Một cặp vợ chồng nọ rất yêu thương nhau, họ dựng một quán nước ven đường để kiếm sống. Đến giờ ăn trưa, người đàn ông ma...
22/05/2021

Một cặp vợ chồng nọ rất yêu thương nhau, họ dựng một quán nước ven đường để kiếm sống. Đến giờ ăn trưa, người đàn ông mang cơm đến cho vợ. Khi cả hai người đang ngồi ăn trưa vui vẻ trên bậc thềm, bỗng có một bà cô đi ngang qua, liếc mắt nhìn họ, và quay sang nói với người phụ nữ:
"Cô à, cô thật đáng thương! Cô lao động kiếm tiền vất vả như vậy mà chồng cô mang cho cô bữa ăn đạm bạc vậy sao."
Nghe những lời này, người phụ nữ cầm bát cơm trên tay, cổ nghẹn đắng, nước mắt giàn giụa, người đàn ông bên cạnh đỏ hoe, không còn tâm trạng ăn uống ...
Các nhà triết học nói rằng, trên thế giới này, một nửa số người cảm nhận được hạnh phúc, còn phần còn lại thì không.
Trong mắt bạn có thể đó là thạch tín, nhưng trong mắt người khác đó có thể là mật ong. Có những người trong cuộc sống luôn quen đánh giá cuộc sống của người khác bằng suy nghĩ của mình và nhìn thế giới bằng tầm nhìn hạn hẹp của bản thân.
"Khi còn sống, hãy trao đi ánh sáng của chính mình, đừng thổi tắt ngọn đèn của người khác."
Cuộc sống giống như một vở kịch, mỗi người đều là nhân vật chính trong vở kịch của chính mình và vai phụ trong vở kịch của người khác. Vì thế, đừng trách ai, đừng chê cười ai hay cũng đừng ghen tị với ai.
Như Vũ Chí Hồng đã nói, cuộc sống của một người suy cho cùng là sống hết mình.
( Ban công cafe )

Cà phêNgười Hà Nội gọi cà phê đen đá còn người Sài Gòn kêu cà phê đá. Người Hà Nội gọi cà phê nâu, người Sài Gòn kêu cà ...
21/04/2021

Cà phê

Người Hà Nội gọi cà phê đen đá còn người Sài Gòn kêu cà phê đá. Người Hà Nội gọi cà phê nâu, người Sài Gòn kêu cà phê sữa. Tuổi trẻ cười

SÀI GÒN HAY NGHE CÂU: “CÓ NGƯỜI TRẢ RỒI”Ở Sài Gòn, thỉnh thoảng bạn đi ăn tiệm và lúc đứng lên móc bóp gọi tính tiền thì...
11/04/2021

SÀI GÒN HAY NGHE CÂU: “CÓ NGƯỜI TRẢ RỒI”

Ở Sài Gòn, thỉnh thoảng bạn đi ăn tiệm và lúc đứng lên móc bóp gọi tính tiền thì bạn nghe chủ quán nói, nãy có người/anh kia/chị kia… trả rồi, bạn khựng lại đôi chút, rồi cười.

Đôi khi bạn biết người đã trả tiền cho mình vì nãy vào quán có nhận ra người quen hoặc nói đôi câu xã giao, nhưng cũng có lúc bạn chịu không nhớ ra là ai. Bạn cố gắng hỏi chủ quán xem dung mạo người ấy thế nào, người ta có nói gì không. Hỏi vậy thôi chớ dắt xe ra khỏi quán bạn cũng quên, người trả tiền cho bạn thì còn quên mau hơn, nhét cái bóp vô túi là họ quên. Chủ quán cũng chẳng để ý đâu, mỗi ngày quán đó có hàng biết bao khách trả tiền qua lại kiểu đó, chuyện nhỏ mà.

Thường thì việc “có người trả rồi” này chỉ dừng mức nho nhỏ như tô phở, ly cafe, dĩa cơm tấm… nhưng cũng có khi là chầu lẩu dê năm bảy người hay một bữa nhậu say ngoắc cần câu, dù số tiền trả là bao nhiêu thì nó cũng thành chuyện nhỏ.

Có điều hay, như một cái luật, ở Sài Gòn, là người chủ quán không bao giờ ăn gian số tiền đó, ví như, nếu người chủ quán nhận tiền của người trả giùm mà lát sau vẫn ra tính tiền của người được trả thì đâu ai biết nè, nhưng mà không có, ở Sài Gòn thì không có chuyện đó, chỉ là nụ cười đẫm mồ hôi dầu mỡ và cái khoát tay, bàn này có người tính tiền rồi.

