Muzikers

All of me
21/11/2014

All of me

Homhinhvl - Tổng hợp video clip hot nhất trên mạng, video clip hot, video clip hài 18+, video clip hay nhất tuần qua, hom hinh vl, hóm hỉnh vl, hợm hĩnh vl

[Câu chuyện cuộc sống] Nhật ký 5 năm vào tù của chồng1. Ngày... tháng... năm...Một hôm, tôi nói với vợ:- Vợ ơi, rất lâu ...
20/11/2014

[Câu chuyện cuộc sống] Nhật ký 5 năm vào tù của chồng

1. Ngày... tháng... năm...
Một hôm, tôi nói với vợ:
- Vợ ơi, rất lâu rồi anh không có cảm giác sợ giật bắn cả mình.
Ngày hôm sau, vợ dẫn tôi đến một cửa hàng sang trọng bán đồ trang sức, rồi bảo tôi nhìn giá chúng. Tôi nghĩ bụng: "Vẫn là vợ cao tay".

2. Ngày... tháng... năm...
Hôm nay nhìn thấy bộ dạng luống cuống, vụng về của vợ lúc giết cá, tôi muốn rửa nỗi nhục ngày hôm qua, đắc ý hỏi vợ:
- Em và lợn có quan hệ gì vậy?
Ai ngờ được vợ quay đầu lại và trả lời:
- Quan hệ vợ chồng...

3. Ngày... tháng... năm...
Tôi và vợ cãi nhau một trận kịch liệt. Trong phòng ngủ, vợ cầm một cái kéo cắt một lỗ to trên cái màn và nói:
- Để muỗi bay vào cắn chết anh.
1h trôi qua, vợ lại lấy băng dán dính cái lỗ đó lại. Nhìn thấy bộ dạng loay hoay của vợ, trong lòng tôi nghĩ "chắc là cô ấy hối hận rồi", thực ra vợ mình khẩu xà tâm phật, vẫn là cô ấy thương tôi nhất. Nghĩ bụng vậy, tôi vừa quay qua, nghe thấy cô ấy lẩm bẩm 1 mình:
- Muỗi bay vào cũng nhiều rồi, phải dán lại, không được để chúng bay ra.
Tôi xây xẩm mặt mày.

4. Ngày... tháng... năm...
Buổi tối, vợ nói chúng tôi phải chia sẻ việc nhà rồi hỏi tôi:
- Rửa bát và chùi nhà anh chọn cái nào?
Tôi chọn rửa bát. Rửa bát xong vợ lại hỏi:
- Tắm cho con và chùi nhà anh chọn cái nào?
Tôi chọn tắm cho con. Tắm cho con xong vợ lại hỏi:
- Giặt đồ và dỗ con đi ngủ anh chọn cái nào.
Tôi phân vân một lúc rồi chọn giặt đồ. Giặt đồ xong trở vào phòng nhìn thấy vợ và con đang ngủ ngon lành, tôi bỗng cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng.

