12/08/2026
Cửa Ô có những đêm vui, rộn ràng, tới bến. Song sự nhẹ nhàng và êm dịu đã là cốt cách thường nhật suốt tháng năm qua. Nhiều bạn khách đã biết, có bạn lại chưa. Có lẽ vì mình hiếm khi chia sẻ cụ thể về điều ấy.
Bởi giữ sự nhẹ nhàng và giúp tâm trí được nghỉ ngơi ấy, Cửa Ô chấp nhận sẽ không làm một vài điều mà có lẽ giờ đã rất quen thuộc ở các quán rượu. Cửa Ô không pha shot, không drinking game, boardgame, cũng hiếm hoi bật gì ngoài nhạc Việt đặc trưng của quán (mà có lúc sẽ được các bạn bảo là buồn ngủ)... Quán thì nhỏ, neo chỗ, ngó một lượt là hết không có gì lung linh. Chỉ bóng tối an tâm lạ thường, và ô cửa kính mờ vừa nhẹ tách mình ra khỏi ngoài kia thế giới, vừa giúp mình thong thả nhìn ngắm từ bên trong không vội vã. Những xao nhãng nguôi vơi, điện thoại có thể để im lìm mấy lúc. Rồi mỗi chúng ta từ tốn lắng nghe kết nối với chính bản thân mình, điều mà có khi cả ngày mình quên.
Tôi vẫn thường tự nhủ, những điều mình không làm cũng quan trọng như những điều mình làm. Nhận thức ấy kết nối Cửa Ô với các bạn khách phù hợp. Còn nếu mình ghé thấy chưa phù hợp, Cửa Ô tin chúng ta vẫn sẽ vui vì đã có cơ hội gặp gỡ để nhận ra. Biết đâu, sẽ có dịp khác mình gặp lại thích hợp hơn.
Và Hà Nội rộng mấy cũng về một đường quen lối nhỏ, về một hiên lắng hè xưa, về một hò hẹn đêm mưa, về một phố thưa vắng không em đi về,... Về nẻo nào vui Thủ đô có bao quán tỏ đèn ngóng đợi.
Mình về êm ấm tim mềm bình yên, đêm còn đó Cửa Ô.