Tin Tổng Hợp

Tin Tổng Hợp Cập nhật tin tức mới nhất

� Cửa hàng Fuki Phụ Kiện:
�Fuki chuyên cung cấp phụ kiện cao cấp tại thị trường Việt Nam chất lượng và giá cả tốt nhất
Địa chỉ
� Thôn Vụ Bản Xã Lộc An Thành Phố Nam Định
Liên hệ :
0866629601

Tiệc cưới vừa bắt đầu được năm phút, chồng tôi đột ngột đứng dậy.Anh bước về phía bàn chính, rút chiếc còng tay giấu sau...
10/06/2026

Tiệc cưới vừa bắt đầu được năm phút, chồng tôi đột ngột đứng dậy.
Anh bước về phía bàn chính, rút chiếc còng tay giấu sau thắt lưng rồi khóa thẳng vào cổ tay bố tôi.
Bố tôi năm nay sáu mươi ba tuổi. Cả đời ông dạy học ở quê, sống thanh bạch, ngay cả chiếc bánh ngô phụ huynh tự làm mang biếu cũng chưa từng dám nhận.
Mười hai cảnh sát mặc thường phục đồng loạt đứng lên từ các bàn tiệc, chặn kín mọi lối ra.
Chồng tôi ấn mặt bố tôi xuống mặt bàn xoay.
Tôi định lao tới nhưng bị hai người giữ chặt.
Anh thậm chí không quay đầu lại.
“Phối hợp điều tra, đừng cản trở việc chấp pháp.”
Nói xong, anh lục từ túi trong áo vest của bố tôi ra một tấm thẻ ngân hàng.
“Ông bị tình nghi liên quan đến khoản tiền tổng cộng bốn mươi sáu triệu. Bây giờ tiến hành bắt giữ theo quy định pháp luật.”
Lương hưu mỗi tháng của bố tôi chỉ hơn ba nghìn tệ, vậy mà anh nói trong thẻ có bốn mươi sáu triệu.
Mẹ tôi sợ đến mức ngã quỵ xuống đất, nhưng không một ai đỡ bà dậy.
Ba tháng trước, chính anh là người chủ động cầu hôn, sớm hơn kế hoạch ban đầu hai năm. Khi ấy tôi vui đến phát điên.
Trên người anh có bảy vết sẹo do dao để lại, mỗi vết đều là chiến công.
Chiến sĩ tiêu biểu của thành phố, công thần hạng nhất.
Ai cũng nói tôi có số hưởng, lấy được người đàn ông chính trực nhất thế gian.
Tôi nhìn anh.
“Anh dùng chính hôn lễ của chúng ta để giăng bẫy sao?”
Môi anh khẽ động, nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Trái tim tôi lạnh buốt. Nhìn nghiêng gương mặt ấy, tôi bình tĩnh cất tiếng:
“Không cần điều tra nữa. Bốn mươi sáu triệu đó… là của tôi.”
01
“Em nói lại lần nữa xem.”
Tay Lục Chinh khựng giữa không trung, đầu còn lại của chiếc còng vẫn khóa trên cổ tay bố tôi.
Trong đại sảnh với hơn ba trăm khách mời, không ai dám hé môi.
“Bốn mươi sáu triệu đó là của tôi.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nhấn mạnh từng chữ. “Không liên quan gì đến bố tôi.”
Anh chậm rãi xoay người.
Gương mặt ấy tôi đã ngắm nhìn suốt gần hai năm, từng hôn, từng chạm vào. Những đêm mất ngủ còn mượn ánh trăng để phác họa từng đường nét.
Thế nhưng lúc này, trên gương mặt ấy không hề có lấy một tia cảm xúc, sạch trơn như một tờ giấy trắng.
Chỉ có đôi mắt hơi nheo lại.
Đó là thói quen của anh mỗi khi thẩm vấn người khác. Tôi từng xem video công tác của anh trong lễ tuyên dương, xem đi xem lại không dưới mười lần.
“Tô Niệm, em biết mình đang nói gì không?”
“Tôi rõ hơn bất kỳ ai ở đây.”
Mặt bố tôi vẫn áp trên bàn xoay, nước canh cá đổ lên nửa bên cổ áo. Bộ vest trang trọng nhất đời ông chính là bộ tôi tự tay là phẳng cho ông vào sáng nay.
Tôi dùng sức hất tay hai người đang giữ mình ra, lao tới bàn chính đỡ bố đứng dậy.
Không ai ngăn cản.
Có lẽ bởi câu nói vừa rồi của tôi, tất cả đều đang chờ chỉ thị từ Lục Chinh.
“Bố, không sao đâu.”
Tôi lau vết canh trên mặt ông.
Ông nhìn tôi, môi run lên mấy lần nhưng không thốt nổi một lời.
Mẹ tôi vẫn ngồi bệt dưới đất. Hai cảnh sát thường phục bên cạnh nhìn nhau, không đỡ bà dậy, cũng chẳng nhúc nhích.
“Trước mặt ba trăm khách mời, mười hai cảnh sát thường phục phong tỏa lối ra, ấn mặt một giáo viên nghỉ hưu sáu mươi ba tuổi xuống bàn tiệc.”
Giọng tôi bình tĩnh đến lạ.
“Bây giờ tôi nói tiền là của tôi. Các người định làm gì tiếp đây?”
Lục Chinh bước tới.
Anh đứng dưới ánh đèn trần, thân hình cao lớn phủ bóng tối lên người tôi.
“Vậy em đi với chúng tôi một chuyến.”
Anh không gọi tên tôi.
Cũng không gọi tôi là vợ.
Anh gọi tôi là “em”.
Cách xưng hô dành cho nghi phạm.
“Được.” Tôi gật đầu. “Nhưng trước tiên tháo còng cho bố tôi.”
“Về mặt quy trình…”
“Quy trình gì? Anh bắt chính bố vợ mình ngay trong đám cưới của mình, giờ còn muốn nói quy trình với tôi sao?”