5. Ngày... tháng... năm...
Một ngày, lúc tôi đang cúi đầu đọc báo, vợ bỗng nhiên nói:
- Em nghĩ anh nên đi đo mắt. Ngày nào cũng máy tính, tivi đủ kiểu. Em thấy anh hình như cận thị rồi đấy.
Xem ra vợ ngày càng chu đáo với tôi, nghĩ đến đây, trong lòng tôi cảm thấy rất ấm áp. Tôi nói:
- Ngày mai rảnh, anh sẽ đến cửa hàng kính đo thị lực xem sao.
Vợ lập tức nói:
- Không cần đâu. Bây giờ, em có thể giúp anh đo thị lực.
Cô ấy chỉ vào góc cửa và hỏi:
- Anh nhìn thấy cái gì?
Tôi bán tín bán nghi:
- Một cái túi nilon.
- Màu gì?
- Màu đỏ
- Dùng để làm gì?
- Để đựng rác.
- Túi đầy hay túi không?
- Túi đầy rác.
- Thị lực anh rất tốt mà, nhưng tại sao mỗi lần anh đi ra ngoài, nhìn thấy túi này đựng đầy rác như vậy, lại cứ giả vờ không nhìn thấy. Em còn tưởng anh bị cận cơ đấy!
6. Ngày... tháng... năm...
Sinh nhật vợ, vợ muốn mua một cái áo khoác lông thú, bèn gạ gẫm tôi:
- Anh yêu, sắp đến sinh nhật em rồi, em thích một cái áo khoác lông thú. Anh đi xem cùng em nhé!
Tôi nghĩ bụng "bình thường cãi chồng như chém chả mà sao hôm nay ngọt ngào như rót mật vào tai, kiểu gì cũng phải đề phòng". Sự thật quả đúng như tôi dự đoán. Tôi vỗ đùi:
- Được, hai vợ chồng mình cùng đi, nhưng mà nhanh chân lên, vườn thú sắp đóng cửa rồi.
Nghe xong, vợ lườm tôi rách mặt.
7. Ngày... tháng... năm...
Một hôm, tôi than thở:
- Sau khi kết hôn, anh mới hiểu được hôn nhân là xiềng xích nặng trĩu.
Vợ gật đầu tỏ vẻ đồng cảm:
- Lẽ dĩ nhiên, vậy nên mới phải có 2 người cùng nhau gánh vác.
Tôi cười nham hiểm nói:
- Em nghĩ xem thế này có được không? Nếu như có 3 người cùng nhau gánh vác trách nhiệm, em cũng bớt khổ anh cũng thoải mái hơn.
Tôi vừa nói xong, vợ bay vào giật tóc tôi. Đau điếng.
8. Ngày... tháng... năm...
Mấy hôm trước, tôi nghe thấy vợ khen tôi có tài trước mặt mấy người hàng xóm, bình thường chỉ có 2 vợ chồng thì toàn bị vợ chê, nhưng trước mặt người ngoài kiểu gì cũng không dám chê chồng, tôi thực sự vô cùng cảm động. Đợi vợ vào trong nhà, tôi nắm lấy đôi bàn tay cô ấy và nói:
- Cảm ơn em đã khen anh có tài trước mặt hàng xóm. Anh thực sự rất cảm động.
Vợ hắng giọng nói:
- Tiền không, ngoại hình không, địa vị cũng không, nếu em không nói anh có tài, người ta sẽ chửi em ngu mới đi lấy anh.
9. Ngày... tháng... năm...
Một hôm, đang trong giờ làm việc, vợ gọi điện thoại đến, giọng hốt hoảng:
- Chồng ơi, chết rồi. Hôm nay, nhà mình bị trộm viếng thăm.
Tôi vội vã hỏi:
- Mất đồ gì không?
Vợ mếu máo:
- Nhà bị lục tung hết cả lên, 5 triệu trong tủ quần áo bị mất rồi. Em đang dọn dẹp xem có bị mất gì nữa hay không. Công an đến rồi, thằng trộm cùng lúc ăn trộm mấy nhà liền, bị bảo vệ bắt lại rồi, bây giờ đang ở đồn công an đối chất, em phải liệt kê xem mất những thứ gì.
Tôi vội nói:
- Nhanh nhanh đến xem phía sau ảnh cưới trên đầu giường có dính một chiếc phong bì, trong đó có 5 triệu.
2 phút sau, vợ nói:
- Em gỡ ảnh cưới xuống xem kỹ rồi, phía sau không có gì cả.
Tôi hốt hoảng, tên trộm này quả thực rất khôn ngoan, mấy chỗ giấu tiền đấy vợ tôi còn chả biết mà sao nó lại biết được chứ. Mà trong đó có phải ít tiền đâu, tôi đến phát điên lên mất. Tôi vội bảo vợ vào nhà vệ sinh xem xem: "Phía sau két nước bồn cầu có một cái khe hở, trong khe nhét một túi bóng màu đen, em xem xem túi bóng có còn trong đó nữa không?
5 phút sau, vợ gọi điện đến thông báo:
- Không có đâu anh ơi, hay anh nhớ nhầm chỗ?
Tôi lo lắng nói:
- Nhầm thế nào được, lúc sáng đi vệ sinh, anh kiểm tra vẫn còn mà, tổng cộng 10 triệu, tất cả tiền đều cùng một seri . Đó là tiền năm ngoái công ty thưởng tết anh rút ra một nửa.
Vợ hỏi dồn:
- Chỉ có thế này thôi à, có quên chỗ nào nữa không?
Tôi buồn bã:
- Hết rồi, chỉ có 15 triệu đấy thôi.
Tôi nhắc vợ:
- Em phải nói rõ ràng với cảnh sát số tiền đấy nhé.
Vợ bình thản trả lời:
- Được rồi, cảm ơn anh đã thể hiện một cách xuất sắc trong vụ diễn tập chống trộm của gia đình mình lần này.
Tôi choáng váng mặt mày, ngước mắt nhìn trời, nước mắt tuôn trào thành sông, phụ nữ rốt cuộc là do yêu tinh phương nào biến thành?
- st -


