27/05/2016
mọi người like và share giúp t ạ, t cảm ơn ạ :)
Ngày của nắng, ngày của gió, ngày của hoài niệm...
- Cháu học trường nào thế?
- Dạ. Cháu học Công Đoàn ạ.
Cứ như vậy mà hai tiếng "Công Đoàn" đã theo tôi suốt những năm tháng tuổi trẻ.
Chợt nhìn lại ngỡ ngàng… sao tháng năm trôi đi vội vã. Bước chân vào giảng đường đường đại học với bao nhiêu bỡ ngỡ, mà giờ chúng tôi đã là sinh viên năm tư – đàn anh, đàn chị - sắp rời xa mái trường, sắp phải trưởng thành giữa bộn bề cuộc sống của riêng mình.
Cái tuổi mà người ta vẫn thường nói, “tuổi 23 là tuổi gắn liền với 3 chữ thất “Thất học, thất nghiệp, và thất tình”…
Công Đoàn trong tôi là những ngày thu vàng lá rụng năm nào, cô học trò nhỏ thôi cái tuổi hồn nhiên vô tư ấy, tiến tới giảng đường Đại học. Trải qua vô số kì thi mỏi mệt, cũng giống như các bạn trong lớp, tôi không đủ điểm đỗ vào ngôi trường hằng mơ ước – Đại học Luật Hà Nội. Từ bỏ ước mơ, duyên số đưa tôi tới đây, gắn bó cùng với nó - Trường Đại học Công Đoàn. Với tôi, thành công hay không tôi không biết, chỉ biết bản thân đã cố gắng bước đi con đường khác, thực hiện ước mơ khác của mình… gắn bó với khoa Xã hội học – trường Đại học Công Đoàn, với các thầy cô yêu mến và cũng thật và đáng kính…
Bỡ ngỡ khi ấy, giờ đây ngẫm lại, thật muốn cười phá lên sảng khoái….
Nơi đây, tôi gặp gỡ biết bao con người xa lạ, mà ở mỗi người đều là những nét riêng thật đáng trân trọng.
Tôi sẽ nhớ đến giọng nói sang sảng của đứa bạn thân cùng bàn, cái tính cách vô tư hồn nhiên đến lạ của “nó”… Tôi sẽ nhớ đến những cuộc tranh luận đầy căng thẳng với “đứa bàn bên” mỗi khi có bài tập nhóm thầy cô giao – lúc ấy tôi nghĩ “Sao nó lại ghét nhóm mình đến thế!”… Tôi cũng sẽ nhớ đến những lần tập kịch, mà “ một bạn nam phải giả nữ”, để thấy được “bình đẳng giới”, “ đồng giới”… là như thế nào? Tôi sẽ nhớ đến “mấy đứa” nửa đêm cũng nhắn tin, gọi điện cho tôi chỉ để hỏi “Mày ơi! Ngày mai học gì?” “Mai có được nghỉ học không?” Hay mỗi lần thầy cô thông báo nghỉ học, cả lớp lại nhao nhao reo hò như trẻ con, mà không biết rằng “Hôm nay, cô hơi mệt, em báo các bạn nghỉ học và học bù vào hôm khác nhé!”… Rồi cả những lần, mấy bạn nam đứng lên tổ chức cho chúng tôi nhân ngày lễ lớn…
Cứ thế bao nhiêu kỉ niệm về tập thể lớp XH15B, khoa Xã hội học lại ùa về… Khi mà bốn năm trước, nỗi sợ còn đè nặng tâm trí, có “ai đó” cố gắng thu mình lại một khoảng trời riêng. Cùng là một đích đến, ấy vậy mà xuất phát điểm của mỗi người lại là một câu chuyện riêng: “Cảnh sát”, “An ninh Nhân dân”, “Luật”, “Báo chí”, “Nhân văn”... là ước mơ chúng tôi không thể với tới. Tất cả tụ họp về đây, tìm cho mình một lối đi trên đường đời. Bốn năm ấy, 97 người giờ chỉ còn hơn một nửa, có người theo đuổi lại ước mơ của mình, có người từ bỏ tất cả, cũng có người như tôi – gắn bó với Công Đoàn, theo đuổi ước mơ theo cách khác... Cũng vẫn bốn năm ấy, với ước mơ được học luật, chúng tôi lựa chọn cho mình việc học song ngành để thực hiện ước mơ còn dang dở. Một số khác kiên định với con đường họ đang vững bước.
"Dù chọn cho mình con đường nào, cũng phải thật sự thành công, cậu nhé!"
Bốn năm học trôi qua, nhanh tựa một cơn gió, những bài học mới, cách học mới, những phương pháp mới mà ở cấp 3 tôi chưa hề biết đến, giờ đây cũng đã “vỡ òa”. Những tình cảm, tình yêu thương mà thầy cô khoa Xã hội học nói riêng, thầy cô trường Đại học Công Đoàn nói chung dành cho chúng tôi, tuy có khác nhau, nhưng cũng sẽ là những kỉ niệm thật đẹp….
Chỉ vài hôm nữa thôi, nơi đây sẽ chỉ còn là kỷ niệm - kỷ niệm tuổi thanh xuân trong tôi.
Tôi vẫn nhớ về một sân bóng dưới gốc xà cừ to lớn, có đám trẻ cười phá lên vang vọng trời xanh, có tiếng quát mắng của cô Châu, thầy Phát, thầy Lực mỗi khi có đứa trốn dưới gốc cây tránh nắng…
Tôi vẫn nhớ về một bục giảng, đôi bàn tay trắng bụi phấn ấy, những người đã dạy dỗ chúng tôi những bài học đầu đời. Những câu nói quen thuộc mà thân thương đến lạ…
Là mỗi ngày qua đi, tiếng chuông quen thuộc không còn vang lên sau mỗi giờ học.
Là những trống vắng trong lòng.
Nhớ thật nhớ...
Ngày mai, giữa xô bồ Hà Nội, nơi đây, hẹn gặp lại một thanh xuân.
Nhớ mãi, và cảm ơn nữa... Công Đoàn trong tôi!