Anh im lặng hai giây, rồi nghiêng đầu ra hiệu cho người bên cạnh.
Chiếc còng phát ra tiếng “cạch” rồi mở ra.
Trên cổ tay bố tôi hằn một vệt đỏ sẫm. Ông vô thức xoa xoa, sau đó lập tức giấu tay ra sau lưng, không để tôi nhìn thấy.
Chỉ một động tác ấy thôi cũng đủ khiến tôi muốn bật khóc.
Nhưng tất cả những người có mặt ở đây, kể cả chồng tôi, đều là cảnh sát.
Khóc không giải quyết được gì.
Một người phụ nữ từ góc phòng đứng dậy.
Tóc ngắn ngang tai, mặc vest đen, trước ngực cũng đeo camera ghi hình chấp pháp giống Lục Chinh.
“Chị dâu.”
Giọng cô ta rất nhẹ, như đang dỗ dành một đứa trẻ đang giận dỗi.
“Xe đang chờ bên ngoài rồi. Chúng ta lên xe rồi nói tiếp, đừng để ông cụ phải đứng lâu.”
Tôi không quen cô ta.
Nhưng cô ta lại gọi tôi là chị dâu.
“Cô là ai?”
Cô ta mỉm cười, khóe môi cong lên hoàn hảo như đã được tính toán từ trước.
“Tôi họ Tống, Tống Dao. Cộng sự của đội trưởng Lục, phụ trách phối hợp điều tra vụ án lần này.”
Người phụ trách phối hợp điều tra.
Cô ta là cộng sự của anh.
Cô ta gọi anh là đội trưởng Lục.
Cô ta tham gia toàn bộ kế hoạch bắt giữ này.
Chồng tôi không phải người duy nhất đưa ra quyết định.
Sau lưng anh là cả một tổ chuyên án.
Tống Dao bước tới, rất tự nhiên đỡ lấy cánh tay tôi.
Lực không mạnh, nhưng ngón tay đặt đúng vị trí khiến tôi không thể dễ dàng vùng ra.
“Chị dâu, đi bên này.”
Tôi ngoái đầu nhìn Lục Chinh.
Anh đang cúi đầu trao đổi với một cảnh sát thường phục khác, thậm chí còn không nhìn về phía tôi.
“Lục Chinh.”
Động tác của anh khựng lại, nhưng không quay người.
“Anh đã mất bao lâu?”
Cuối cùng anh cũng xoay lại.
“Ý em là gì?”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Từ lần đầu tiên xuất hiện trước mặt tôi cho đến hôm nay, anh đã mất bao lâu để bày ra cái bẫy này?”
Không khí trong cả đại sảnh như đông cứng lại.
Hơn ba trăm ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi.
Anh không trả lời.
Tống Dao thay anh lên tiếng, giọng nói mang theo chút ý cười nhàn nhạt.
“Chị dâu, những câu hỏi đó để tới nơi rồi hẵng nói. Đừng để mọi người phải chờ.”
02
“Chị dâu, uống nước đi.”
Tống Dao đặt một cốc giấy dùng một lần trước mặt tôi.
Ánh đèn trong phòng thẩm vấn trắng đến chói mắt, soi rõ từng ngóc ngách, không cho ai chỗ để trốn.
Bộ váy cưới màu đỏ dưới ánh đèn ấy trở nên vô cùng chói mắt.
Hoa cài tóc vẫn lệch sang một bên, chẳng ai cho tôi thời gian tháo xuống.
Tôi không động vào cốc nước.
“Chị dâu khách sáo làm gì, đều là người nhà cả mà.”
Tống Dao kéo ghế ngồi xuống đối diện, lấy một xấp hồ sơ từ trong cặp ra.
“Nếu chị không ngại, chúng ta nói chuyện trước nhé.”
“Lục Chinh đâu?”
“Đội trưởng Lục đang ở phòng bên cạnh. Bố chị cũng ở đó. Yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Cô ta mở trang đầu tiên.
Bên trên là một tấm ảnh.
Ngày đầu tiên tôi và Lục Chinh gặp nhau.
Quán cà phê ở góc phố.
Tôi nhớ hôm ấy trời mưa. Ô của anh bị hỏng, tôi cho anh mượn một chiếc. Sau này anh từng nói đó là số mệnh an bài.
Góc dưới bên phải tấm ảnh có một dòng chữ đỏ.
Máy số 3, 14:37.
“Chị dâu nhận ra nơi này chứ?”
Đầu ngón tay Tống Dao khẽ gõ lên bức ảnh.
“Chiếc áo khoác xám đội trưởng Lục mặc hôm đó đẹp lắm. Khi ấy chắc chị cũng thấy anh ấy rất đẹp trai nhỉ?”
Ngón tay tôi từ từ siết chặt.
“Ý cô là gì?”
“Không có ý gì cả.”
Cô ta lật sang trang tiếp theo.
Là bức ảnh buổi hẹn đầu tiên của chúng tôi trong nhà hàng.
Rồi bức thứ ba.
Bức thứ tư.
Bức thứ năm.
Trong rạp chiếu phim, tôi tựa đầu vào vai anh.
Trong công viên, anh cúi xuống buộc dây giày cho tôi.
Ngày sinh nhật tôi, anh quỳ một gối, cầm một đóa hướng dương và nói:
“Sau này mỗi năm một đóa, đủ chín mươi chín đóa nhé.”
Mỗi bức ảnh đều có mã số và thời gian ghi ở góc dưới bên phải.
“Những thứ này là gì?”
“Hồ sơ công tác.”
Tống Dao khép tập tài liệu lại.
Giọng cô ta nhẹ như đang bàn chuyện thời tiết.
“Chị dâu, khi đội trưởng Lục nhận nhiệm vụ này, hai người còn chưa quen nhau.”
Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập.
Từng nhịp một.