Read more: http://homhinhvl.blogspot.com/2014/11/nhat-ky-5-nam-vao-tu-cua-chong.html

Homhinhvl - Tổng hợp video clip hot nhất trên mạng, video clip hot, video clip hài 18+, video clip hay nhất tuần qua, hom hinh vl, hóm hỉnh vl, hợm hĩnh vl

Ơn giời cậu đây rồi tập 5
10/11/2014

Ơn giời cậu đây rồi tập 5

Homhinhvl - Tổng hợp video clip hot nhất trên mạng, video clip hot, video clip hài 18+, video clip hay nhất tuần qua, hom hinh vl, hóm hỉnh vl, hợm hĩnh vl

[Truyện cười] Đen đủi cho anh lính yêu âm nhạcTrung đội tập hợp, chuẩn uý trực ban ra lệnh:- Binh sĩ nào yêu âm nhạc bướ...
08/11/2014

[Truyện cười] Đen đủi cho anh lính yêu âm nhạc

Trung đội tập hợp, chuẩn uý trực ban ra lệnh:
- Binh sĩ nào yêu âm nhạc bước ra phía trước!
Sáu chiến sĩ trong đội hình hăm hở bước ra:
- Thưa chuẩn uý, chúng tôi cần chơi bài gì ạ?
- Không chơi bời gì sất! Hãy khuân chiếc đàn piano sang câu lạc bộ sĩ quan ở... bên kia sườn núi!

Read more: http://homhinhvl.blogspot.com/2014/11/truyen-cuoi-den-dui-cho-anh-linh-yeu-am-nhac.html

[Truyện cười 18+] Sao cha đòi bú vợ conNgười mẹ cứ “vạch vú” ra bắt con bú, thằng con không chịu cứ khóc. Ông Nội ngồi b...
08/11/2014

[Truyện cười 18+] Sao cha đòi bú vợ con

Người mẹ cứ “vạch vú” ra bắt con bú, thằng con không chịu cứ khóc. Ông Nội ngồi bên “dỗ” cháu:
- Bú ngoan đi cháu, không bú ông bú bây giờ!
Người cha ngồi trên ghế nghe “nóng nóng” mặt:
- Ơ hay cha, sao cha lại nói thế?
- Tao nói gì nào?
- Sao cha lại đòi “bú” vợ con?
- Mồ tổ cha mày chứ, hồi xưa mày bú vợ tao 2 năm tao có nói mày tiếng nào không! Bây giờ tao mới nói thôi là mày đã nhảy dựng lên rồi!

Read more: http://homhinhvl.blogspot.com/2014/11/truyen-cuoi-18-sao-cha-doi-bu-vo-con.html

[Truyện cười] Thành tâm cầu ChúaHai cha con người Gabrovo đi biển, đang lênh đênh ngoài khơi thì gặp bão. Ông bố ngửa mặ...
07/11/2014

[Truyện cười] Thành tâm cầu Chúa

Hai cha con người Gabrovo đi biển, đang lênh đênh ngoài khơi thì gặp bão. Ông bố ngửa mặt lên trời cầu khẩn:
- Lạy Chúa, xin Ngài hãy thương lấy chúng con. Qua được cơn bão này, con sẽ xin dâng Ngài một cây nến dài như cột buồm...
Đứa con rụt rè hỏi:
- Bố ơi, bố tìm đâu ra một cây nến dài như vậy?
Ông bố giận dữ:
- Im ngay, thằng ngốc! Cứ để bão lặng đi đã, sau đó rồi tính.

Read more: http://homhinhvl.blogspot.com/2014/11/truyen-cuoi-thanh-tam-cau-chua.html

Học ngành nào được nhỉ?
07/11/2014

Học ngành nào được nhỉ?

Homhinhvl - Tổng hợp video clip hot nhất trên mạng, video clip hot, video clip hài 18+, video clip hay nhất tuần qua, hom hinh vl, hóm hỉnh vl, hợm hĩnh vl

[Truyện cười 18+] Chuyện 3 con vi khuẩnCó 3 con vi khuẩn nằm ngủ trên người 1 cô gái. Sáng hôm sau, ba con vi khuẩn nói ...
07/11/2014

[Truyện cười 18+] Chuyện 3 con vi khuẩn

Có 3 con vi khuẩn nằm ngủ trên người 1 cô gái. Sáng hôm sau, ba con vi khuẩn nói chuyện. Con 1 kể:
- Hôm qua tao ngủ ở trên núi.
Con 2 liền kêu lên:
- Hôm qua tao ngủ trong 1 cái hang nằm trong thung lũng giữa 2 ngọn đồi.
Con 3 tức tối nói:
- Tao ngủ cũng ở trong 1 cái hang, bên ngoài đầy cây cối và đang ngủ thì có 1 con rắn khổng lồ đi vào đuổi tao ra, tao không ra nó còn phun nước miếng sỉ nhục tao nữa.

