09/08/2024
Vài dòng kí ức xoẹt qua khi trước mặt tôi là một ly Midori xanh mát. Nó hệt như ly rượu đầu tiên của một ngày hè chừng 2-3 năm về trước. Cũng chập trời thế này, đoạn cuối hè sang thu. Đợt ấy, khoảng 1-2h sáng đường phố vắng tanh, im lìm mà mát mẻ vô cùng.
Lần đó đi cùng crush cũ. 2-3 năm rồi chẳng cũ thì sao. Cái kiểu mà, 2 con người chẳng giống nhau điểm nào, trái tính trái nết, trái ngành nghề, ít khi cùng quan điểm nhưng chẳng cãi nhau bao giờ. Những cuộc tranh luôn thường kết thúc bởi một tràng cười ha hả.
Có lần, anh ấy hỏi tôi, theo em tình yêu là gì?
- Tình yêu là sự rung động và là thứ anh không thể cưỡng cầu. Anh không thể chọn rung động với người này người kia, nó đến tự nhiên, không được kiểm soát.
- Không, anh nghĩ tình yêu là lựa chọn. Anh sẽ chọn người phù hợp. Còn rung động, mình có cả tỉ hành động và lí do có thể tạo ra rung động.
Quan điểm của một người đàn ông lớn hơn tôi 4 tuổi nó thế đấy. Và rồi một ngày, tôi thì hết rung động, anh thì không chọn bước tiếp. Lý do khác biệt về tính cách lúc đầu là thứ kéo hai người lại gần nhau thì đến nay trở thành điều khiến cả hai dừng lại.
Lại quay về với ly Midori trước mặt, ở đây nó có tên là Mê. Nghe anh bartender giải thích vì khi nhấm nháp nó, như thể bạn đi vào một khu vườn mùa xuân tươi mát mà phải thốt lên: “Mê quá, haha”
Tôi thử, thấy nó ngon thật. Nhưng không phải cảm giác bước vào một khu vườn. Mà là kiểu, rơi vào một cơn mê với những điều đã cũ.