Nặng nề như có người đang đóng đinh vào lồng ngực.
“Ý cô là anh ấy tiếp cận tôi vì muốn điều tra bố tôi?”
“Tôi không nói vậy.”
Cô ta nhấp một ngụm cà phê.
“Tôi chỉ nói vụ án có trước, hai người quen nhau sau. Còn tình cảm của đội trưởng Lục là thật hay giả, điều đó chị hiểu rõ hơn tôi.”
Cô ta biết rõ tôi không hiểu.
Cô ta cố tình khiến tôi phải tự hỏi.
Tự tay xé toạc vết thương của chính mình.
“Vụ án này điều tra bao lâu rồi?”
“Chị dâu, chuyện đó tôi không tiện…”
“Bao lâu?”
Tống Dao nhìn tôi ba giây rồi đặt cốc xuống.
“Hai mươi tháng.”
Hai mươi tháng.
Tôi và Lục Chinh ở bên nhau tổng cộng mười chín tháng sáu ngày.
Sự xuất hiện của anh còn sớm hơn tôi tưởng.
Không phải anh gặp tôi trước rồi mới bị cuốn vào vụ án.
Mà là có vụ án trước, rồi mới xuất hiện cơ hội gặp tôi.
“Chị dâu, sắc mặt chị không được tốt lắm. Có cần nghỉ một lát không?”
Tôi không trả lời.
“Vậy chúng ta tiếp tục.”
Cô ta mở một tập hồ sơ khác.
“Chị nói bốn mươi sáu triệu đó là của chị. Vậy có thể giải thích rõ hơn không?”
“Nguồn gốc số tiền hoàn toàn hợp pháp.”
“Tiền hợp pháp nhưng lại đứng tên bố chị. Bố chị hoàn toàn không biết gì, cả đời chỉ sống bằng khoản lương hưu hơn ba nghìn tệ. Chị dâu, chị thấy lời giải thích đó có thuyết phục không?”
“Cô để tôi nói hết đã.”
“Vậy chị nói đi.”
“Số tiền đó là tôi…”
“Tô Niệm.”
Cửa phòng bất ngờ bị đẩy mở.
Một cảnh sát thường phục khác thò đầu vào.
“Đội trưởng Lục bảo tạm dừng trước, để hai người nghỉ một lát.”
Tống Dao khép hồ sơ lại, mỉm cười nhìn tôi.
“Chị dâu, lúc nãy chị định nói gì nhỉ? À thôi, không sao. Lần sau nói tiếp cũng được.”
“Dù sao chúng ta còn rất nhiều thời gian.”
Từ đầu đến cuối, nụ cười trên môi cô ta không hề thay đổi.
Lịch sự.
Dịu dàng.
Hoàn hảo đến đáng sợ.
Thậm chí còn khiến người ta lạnh sống lưng hơn cả vẻ mặt vô cảm của Lục Chinh.
“Chị dâu.”
Khi bước đến cửa, cô ta bất ngờ quay đầu lại.
“Chị có biết bố chị mang theo gì ở phòng bên cạnh không?”
“Một chiếc đồng hồ, một chiếc ví cũ. Trong ví có hai trăm ba mươi tệ tiền mặt và một tấm ảnh thẻ một tấc của chị hồi nhỏ.”
“Tại sao cô lại nói với tôi những chuyện này?”
“Không có gì.”
Cô ta kéo cửa ra.
“Chỉ là tôi thấy bố chị đáng thương thôi.”
03
“Tô Niệm đúng không? Trên mạng đang bàn tán về nhà cô đấy.”
Cửa phòng lại mở ra.
Là một người khác tôi chưa từng gặp.
Vừa bước vào, người đó đã đưa điện thoại tới trước mặt tôi.
Tôi cúi xuống nhìn.
Hot search hạng ba.
Bảy chữ nổi bật đập vào mắt.
Bắt Bố Vợ Ngay Tại Hôn Lễ.
Ảnh bìa của đoạn video chính là cảnh bố tôi bị ấn mặt xuống bàn xoay.
“Ai quay vậy?”
“Chị dâu, hiện trường có hơn ba trăm người mà.”
Không biết từ lúc nào Tống Dao đã quay lại đứng ở cửa, hai tay khoanh trước ngực.
“Chị đoán xem có thể ngăn được bao nhiêu người?”
Phần bình luận bên dưới trôi nhanh đến chóng mặt.
“Giáo viên về hưu lương ba nghìn tệ, trong tài khoản có bốn mươi sáu triệu. Thanh liêm ghê thật.”
“Chú rể là công thần hạng nhất đấy, đại nghĩa diệt thân luôn.”
“Cười chết mất. Vừa kết hôn xong đã tiện tay bắt luôn bố vợ. Chắc ông bố vợ nằm mơ cũng không nghĩ tới.”

Mời bạn kéo xuống xem tiếp bên dưới 👇

Lúc tôi sắp sinh, chồng dẫn nữ cấp dưới đi du lịch. Bốn ngày sau về nhà, vừa mở cửa thấy mẹ tôi và tôi đang ở cữ, ngửi t...
09/06/2026

Lúc tôi sắp sinh, chồng dẫn nữ cấp dưới đi du lịch. Bốn ngày sau về nhà, vừa mở cửa thấy mẹ tôi và tôi đang ở cữ, ngửi thấy mùi cơm canh thơm phức, anh ta đứng ch .t lặng tại chỗ.
Ngày tôi trở dạ, chồng nói công ty có việc gấp phải đi công tác.
Trùng hợp làm sao, người đi cùng anh ta lại là nữ cấp dưới mới vào làm tên Tô Uyển.
Trong lúc tôi đau đến sống dở chết dở, họ đang chụp ảnh bên bờ biển Tam Á.
Mẹ tôi thức trắng đêm bắt xe đến chăm tôi sinh con.
Bốn ngày sau, anh ta trở về.
Vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng.