Read more: http://homhinhvl.blogspot.com/2014/11/truyen-cuoi-18-chuyen-3-con-vi-khuan.html

[Truyện cười 18+] Chuyện 3 con vi trùng3 con vi trùng nói chuyện với nhau. Vi trùng ráy tai nói:- Thỉnh thoảng, có một c...
06/11/2014

[Truyện cười 18+] Chuyện 3 con vi trùng

3 con vi trùng nói chuyện với nhau. Vi trùng ráy tai nói:
- Thỉnh thoảng, có một cái que bông lại chui vào tai để lôi tao ra, nhưng tao trốn kỹ vào sâu bên trong nên nó không làm gì được.
Vi trùng sâu răng nói:
- Ngày hai lần có cái bàn chải muốn lấy tao ra, nhưng ta chui vào giữa kẽ răng nên nó cũng không làm gì được.
Vi trùng bệnh lậu nói:
- Ở chỗ tao cũng có một thằng trọc hay đến, nhưng nó chẳng biết nên vào hay nên ra. Rồi nó còn nôn oẹ đầy người tao!
Nghe thấy vậy, vi trùng sâu răng cũng phản ứng giận dữ:
- A, cái thằng này tao cũng quen nó!

Read more: http://homhinhvl.blogspot.com/2014/11/truyen-cuoi-18-chuyen-3-con-vi-trung.html

[Truyện cười 18+] Nếu cái đó cứng...Trong thang máy, trong khi ấn nút báo tầng thì khuỷu tay của anh chàng nọ vô tình ch...
05/11/2014

[Truyện cười 18+] Nếu cái đó cứng...

Trong thang máy, trong khi ấn nút báo tầng thì khuỷu tay của anh chàng nọ vô tình chạm vào "trái bưởi đào" của cô gái bên cạnh. Anh chàng vội nói:
- Ôi! Tôi rất xin lỗi! Nếu trái tim của cô mềm mại như bộ ngực cô thì hy vọng cô sẽ tha thứ cho tôi.
Cô gái nhìn anh giây lát rồi trả lời:
- Nếu cái đó của anh cũng cứng như khuỷu tay của anh thì... tôi ở phòng 6969.


Read more: http://homhinhvl.blogspot.com/2014/11/truyen-cuoi-18-neu-cai-do-cung.html

Homhinhvl - Tổng hợp video clip hot nhất trên mạng, video clip hot, video clip hài 18+, video clip hay nhất tuần qua, hom hinh vl, hóm hỉnh vl, hợm hĩnh vl

[Truyện ngắn] Dù không là định mệnh anh cũng sẽ yêu emVy đứng sát bên vách kính, mắt nhắm hờ hững những tia nắng ấm áp. ...
05/11/2014