Saigon: 10/04/2021
( Vietnam Bussiness News )

Câu chuyện Giáng Sinh: “Thượng Đế chỉ cho 1 chiếc giày”Ở Mỹ có một cậu bé sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đến k...
18/12/2020

Câu chuyện Giáng Sinh: “Thượng Đế chỉ cho 1 chiếc giày”
Ở Mỹ có một cậu bé sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đến khi đi học cậu chỉ mang mỗi một đôi giày rách. Cậu bé nghe nói vào lễ Giáng Sinh, khi đến bất cứ cửa hàng nào, chỉ cần nói với Thượng Đế thứ mình muốn thì chủ cửa hàng sẽ thỏa mãn yêu cầu của mình.

Vào hôm Giáng Sinh, cậu bé nhìn thấy trong một cửa hàng giày có bày bán những đôi giày rất đẹp nên đã bước vào cửa hàng và nói với ông chủ rằng: “Hôm nay là Giáng Sinh, cháu rất thích đôi giày này, chú có thể giúp cháu nói với Thượng Đế để Ngài cho cháu đôi giày này có được không ạ?”

Ông chủ nhìn xuống chân của cậu bé và hiểu ngay vấn đề, ông ấy cầm lấy đôi giày rồi nói: “Được thôi cháu bé, bây giờ ta sẽ nói với Thượng Đế”. Sau đó ông ấy cầm đôi giày và đi vào bên trong.

Một lúc sau, ông chủ đi ra, nhưng trên tay chỉ cầm có mỗi một chiếc giày rồi đưa cho cậu bé và nói: “Cháu bé, Thượng Đế nói rằng Ngài chỉ cho cháu một chiếc giày thôi, cháu phải tự nghĩ cách kiếm tiền để mua chiếc còn lại.”

Cậu bé hỏi: “Vậy cháu phải kiếm bao nhiêu tiền thì mới mua được chiếc giày còn lại?”
Ông chủ nói: “2 đô la.”
Cậu bé lại nói: “Được rồi ạ, cháu sẽ nghĩ cách kiếm tiền, nhưng chú nhất định phải giữ cho cháu chiếc giày còn lại nhé.”
Ông chủ cười nói: “Cháu cứ yên tâm.”

Sau khi về nhà và tiết kiệm được 2 đô la bằng cách nhặt ve chai, cậu bé vui vẻ chạy đến cửa hàng để trả tiền. Ông chủ đã khen ngợi cậu bé và đưa cho cậu chiếc giày còn lại. Kể từ đó, cậu bé đã có một đôi giày mới rất đẹp.

Khi lớn lên, cậu bé đã từng làm nhiều nghề như nhân viên cứu hộ, bình luận viên, phát thanh viên rồi bước vào giới nghệ thuật và trở thành một ngôi sao nổi tiếng. Vào năm 1980, cậu bé ấy đã trở thành Tổng thống thứ 40 của Hoa Kỳ, cũng chính là Tổng thống Ronald Reagan.

Trong nhiệm kỳ tổng thống của mình, có một lần ông Ronald Reagan được phóng viên hỏi về việc có ảnh hưởng lớn nhất đối với sự trưởng thành của ông là gì, ông đã kể về câu chuyện “Thượng Đế chỉ cho 1 chiếc giày” khi ông còn nhỏ.

Ông Reagan cho biết: “Sau này tôi mới biết được giá gốc của đôi giày đó là 38 đô la, một nửa giá cũng đến 19 đô la nhưng ông chủ cửa hàng chỉ lấy của tôi 2 đô la để dạy cho tôi một điều rằng:

“Thượng Đế sẽ không cho bạn tất cả những gì bạn muốn, Ngài chỉ cho bạn một phần mà thôi, bạn phải tự mình nỗ lực để lấy phần còn lại.”

Sưu tầm.

Address

46 Hiệp Bình, P. Hiệp Bình Phước, Q. Thủ Đức
Ho Chi Minh City

Opening Hours

Monday 06:00 - 23:00
Tuesday 06:00 - 23:00
Wednesday 06:00 - 23:00
Thursday 06:00 - 23:00
Friday 06:00 - 23:00
Saturday 06:00 - 23:00
Sunday 06:00 - 23:00

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Zalo Kafe posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share