Trong phòng khách, mẹ tôi đang bế cháu dỗ dành.
Còn tôi ngồi trên ghế sofa cho con bú.
Anh ta sững sờ.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
Tôi đặt đứa bé xuống, cầm một xấp ảnh trên bàn trà đưa cho anh ta.
1.
Tôi tên Lâm Hiểu Vũ, hai mươi tám tuổi, mang thai tuần thứ ba mươi tám.
Từ tối hôm qua bụng đã âm ỉ đau.
Tôi nghĩ chỉ là cơn co giả nên không để tâm.
Nhưng sáng nay cơn đau xuất hiện ngày một dày hơn.
Tôi biết có lẽ mình sắp sinh rồi.
“Chí Viễn, em thấy mình sắp sinh rồi.”
Tôi đỡ thắt lưng, cẩn thận bước ra phòng khách.
Trần Chí Viễn đang ngồi trên ghế sofa xem điện thoại, đầu cũng không ngẩng lên.
“Đừng căng thẳng vậy. Sinh con đầu làm gì nhanh thế được. Bác sĩ chẳng nói rồi sao? Phụ nữ sinh con đầu thường đau hơn chục tiếng đồng hồ.”
“Nhưng em đau lắm.”
Tôi nghiến răng.
Một cơn co thắt nữa lại ập tới.
“Đau là bình thường, chịu một chút là qua thôi.”
Cuối cùng anh ta cũng ngẩng đầu nhìn tôi.
“Hôm nay anh có cuộc họp quan trọng, công ty đang giục gấp.”
Tôi sững người.
“Có cuộc họp nào quan trọng hơn việc vợ anh sắp sinh sao?”
“Hiểu Vũ, em đừng vô lý nữa.”
Trần Chí Viễn cau mày.
“Công ty gần đây đang đàm phán một dự án lớn. Anh là người phụ trách chính, lúc này không thể xảy ra sai sót được.”
“Vậy còn em?”
“Nếu thật sự không ổn thì em cứ đến bệnh viện trước. Họp xong anh sẽ qua.”
Nói rồi anh ta lại cúi xuống xem điện thoại.
“Tô Uyển nhắn bảo tài liệu vẫn chưa sắp xếp xong, anh phải đến công ty một chuyến.”
Tô Uyển.
Hai mươi sáu tuổi.
Nữ nhân viên mới vào làm ba tháng trước.
Ngoại hình xinh đẹp, năng lực làm việc cũng không tệ.
Quan trọng nhất là rất biết lấy lòng người khác.
Lúc nào cũng “sếp Trần thế này”, “sếp Trần thế kia”, tâng bốc đến mức Trần Chí Viễn lâng lâng chẳng biết trời đất.
“Không thể để người khác đi được sao?”
Tôi bắt đầu tức giận.
“Người khác sao bằng anh yên tâm được.”
Trần Chí Viễn đứng dậy.
“Hơn nữa lần này khách hàng đích danh yêu cầu anh báo cáo.”
Tôi còn muốn nói gì đó.
Nhưng một cơn đau dữ dội lại kéo tới.
Đau đến mức tôi phải cúi gập người, bám chặt tay vịn ghế sofa thở dốc.
“Em xem đi, vẫn chưa sinh mà.”
Trần Chí Viễn vỗ vai tôi.
“Anh đến công ty trước đây. Em ở nhà nghỉ ngơi đi, nếu đau quá thì tự bắt xe tới bệnh viện.”
“Chí Viễn… em sợ.”
Tôi nắm lấy tay anh ta.
“Đây là lần đầu em sinh con. Em chẳng biết gì cả.”
“Có gì phải sợ?”
Anh ta nói rất thoải mái.
“Phụ nữ nào sinh con chẳng như thế.”
“Ngày trước mẹ em sinh em, chẳng phải bố em cũng đi làm bên ngoài sao?”
Trong lòng tôi tràn ngập thất vọng.
Ba năm kết hôn.
Tôi từng nghĩ khi mình cần nhất, anh sẽ ở bên cạnh.
Không ngờ anh lại lạnh nhạt đến thế.
“Vậy khi nào anh về?”
“Chắc cũng không muộn lắm. Tối đa tám, chín giờ tối.”
Anh ta nhìn đồng hồ.
“Anh phải đi rồi, ba giờ khách hàng tới công ty.”
Anh ta vội vàng thay quần áo, cầm cặp tài liệu chuẩn bị ra cửa.
“Chí Viễn.”
Tôi gọi lại.
“Còn chuyện gì nữa?”
Giọng anh ta đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Nếu em thật sự sinh thì sao?”
“Thì sinh thôi.”
Anh ta trả lời mà không hề quay đầu lại.
“Có gì ghê gớm đâu.”
“Trong bệnh viện có bác sĩ với y tá, chuyên nghiệp hơn anh nhiều.”
Cánh cửa đóng sầm lại.
Để mặc tôi đứng một mình trong phòng khách.
Tôi đặt tay lên bụng.
Nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Không phải vì đau.
Mà là vì lạnh lòng.

Mười giờ sáng.
Cơn co thắt ngày càng dày đặc.
Khoảng cách chỉ còn năm sáu phút.
Tôi gọi điện cho Trần Chí Viễn.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy.
“A lô?”
Bên kia vô cùng ồn ào.
Như thể đang ở một nơi náo nhiệt nào đó.
“Chí Viễn, em đau lắm. Có lẽ thật sự sắp sinh rồi.”
“Hả? Em nói gì cơ? Bên này ồn quá, anh nghe không rõ.”
Tôi cố nâng cao giọng:
“Em nói em sắp sinh rồi!”
“À, vậy em tới bệnh viện trước đi. Anh vẫn đang họp.”
“Anh có thể về với em không?”
“Hiểu Vũ, đừng trẻ con nữa.”
“Tôi đã nói hôm nay có cuộc họp quan trọng.”