[Truyện ngắn] Dù không là định mệnh anh cũng sẽ yêu em

Vy đứng sát bên vách kính, mắt nhắm hờ hững những tia nắng ấm áp. Hôm nay là một ngày đẹp trời còn sót lại trong lòng mùa đông u ám. Trời xanh cao và rộng lớn, nắng rực rỡ chen chân múa nhảy, màu vàng hanh hao theo gió len lỏi khắp chốn. Tôi mỉm cười nhìn Vy, tiến đến rồi ôm lấy em từ phía sau, khẽ hít hà mái tóc thơm tho vương vấn vị nắng hanh.
- Hôm nay trời đẹp quá, em muốn đi đâu đó không?
- Ừm... - Vy khẽ siết lấy đôi tay tôi đã vương hơi lạnh.
Không khí rất trong và yên lặng, tôi không quen lắm với điều này, dường như em đang khó mở lời cho một điều gì đó.
- Anh! Em vừa nhận học bổng du học Anh quốc toàn phần. Em...
Tôi sực tỉnh, mơ hồ về một nỗi sợ nào đó. Vòng tay khẽ buông lơi khỏi đôi tay em đang siết chặt. Em định nói thêm một vài điều nhưng trước đó, tôi đã lầm lũi bước ra khỏi căn phòng tràn ngập nắng sớm. Tuy em chưa nói về quyết định của mình nhưng tôi đã biết trước câu trả lời cuối cùng là gì. Một cô gái giàu mơ ước và năng lực như em sẽ không lý gì chối từ một cơ hội tốt như vậy để phát triển bản thân. Lúc này, tôi không còn mơ hồ mà nhận ra, mình đang lo lắng thực sự. Tôi không còn là một chàng trai đang độ mười tám để mà mơ mộng, viển vông về một tình yêu vĩnh cửu. Với tôi, chẳng có gì tự nhiên là mãi mãi, tình yêu cũng thế thôi. Phải tận tình chăm sóc, phải ra sức ấp ủ mới có thể tồn tại được. Nói đúng hơn, tôi không đủ can đảm để yêu xa như vậy. Bản thân tôi chưa bao giờ tồn tại khái niệm cho hai từ định mệnh. Tôi không tin người ta yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, không tin những mối tình xa cách hàng bao năm mà hai người vẫn có thể tìm thấy nhau như một phép tiên cổ tích và đương nhiên, tôi không yêu em theo cách đó. Tôi yêu em vì tôi thấy điều đó quan trọng như hơi thở của tôi vậy. Tôi đã yêu em trong hết thảy đớn đau thể xác tôi phải gánh, những cơn đau tim đột phát khiến tôi quằn quại, giụa giãy, như rút hết sức lực và lý trí của tôi. Đúng lúc ấy thì em đến, phủ lên cuộc sống vốn u ám của tôi một màu tươi mới. Em khiến trái tim tôi rung động, thực sự rung động, cái nơi mà bấy lâu tôi tưởng đã không còn gì ngoài đớn đau, mệt mỏi, chán chường.

Hai ngày kể từ buổi sáng hôm ấy, tôi không gặp em, cũng không liên lạc. Chuyện đó cũng không quá lạ vì thường thường cả tôi và em đều bận bịu nhưng lần này thì khác. Tôi thấy mình đang trốn tránh vì sợ em nhắc lại chuyện đó, sợ cả những cảm xúc không thể kìm lại làm em thương tổn... Chợt nghĩ vậy, tôi thoáng thấy bóng em trên xe của một gã đàn ông nào đó dừng trước cổng nhà. Em xuống xe và tên đó cũng phóng đi luôn. Mắt tôi thoáng đảo ra, đợi chờ giọng nói và những cử chỉ thân quen. Em ôm tôi thật ấm từ phía sau nhưng rất nhanh thôi, một sự xa cách vô hình nào đó khiến giọng tôi lạc hẳn đi lúc hỏi em:
- Gã đó là ai thế? Một trong số những kẻ đang theo đuổi em à?
Vòng tay em vẫn đang ghì siết, dường như không, hoặc cố tình không nhận ra sự khác lạ trong giọng nói của tôi, nhưng tôi nhầm.
- Anh sao thế?
Tôi gỡ tay em, gắng sức gằn giọng:
- Chẳng sao cả!
Sau lưng tôi, hình như em khóc. Tôi nghe tiếng nấc nghẹn mà lồng ngực nhói lên. Cố giấu gương mặt đã ửng đỏ và nóng ran lên vì những xúc cảm dồn nén, tôi vơ chiếc áo khoác rồi vội ra khỏi căn phòng quen thuộc.
Dù không là định mệnh, anh vẫn sẽ yêu em! Tôi sợ mất em, đó không phải một câu nói sáo rỗng để mà tâng bốc. Bệnh tật thường trực đã khiến tôi luôn hoài nghi mọi thứ, kể cả chính bản thân mình, kể cả là khi chúng tôi đã bên nhau đúng tròn 4 năm, tôi vẫn muốn giữ em như một điều quan trọng nhất đời mình. Đó có lẽ là nguồn gốc của những cái ôm vồ vập từ phía sau, có lẽ, có lẽ, tôi luôn sợ hãi... Tôi hay ghen, cũng không hiểu vì sao mình như thế. Dạo đầu chỉ cần thấy ánh mắt khác lạ của một gã nào đó nhìn em, tôi sẵn sàng nổi điên vô cớ. Lâu dần tôi không còn dễ kích động như thế, là vì em đã giúp tôi có những niềm tin vững vàng qua quãng thời gian ngày càng dài hơn ấy. Bốn năm bên nhau, tôi không hiểu làm cách nào em có thể vượt qua quãng thời gian đầu với những trận cãi vã liên tục hay những hoài nghi vô cớ. Tôi chưa bao giờ nghĩ tôi là định mệnh của em, rằng thiếu tôi, em sẽ mãi sống trong những tháng ngày không vui vẻ. Vậy thì... vì lòng thương hại ư? Tôi không đủ dũng cảm để tin rằng sợi dây liên hệ giữa chúng tôi là quá bền chặt, không bao giờ mất đi hay không gì phá hỏng. Sợi dây ấy, chỉ cần tôi hay em vô tình kéo căng, nó sẽ đứt rất nhanh. Tôi nghĩ vậy vì có lý do của riêng mình. Em sống hướng ngoại như vậy, cuộc sống nhộn nhịp nơi xứ người sẽ hút chặt em như thỏi nam châm hút sắt, tôi sẽ không sao kéo em về lại bên mình. Tôi biết mình không thể mãi làm kỳ đà cản mũi cho những ước vọng nơi em nhưng nếu có thể, tôi ước mình có thể giấu mãi em trong cái thành phố chật hẹp này, tôi sẽ tìm thấy em theo một cách dễ dàng bởi sức tôi không dành cho những cuộc chạy đua lắt léo để mà kiếm tìm, vật lộn. Tôi cũng sẽ không xa em một bước nào vì em là hơi thở của tôi, chẳng phải sao?

