18/08/2024
Tự nhiên đi làm về đi qua hồ Tây ngửi mùi hoa sữa, tôi lại thấy nhớ mối tình chưa nở đã tàn với cô bé bán nước mía các ông ạ. Chuyện là ngày trước tôi thích cô bé bán nước mía gần nhà lắm, ngày nào cũng phải ra đá 2-3 cốc mà toàn od big size cơ, mỗi lần ra tôi đều mang xoài, nhãn, ổi cho nàng, hôm nào ko trộm được thì tôi hái 1 bông hoa sữa cài lên tóc em, lãng mạn lắm. Thế rồi thấm thoát thoi đưa, thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, mùa thu năm ấy nàng cũng đồng ý đi lượn hồ Tây cùng tôi. Cái cảm giác đèo người mình thích đằng sau, đi chậm chậm hít hà mùi hoa sữa, tay nàng trong quần à trong túi áo tôi, chúng tôi cứ thế vừa đi vừa nói chuyện ôi nó lãng mạn lắm. Đi được một đoạn tôi dừng xe lại nơi Gốc cây cô đơn, nàng tựa vào vai tôi và nhìn lên bầu trời, tôi hỏi nàng có gì vui thế. Nàng tủm tỉm cười, nàng bảo nàng thích Mây, tôi hỏi Mây thế nào, nàng nhẹ nhàng MAYBACH. Tôi sượng chân ko biết nói gì luyên thuyên một lúc thì đèo nàng về, đang đi thì trời hoá cơn mưa lặng rơi bên thềm, tôi tin vào truyền thuyết 2 người đi lượn hồ Tây dưới mưa sẽ bên nhau trọn đời. Vậy mà nàng lại bảo "Mưa lằm mưa lốn". Thế rồi một ngày tôi ko còn thấy nàng theo mẹ đẩy xe nước mía ra hồ nữa, hôm đó nàng mặc chiếc váy trắng xinh lắm, rồi xịch một cái con E200 độ maybach đỗ trước mặt tôi. Tôi lặng người nhìn nàng theo người ta, thế mới biết Trăm Ngàn lời nói không bằng làn khói MayBach!!!