“Em tự bắt xe tới bệnh viện đi, lát nữa anh sẽ qua.”
Điện thoại bị cúp.
Tôi ngồi trên sofa.
Chưa bao giờ cảm thấy cô độc đến thế.
Đứa bé trong bụng dường như cũng cảm nhận được tâm trạng của tôi.
Nó đạp liên tục mạnh hơn bình thường.
“Con yêu, mẹ không sợ.”
Tôi nhẹ nhàng vuốt bụng.
“Dù ba không ở đây, mẹ vẫn sẽ bảo vệ con.”
Tôi cầm điện thoại.
Do dự hồi lâu.
Cuối cùng vẫn gọi cho mẹ.
“Mẹ… con có lẽ sắp sinh rồi.”
“Cái gì?”
“Thế Chí Viễn đâu?”
“T… anh ấy đang họp.”
Tôi không muốn mẹ lo lắng nên không nói sự thật.
“Họp cái gì mà quan trọng hơn sinh con?”
Giọng mẹ lập tức cao lên.
“Con chờ đấy, mẹ đến ngay.”
“Mẹ ở quê, không kịp đâu.”
“Kịp!”
“Mẹ mua vé ngay bây giờ, chuyến sớm nhất.”
“Con tới bệnh viện trước đi, tuyệt đối đừng ở nhà một mình.”
Sau khi cúp máy.
Lòng tôi cuối cùng cũng thấy ấm áp hơn một chút.
Ít nhất.
Vẫn còn mẹ quan tâm tôi.

Mười một giờ rưỡi.
Tôi thật sự không chịu nổi nữa.
Đành tự gọi xe đến bệnh viện.
Tài xế là một chú ngoài bốn mươi tuổi.
Thấy tôi bụng to mà đi một mình, chú quan tâm hỏi:
“Người nhà đâu rồi? Sao cháu lại đi bệnh viện một mình?”
“Anh ấy có việc.”
Tôi trả lời ngắn gọn.
“Sinh con là chuyện lớn như vậy, bận mấy cũng phải đi cùng chứ.”
Chú tài xế lắc đầu.
“Người trẻ bây giờ thật chẳng hiểu chuyện.”
Tôi không đáp.
Chỉ nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ đang lùi lại thật nhanh.
Trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.
Đến bệnh viện.
Bác sĩ kiểm tra rồi nói cổ tử cung đã mở ba phân.
Cần nhập viện chờ sinh.
Sau khi làm thủ tục.
Tôi nằm trong phòng sinh.
Cơn đau từng đợt từng đợt mạnh hơn.
Y tá hỏi:
“Người nhà đâu? Cần ký giấy tờ.”
“Anh ấy sắp tới rồi.”
Tôi nói dối.
Nhưng trong lòng hiểu rất rõ.
Trần Chí Viễn sẽ không đến.
Cuộc họp quan trọng của anh ta.
Quan trọng đến mức ngay cả lúc con ruột chào đời cũng có thể bỏ mặc.
Buổi chiều hai giờ.
Tôi nhắn WeChat cho anh ta:
“Em ở bệnh viện. Cổ tử cung mở ba phân rồi.”
Một tiếng sau.
Anh ta mới trả lời:
“Biết rồi. Bên anh vẫn chưa xong, em đợi một lát.”
Đợi?
Tôi phải đợi cái gì?
Đợi anh họp xong?

Mời bạn kéo xuống xem tiếp bên dưới 👇

80 cân bít tết bị chồng mang cho hết nhà em trai? Mẹ tôi chỉ dạy một chiêu, cả nhà chồng lập tức câm nínMẹ tôi thương tô...
09/06/2026

80 cân bít tết bị chồng mang cho hết nhà em trai? Mẹ tôi chỉ dạy một chiêu, cả nhà chồng lập tức câm nín
Mẹ tôi thương tôi vừa sinh xong còn yếu.
Bà đặc biệt nhờ người mua 80 cân bít tết thượng hạng.
Vậy mà tôi còn chưa kịp nếm lấy một miếng, chồng tôi đã vung tay một cái.
Mang sạch sang nhà em trai anh ta.
“Em dâu cũng đang mang thai, số bít tết này vừa hay để cô ấy bồi bổ.”
Tôi tức đến run cả người, gọi điện khóc nức nở với mẹ.
Không ngờ mẹ tôi lại bật cười:
“Con gái ngốc, đừng khóc, mẹ dạy con một chiêu.”
Lau khô nước mắt, tôi lập tức gọi điện cho mẹ chồng…
01
Tám mươi cân bít tết thượng hạng mà mẹ tôi cất công nhờ người mua đã biến mất.
Tủ lạnh trống không.
Chỉ còn luồng hơi lạnh phả ra khiến tôi bất giác rùng mình.
Tôi vừa hết ở cữ, cơ thể vẫn còn rất yếu.
Bác sĩ dặn phải bồi bổ cẩn thận.
Mẹ tôi thương con gái, tốn không ít công sức mới kiếm được lô bít tết này.
Thịt bò Wagyu thượng hạng, những đường vân mỡ đẹp như một tác phẩm nghệ thuật.
Đầy hai thùng giữ nhiệt lớn.
Vậy mà tôi còn chưa được ăn dù chỉ một miếng.
Lúc này, chồng tôi là Chu Minh từ ngoài bước vào, vừa đi vừa cởi áo vest.
“Bít tết đâu rồi?” tôi hỏi.
Anh ta đáp bằng vẻ mặt hết sức đương nhiên:
“À, anh bảo bên vận chuyển chở đi rồi.”
“Chở đi đâu?”
Tim tôi từng chút một chìm xuống.
“Còn đi đâu nữa, mang sang cho em trai anh chứ đâu.”
Anh ta bước đến cạnh tôi, đưa tay vỗ vai.
Lực tay rất mạnh.
Trông như đang an ủi, nhưng càng giống một lời thông báo hơn.