- Mấy ngày nay anh sao thế? - Em nhìn tôi, ánh mắt tỏ vẻ ái ngại.
Tôi vẫn không nói bất chấp sự yên lặng trong căn phòng quen thuộc.
- Vì chuyện em sẽ đi du học à?
- Em không đi không được sao? - Tôi hơi ngập ngừng.
- Em chờ cơ hội này lâu lắm rồi. Rất nhiều nỗ lực và hy vọng của em, anh biết mà.
- Cuộc sống bên anh và tương lai của em nơi này không đủ tốt sao?
- Đó không phải là chọn lựa, cả hai em đều cần.
- Anh hỏi em, cuộc sống bên anh và tương lai của em nơi này không đủ tốt sao? - Tôi như hét lên, trừng mắt nhìn em rồi lặp lại từng tiếng một.
Nước mắt em bắt đầu rơi là khi lồng ngực tôi cuộn lên với trận ho dữ dội. Em vẫn tiếp tục:
- Anh vẫn không tin em? Chẳng phải đã từ lâu, anh luôn tin tưởng và ủng hộ em sao?
- Là em nghĩ vậy thôi, anh trước giờ chưa từng thay đổi! - Tôi hất mạnh tay em - Mình chia tay đi, trước khi em hối hận vì cố giữ anh.
Lần này không phải tôi mà là em đã vội vã bước ra khỏi căn phòng này, để lại những giọt nước mắt trong veo khiến tôi ngã khụy:
- Nếu anh đã muốn thì cứ vậy đi!
Tôi ngồi sóng soài dựa vào thành ghế sofa, cơn đau tim bất ngờ khiến tôi lịm đi, nhìn bóng em nhòe dần sau cánh cửa phòng. Dù không là định mệnh, anh vẫn sẽ yêu em!

Tôi tỉnh dậy sau giấc ngủ chập chờn trong bệnh viện, cơn đau tim bất ngờ ghé qua đã khiến tôi hôn mê suốt mấy ngày nay. Tôi giật mình khi tỉnh lại trong bệnh viện mà không thấy em bên cạnh, rồi nghĩ lại trận cãi vã hôm ấy, tôi muốn biết em đã đi chưa nhưng lại tự nhủ lòng mình:
- Chẳng phải đã kết thúc rồi sao?
Vương bất ngờ xuất hiện, bộ blouse trắng anh khoác trên mình bị nắng sớm hất vào khiến mắt tôi hơi nheo lại. Vương là anh trai tôi, anh đã điều trị cho tôi từ khi mới chập chững vào nghề.
- Tin vui cho em đây - Vương cười tươi rói, thụi nhẹ vào vai tôi rồi thoắt đặt tay lên trán - Xuất viện thôi! Công ty còn nhiều việc chờ em giải quyết lắm.
Tôi cười khẽ rồi quay lại trầm ngâm như cái vẻ trước giờ vốn có. Vương nói xa xăm:
- Anh nghe nói Vy sắp đi du học à?
Tôi thở hắt, mắt nhắm hờ tránh những tia nắng rọi. Tôi biết bằng một cách nào đó, anh tôi đã rõ ràng mọi chuyện, kể cả những gì tôi đang nghĩ. Anh lại vỗ nhẹ vào vai tôi:
- Em sợ gì chứ? Đẹp trai, tài giỏi, bản lĩnh thương trường em có thua kém ai mà phải lo lắng!
- Vấn đề là... có lẽ cuộc sống bên em không hợp với Vy!
- Không hợp? - Anh tỏ ý ngạc nhiên - Vậy bốn năm qua giữa hai đứa là gì? Lòng thương hại chỉ có giới hạn của nó thôi. Đừng tự dằn vặt mình, anh bảo thật đấy.
- Sớm muộn gì cũng vậy, em không muốn sau này cô ấy phải khó xử với em.
- Nhầm! Anh sẽ không nói đến cái thứ gì đó gọi là trời định em vẫn thường không tin vì duyên do trời nhưng phận do mình. Đã xác định yêu thì phải tin tưởng. Em sợ cuộc sống bên đó cuốn hút Vy, sợ con bé quên em nhưng em không biết nó còn lo lắng về em hơn kìa. Hai đứa bên nhau lâu như vậy là vì cho và nhận cứ luôn cân bằng. Em cần con bé thế nào thì nó cần em như vậy. Can đảm lên! - Vương lại vỗ vai tôi thêm lần nữa.

