15/10/2021
Tôi đang ngồi đọc một cuốn sách nói về tâm lý con người cực hay.
tôi đọc khá nhập tâm và đang suy nghĩ miên man về cuộc đời của mình. Tôi luôn nghĩ mình là một người cực kỳ hiểu tâm ý của người khác, người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở. Ấy vậy mà đã tới cái tuổi này rồi mà ế vẫn hoàn ế.
"Út ơi" Tôi vừa nghe tiếng gọi thì dật mình hoàn hồn lại trong suy nghĩ của mình, thì ra ba tôi gọi
út : "Dạ, ba gọi con có gì không?" tôi vừa nói với vào phòng bệnh nhân ba tôi đang nằm tại bệnh viện, và đi về phía giường bệnh ba tôi nằm
Ba: "con đi mua hàm chưa" Tôi giật thót cả mình, không hiểu chuyện gì xảy ra, tôi mờ mịt hỏi lại ba mình
út: "mua hàm chi ba" nghe tôi hỏi lại vậy, ba tôi tỏ vẻ không vui mà bảo
Ba: "mua hàm về liệm rồi chôn chứ chi" lúc này tim tôi nhảy vọt lên tận cổ họng, người cứ như treo lên 9 tầng mây, tôi vội vàng hỏi lại
út: "chôn ai vậy ba" lúc này ba tôi nhìn tôi với vẻ khó hiểu rồi ông trả lời
Ba: "tao chứ ai" nghe đến đây, hồn vía tôi không còn ở lại nữa, nó bay đi đau mât tiu luôn rồi, tôi vừa sợ, vừa kinh ngạc, rồi ấp úng một hồi mới nặng ra được một câu
Út: "Ba nói bậy gì vậy" nghe câu nói này của tôi, thì ba tôi cũng ngạc nhiên không kém gì tôi, ông nhìn ngó xunh quanh rồi thản nhiên nói
Ba: "vậy chứ sao người ta tới nhà mình đông dữ vậy" nghe tới đây thì tim tôi mới từ từ hạ xuống lồng ngực của mình, hóa ra ba tôi thấy bệnh nhân và người nhà của họ ở đây khá nhiều nên cứ tưởng mình đã chết và họ đến làm ma chay. Cả 10p sau tôi mới hoàn hồn trở lại sau cú sốc quá đột ngột mà ba tôi mang lại. Ôi cạn lời :)
(Nhớ bấm theo dõi trang và like trang nha, để mình có động lực viết tiếp những câu chuyện đời thường nhất nhé. Tks all)