“Em dâu chẳng phải cũng đang mang thai sao?”
“Người ta cần bồi bổ hơn em.”
“Em làm chị dâu thì rộng lượng một chút đi.”
Máu trong người tôi lập tức dồn thẳng lên đỉnh đầu.
Tai ù đi ong ong.
Đó là đồ mẹ tôi chuẩn bị cho tôi.
Là để bồi bổ cho tôi.
Anh ta dựa vào đâu chứ?
“Chu Minh, anh đã hỏi ý kiến tôi chưa?”
Tôi không kiềm chế được, giọng nói trở nên sắc nhọn.
Anh ta nhíu mày, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn.
“Thẩm Vy, em lại thế rồi.”
“Có mỗi chút chuyện mà làm quá lên vậy sao?”
“Chẳng phải chỉ là ít thịt thôi à?”
“Bên em trai anh có việc gấp, nó gọi điện nhờ, chẳng lẽ anh không cho?”
“Hơn nữa, đó cũng là mẹ anh.”
“Con dâu của mẹ anh cũng là người một nhà.”
Từng lời anh ta nói đều như những lưỡi dao lạnh buốt.
Đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi tức đến run rẩy toàn thân, không thể nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Nước mắt cũng không kìm được mà rơi xuống.
“Anh… anh đúng là không thể nói lý!”
Chu Minh ghét nhất là nhìn thấy tôi khóc.
Mỗi lần thấy nước mắt của tôi, anh ta không hề đau lòng, chỉ cảm thấy phiền phức.
“Được rồi được rồi, đừng khóc nữa.”
“Ồn đến mức anh đau cả đầu.”
“Tháng này anh cho em thêm năm nghìn tiền sinh hoạt, được chưa?” (~20 triệu)
Anh ta luôn cho rằng tiền có thể giải quyết mọi thứ.
Cho rằng mọi uất ức của tôi đều có thể quy đổi thành giá tiền.
Tôi nhìn người đàn ông mình đã yêu suốt năm năm.
Người đàn ông mà tôi đã sinh con cho.
Đột nhiên cảm thấy xa lạ vô cùng.
Không phải anh ta không hiểu.
Mà là anh ta không quan tâm.
Cơ thể tôi, cảm xúc của tôi, tấm lòng của mẹ tôi.
Trong mắt anh ta, tất cả đều không bằng một cuộc điện thoại của em trai.
Tôi cầm điện thoại lên, run rẩy bấm số của mẹ.
Vừa kết nối cuộc gọi, tôi đã không nhịn nổi nữa mà bật khóc.
“Mẹ, bít tết mất rồi…”
“Chu Minh… anh ấy mang hết cho em dâu rồi…”
Tôi khóc đến mức thở không ra hơi, kể lại mọi chuyện một cách lộn xộn.
Đầu dây bên kia, mẹ tôi vẫn rất bình tĩnh.
Bà không mắng người, cũng không kích động theo tôi.
Đợi đến khi tiếng khóc của tôi dần nhỏ lại, bà mới chậm rãi lên tiếng.
Trong giọng nói không hề có tức giận, ngược lại còn mang theo ý cười.
“Con gái ngốc, đừng khóc.”
“Chuyện này có gì to tát đâu.”
“Mẹ dạy con một chiêu.”
02
Giọng mẹ tôi vô cùng bình tĩnh.
Sự bình tĩnh ấy giống như một bàn tay ấm áp, lập tức xoa dịu phần nào cảm xúc hỗn loạn trong tôi.
Tôi nức nở, cố gắng ngừng khóc.
“Mẹ… chiêu gì vậy ạ?”
“Anh ấy đã đối xử với con như thế rồi, con còn làm được gì nữa?”
“Cuộc sống này thật sự không thể tiếp tục nổi…”
Mẹ tôi ngắt lời.
“Ai nói không thể tiếp tục?”
“Thẩm Vy, con nhớ cho kỹ, cuộc sống không phải khóc mà có được, mà phải tự mình giành lấy.”
“Bây giờ lau khô nước mắt, nghe mẹ nói từng bước.”
Tôi vội gật đầu, cầm khăn giấy lau nước mắt trên mặt.
“Bước đầu tiên, gọi điện cho mẹ của Chu Minh ngay.”
Tôi sững người.
“Gọi cho mẹ anh ấy?”
“Con nói chuyện này với bà ấy thì bà ấy cũng chỉ bênh con trai út thôi.”
“Cuối cùng vẫn là lỗi của con.”
Chuyện như vậy đâu phải lần đầu xảy ra.
Mỗi khi tôi và Chu Minh có mâu thuẫn liên quan đến em trai anh ta là Chu Khải.
Mẹ chồng tôi chưa bao giờ phân biệt đúng sai.
Bà chỉ có đúng một câu:
“Tiểu Vy à, con làm chị dâu thì nhường em trai một chút.”
Mẹ tôi bật cười.
“Lần này không giống.”
“Con gọi không phải để mách tội, mà là để báo tin vui.”
Tôi hoàn toàn không hiểu.
“Báo tin vui? Tin vui gì cơ?”
“Con cứ nói với bà ta thế này: Mẹ à, con thật sự ngưỡng mộ mẹ, mẹ nuôi dạy được một người con trai tốt như Chu Minh.”
“Chu Minh đúng là quá hiếu thuận, quá hào phóng.”
“Bít tết mẹ con mua cho con hết hơn tám vạn tệ.” (~310 triệu)
“Anh ấy không hề chớp mắt lấy một cái, lập tức mang hết sang cho em trai.”
“Anh ấy nói em dâu mang thai vất vả, phải bồi bổ cho tốt.”
“Tình cảm anh em này, tấm lòng hiếu thuận này, thật sự khiến người ta cảm động.”
“Mẹ đúng là biết cách dạy con!”
Tôi nghe mà trợn mắt.