Tôi đến sân bay từ sớm vì không biết chính xác giờ em bay, chỉ biết là sáng nay. Tôi đã chờ hơn 2 tiếng, chuyến bay đến London duy nhất trong ngày sắp đến giờ khởi hành. Tôi lo lắng, dớn dác đưa mắt tìm em, chỉ sợ rằng cơ hội cuối cùng mình cũng đánh tuột sẽ khiến tôi hối hận suốt đời. Anh tôi nói đúng, đã yêu là phải tin nhau bất kể duyên phận thế nào. Tôi đã quá bảo thủ cho những suy nghĩ cứng nhắc nơi mình mà làm em thương tổn. Nhưng tôi vẫn không thấy em dù đã dốc sức hơn nửa tiếng lòng vòng... Tôi bắt đầu thở dốc nhưng kìa, bóng em bất chợt lướt qua, tôi nhanh chóng ghì chặt lấy cái bóng hình bé nhỏ ấy. Em nhìn tôi, nước mắt chờ trực vòng quanh làn mi cong vút:
- Anh...
Chưa để em dứt lời, tôi bắt đầu ôm ghì lấy em:
- Anh hối hận rồi. Xin lỗi em, anh...
Em mỉm cười, nước mắt tôi khẽ rớt trên mái tóc hơi hoe màu nắng:
- Em đi đi, nhất định phải trở về, anh sẽ chờ nhưng chỉ 4 năm thôi đấy!
- Lúc ấy, anh sẽ vẫn yêu em chứ?
Tôi lặng thinh để những cảm xúc hòa tan trong vòng tay ôm ấm áp, lời thì thầm thoảng qua trong tâm trí giúp chúng tôi kiên định hơn với suy nghĩ về nhau.
- Có chứ, anh sẽ vẫn yêu em dù chúng ta không là định mệnh của nhau. Như thế... có được không em?


Read more: http://homhinhvl.blogspot.com/2014/11/truyen-ngan-du-khong-la-dinh-menh-anh-yeu-em.html

Homhinhvl - Tổng hợp video clip hot nhất trên mạng, video clip hot, video clip hài 18+, video clip hay nhất tuần qua, hom hinh vl, hóm hỉnh vl, hợm hĩnh vl

[Câu chuyện cuộc sống] Hạnh phúc hôm nay bù đắp cho quá khứNhớ ngày đó, khi còn cắp sách đến trường, cái thuở “ăn chưa n...
05/11/2014

[Câu chuyện cuộc sống] Hạnh phúc hôm nay bù đắp cho quá khứ

Nhớ ngày đó, khi còn cắp sách đến trường, cái thuở “ăn chưa no, ngủ chưa đủ”, những đứa trẻ như chúng tôi lúc ấy thật vô tư, hồn nhiên... Một lần, trong giờ học môn Tiếng Việt khi giải thích với chúng tôi ý nghĩa 2 từ “hạnh phúc” cô giáo nói:
- Hạnh phúc là khi cả nhà cùng quây quần quanh mâm cơm, là những buổi họp mặt gia đình, có cha, có mẹ, có con cùng vui đùa và quan tâm chăm sóc lẫn nhau...

Lúc đó tôi nghĩ mình thật hạnh phúc vì cha mẹ tôi luôn quan tâm, chăm sóc, thương yêu tôi và gia đình không bao giờ thiếu tiếng cười, nhớ những bữa cơm thật ngon và ấm cúng xiết bao... Quả thật hạnh phúc không gì bằng... Nhưng rồi thời gian lặng lẽ trôi qua, 5 năm sau, cha mẹ tôi ly hôn, mỗi người ở một nơi và tôi phải sống với bà nội... Dù bà rất mực thương yêu tôi nhưng tất cả không bù đắp được những mất mát mà tôi phải trải qua lúc bấy giờ. Cuộc sống của tôi dần mất đi những nụ cười hồn nhiên, thay vào đó là những sự đăm chiêu và thiếu đi sự hồn nhiên của một đứa học trò tinh nghịch. Thật buồn khi nghĩ rằng mình không hạnh phúc... Và những giây phút đó cứ dần qua đi một cách rất khó khăn. Tôi luôn muốn cố gắng níu kéo lại thời gian, lại được có cha, có mẹ, được sự quan tâm của hai người và nhất là được sống trong một gia đình hạnh phúc... Nhưng tất cả chỉ là những giấc mơ vô vọng. Tôi cảm thấy chán nản, công việc học hành hầu như bị bỏ bê, tôi bắt đầu thích đọc truyện, những câu chuyện về gia đình, về tình yêu và những tiểu thuyết lãng mạn. Hầu hết thời gian chỉ là đọc và đọc. Tôi thả mình vào những câu chuyện bay bổng như một vật thể bé nhỏ trôi nổi trong cái thế giới ảo rộng lớn vô bờ - cái thế giới mà tôi yêu thích hơn thế giới hiện tại. Và rồi đến một ngày, từ thằng con trai vốn giỏi toán nhất nhì lớp, cuối cùng tôi chỉ được xếp loại trung bình trong 3 năm liền... Nhưng bạn biết không? Bù lại, tôi trở thành một học sinh giỏi văn từ lúc nào không hay. Cũng đúng, tôi đã đọc hết 2 nhà sách trong vòng 3 năm. Nhưng điều chính tôi muốn nói ra ở đây là gì bạn biết không? Tôi đã bị biến đổi hoàn toàn, Từ một đứa con trai mạnh mẽ, thích thể thao, thì giờ đây tôi đã trở nên quá yếu đuối, dễ xúc động, tôi có thể khóc ngon lành khi xem một câu truyện hay hoặc xem một đoạn phim cảm động... Bạn tin không, cũng như bao đứa trẻ mới lớn, cũng động lòng, cũng biết bắt đầu nhớ nhung. Nhưng trong nhiều năm liền, tôi chỉ có thể chờ đợi để chỉ được nhìn một cô gái đi ngang qua, chỉ đơn giản là một bóng dáng lướt qua... Đủ để mỉm cười và cảm nhận hạnh phúc. Mọi người vẫn gọi đó là sự nhút nhát và thiếu tự tin... Nhưng tôi lại thầm cảm ơn những thứ đó bạn à, nếu ngày ấy tôi không yếu đuối như thế thì với sự bê tha và chán nản, có lẽ tôi đã trở thành một đứa trẻ hư với bao tệ nạn, cám dỗ luôn lôi kéo...Và hậu quả có lẽ nguy hại khôn lường. Bản thân tôi giờ cũng đã lập gia đình, có một đứa con thật xinh, tôi nghĩ hiện có lẽ nó cũng đã được nghe và hiểu 2 từ “hạnh phúc” là gì? Và thật hạnh phúc khi mỗi buổi chiều tan học, nhìn thấy con hớn hở chạy ùa về phía ba đang đợi trước cổng trước. Gương mặt con thật xinh và đẹp biết bao. Và cái cảm giác lúc ấy thật hạnh phúc, một hạnh phúc cho tôi hiện tại và một hạnh phúc bù đắp cho quá khứ. Và cho dù cuộc sống gia đình có khó khăn thế nào, vợ chồng có những khúc mắc gì thì hãy cố gắng vượt qua, tất cả chỉ vì nụ cười mỗi buổi chiều tan học của con... Tôi đã nghĩ thế và sẽ cố gắng làm tất cả để thực hiện điều đó... Còn bạn, bạn sẽ như thế nào? Và dù bạn ở cương vị nào, là bậc phụ huynh, hoặc là đứa trẻ không hạnh phúc như tôi đã từng thì cũng hãy cố gắng nhé! Hãy bù đắp cho tương lai những gì mình đã từng thiếu xót nhé. Hãy làm tất cả những gì có thể, tất cả cho một điều tốt đẹp.


Read more: http://homhinhvl.blogspot.com/2014/11/cau-chuyen-cuoc-song-hanh-phuc-hom-nay-qua-khu.html

Homhinhvl - Tổng hợp video clip hot nhất trên mạng, video clip hot, video clip hài 18+, video clip hay nhất tuần qua, hom hinh vl, hóm hỉnh vl, hợm hĩnh vl

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Muzikers posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Muzikers:

Share