Tám vạn tệ? (~310 triệu)
Mẹ tôi chỉ nói đó là hàng thượng hạng, chứ chưa từng nói giá cao đến vậy.
“Mẹ, số bít tết đó… đắt thế thật sao?”
“Mẹ nói nó đáng giá từng ấy, thì nó đáng giá từng ấy.”
Giọng mẹ tôi không cho phép nghi ngờ.
“Nhà chồng con chẳng phải chỉ nhìn vào tiền thôi sao?”
“Vậy thì chúng ta niêm yết giá rõ ràng cho đống thịt đó.”
“Con nhớ kỹ, lúc nói chuyện phải thật chân thành, thật ngưỡng mộ.”
“Phải khiến bà ta cảm thấy con thật lòng khâm phục con trai bà ta.”
“Tuyệt đối không được để lộ một chút oán trách nào.”
Lúc này tôi dường như đã hiểu ra.
Mẹ tôi đang muốn nhỏ thuốc vào mắt mẹ chồng.
Hơn nữa còn là loại thuốc khiến bà ta nuốt xuống mà không thể kêu đắng.
“Thế bước thứ hai thì sao?” tôi vội hỏi.
“Không có bước thứ hai.”
Mẹ tôi đáp.
“Mẹ chồng con không phải người đơn giản.”
“Con làm tốt bước đầu tiên, bà ta sẽ tự mang bước thứ hai tới trước mặt con.”
“Nhớ kỹ, bình tĩnh, đừng hoảng.”
“Từ giờ trở đi, con không còn là một người phụ nữ chịu uất ức nữa.”
“Con là một cô con dâu bị lòng hiếu thảo và sự hào phóng của chồng làm cho cảm động sâu sắc.”
“Thậm chí còn có chút sùng bái anh ta.”
Cúp máy.
Tôi nhìn hai chữ “Mẹ chồng” trong danh bạ.
Hít sâu một hơi.
Tim vẫn đập thình thịch.
Vừa căng thẳng, lại vừa có chút phấn khích khó hiểu.
Tôi làm theo lời mẹ dặn, âm thầm chuẩn bị cảm xúc.
Tưởng tượng mình là một người phụ nữ chưa từng trải sự đời, bị khoản chi tám vạn tệ làm cho kinh ngạc đến mức há hốc mồm.
Sau đó, tôi bấm gọi.
Chuông reo ba tiếng thì được bắt máy.
Giọng mẹ chồng lười nhác vang lên.
“A lô, Tiểu Vy à, có chuyện gì thế?”
Tôi lập tức chuyển sang “chế độ sùng bái”, giọng nói đầy kích động.
“Mẹ! Con chỉ muốn gọi nói với mẹ một tiếng thôi!”
“Mẹ thật sự quá biết cách dạy con!”
“Chu Minh… anh ấy thật sự quá tuyệt vời!”
Đầu dây bên kia rõ ràng khựng lại.
“Hả? Chu Minh? Nó làm sao?”
Tôi khoa trương hít một hơi.
“Mẹ, mẹ còn chưa biết sao?”
“Mấy hôm trước chẳng phải mẹ con mua cho con hai thùng bít tết à?”
“Thịt bò Wagyu thượng hạng, hết hơn tám vạn tệ đấy!”
“Vậy mà hôm nay Chu Minh không nói không rằng, trực tiếp gọi xe kéo hết sang chỗ Chu Khải!”
“Anh ấy bảo em dâu đang mang thai, quý giá lắm, phải ăn đồ ngon để bồi bổ!”
“Trời ơi mẹ ơi, hơn tám vạn tệ đấy, anh ấy nói cho là cho, mắt cũng chẳng chớp!”
“Lúc đó con sợ đến ngây người!”
“Con chỉ cảm thấy người con trai mẹ nuôi dạy thật sự quá xuất sắc.”
“Tình cảm anh em sâu đậm, lại hiếu thuận với mẹ, còn biết thương em dâu.”
“Con làm vợ cũng phải học tập tấm lòng rộng lượng ấy mới được!”
Nói xong một tràng dài, tôi cố ý dừng lại lấy hơi.
Đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng.
Yên tĩnh đến đáng sợ.
Ngay cả tiếng thở của mẹ chồng cũng không nghe thấy.
Tôi biết.
Cá đã cắn câu.
03
Sự im lặng ở đầu dây bên kia kéo dài gần nửa phút.
Lâu đến mức tôi tưởng cuộc gọi đã mất tín hiệu.
Ngay khi tôi chuẩn bị lên tiếng “a lô”, giọng mẹ chồng cuối cùng cũng vang lên.
Khô khốc, còn mang theo chút căng thẳng.
“Ồ… vậy à?”
“Ha ha, thằng bé Chu Minh này đúng là… đúng là thật thà.”
Tôi lập tức tiếp lời, giọng điệu tràn ngập sự ngây thơ và ngưỡng mộ.
“Đúng vậy đúng vậy! Đâu chỉ thật thà, phải gọi là hào khí ngút trời!”
“Mẹ à, con sống từng này tuổi rồi mà chưa từng gặp ai hào phóng như vậy.”
“Tám vạn tệ đấy, nói cho là cho luôn.”
“Vừa rồi con còn nghĩ, Chu Minh nhà mình giờ đúng là có tiền đồ thật.”
“Đến mức không coi tám vạn tệ ra gì nữa rồi.”
“Tất cả đều nhờ mẹ dạy dỗ tốt, cũng chứng tỏ sự nghiệp của anh ấy giờ phát triển, kiếm được rất nhiều tiền!”
Từng câu từng chữ tôi nói đều như đặt Chu Minh lên bếp lửa mà nướng.
Con số tám vạn tệ bị đóng chặt vào tai mẹ chồng như từng chiếc đinh.
Quả nhiên, tiếng cười của bà càng lúc càng gượng gạo.
“Ha ha… cũng được, cũng được.”
“Nó… nó cũng chỉ là thương em trai thôi.”
“Con… con đừng nghĩ nhiều.”
Tôi sao có thể nghĩ nhiều được chứ?
Tôi lập tức tỏ ra cực kỳ hiểu chuyện.
“Mẹ, con không nghĩ nhiều đâu! Sao con có thể nghĩ nhiều được!”
“Con chỉ là quá kích động, quá khâm phục Chu Minh thôi!”
“Thật đấy, con cảm thấy gả cho anh ấy là con trèo cao rồi.”
“Có một người chồng trọng tình trọng nghĩa như thế, nằm mơ con cũng phải cười tỉnh.”
“Chỉ là… chỉ là mẹ con ấy mà, bà hơi nhỏ nhen.”
“Nếu bà biết số đồ bồi bổ mà bà tốn hơn tám vạn tệ mua cho con…”
“Con còn chưa được ăn lấy một miếng, đã bị chồng con mang cho người khác hết rồi.”
“Chắc bà sẽ không vui lắm.”
“Mẹ, mẹ nói xem, con nên giải thích với mẹ con thế nào…”
“Mới có thể khiến bà hiểu được tình anh em cảm động trời đất này của Chu Minh đây?”....
Kéo xuống dưới đọc tiếp nhé 👇

Vừa làm xong thủ tục ly hôn, mẹ chồng đã về đến nhà trước cả tôi, bà ta bưng chén trà, chễm chệ ngồi ngay giữa phòng khá...
08/06/2026

Vừa làm xong thủ tục ly hôn, mẹ chồng đã về đến nhà trước cả tôi, bà ta bưng chén trà, chễm chệ ngồi ngay giữa phòng khách.
“Con trai tôi mềm lòng, nhưng tôi thì không. Hôm nay cô chỉ được phép mang đi những bộ quần áo của riêng cô mà thôi.”
Tôi không nói tiếng nào, đi thẳng vào phòng ngủ bắt đầu dọn dẹp.
Bà ta theo sát từng bước, đôi mắt hận không thể dán chặt lên người tôi. Tôi dọn một món, bà ta lại tiến lên kiểm tra một lượt, sợ tôi lấy đi của nhà bà ta dù chỉ là một cây kim sợi chỉ.
Tôi vẫn giữ khuôn mặt vô cảm, tiếp tục thu dọn, nhét từng món đồ vào vali.
Mười phút sau, bà ta rốt cuộc cũng nhận ra điểm bất thường: “Sao cô toàn xếp đồ của nhà chúng tôi thế?”
Tôi kéo ngăn kéo, rút ra một cuốn sổ đỏ, ném thẳng lên bàn trà.
“Căn nhà này, đứng tên tôi. Xin mời hai người, CÚT.”
01
Cuốn sổ đỏ ở Cục Dân chính đã được đổi thành sổ xanh .
Chỉ mất đúng ba mươi phút.
Tôi và Cao Hằng, cuộc hôn nhân ba năm, giờ đã được đặt dấu chấm hết chỉ bằng một tờ giấy.
Lúc bước ra cửa, trời âm u.
Giống hệt trái tim tôi lúc này.
Không, tim tôi đã chết lặng từ lâu rồi, chẳng còn cảm giác gì nữa.
Cao Hằng ngỏ ý muốn đưa tôi về.
Tôi từ chối.
“Chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa.”
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, dường như muốn nói gì đó.
Cuối cùng, anh ta chỉ thở dài.
“…Được rồi, vậy em đi đường cẩn thận.”
Tôi không ngoảnh đầu lại, đưa tay vẫy một chiếc taxi.
Đọc địa chỉ.
Là cái “nhà” mà tôi đã sống suốt ba năm qua.
Có lẽ, phải từ ngày hôm nay trở đi, nó mới thực sự là nhà của tôi.
Chiếc xe dừng lại dưới lán chung cư.
Tôi trả tiền, đẩy cửa bước xuống.
Ngước nhìn lên cửa sổ tầng mười sáu.
Đèn đang sáng.
Bà ta đã về rồi.
Hay nói đúng hơn, bà ta chưa từng rời đi.
Tôi bước vào thang máy, bấm số tầng.
Cỗ máy kim loại êm ái đi lên.
Cửa thang máy mở ra.
Trước cửa nhà, trên tấm thảm chùi chân là một đôi giày da nam và một đôi giày bệt nữ.
Là của tôi và Cao Hằng.
Đôi giày chúng tôi đã thay ra trước khi rời nhà sáng nay.
Thật nực cười làm sao.
Lúc đi vẫn là vợ chồng.
Lúc về, đã thành người dưng nước lã.
Tôi lấy chìa khóa, tra vào ổ.
Xoay nhẹ.
Cửa mở.
Đèn phòng khách sáng trưng.
Một bóng người đang ngồi chễm chệ ngay giữa sofa.
Là mẹ chồng cũ của tôi, Lưu Ngọc Mai.
Bà ta bưng một chén trà, tư thế nhàn nhã, làm như mình là nữ chủ nhân của căn nhà này vậy.
À phải rồi, bà ta luôn nghĩ như thế.
Nghe tiếng mở cửa, bà ta thậm chí chẳng thèm chớp mắt.
Chỉ thong thả thổi nhẹ hơi nóng bốc lên từ chén trà.
Cho đến khi tôi thay giày xong và bước đến trước mặt, bà ta mới từ từ ngẩng đầu lên.
Trong ánh mắt là sự khinh miệt và đắc ý không buồn che giấu.
“Xong xuôi rồi à?”
Tôi không đáp.
“Ly hôn được thì tốt.”
Bà ta đặt chén trà xuống, đứng dậy, vuốt lại vạt áo len cashmere đắt tiền trên người.
“Nhà họ Cao chúng tôi, cần là cần một cô con dâu biết đẻ để nối dõi tông đường.”
“Cô chiếm chỗ ba năm rồi, cũng đến lúc nhường mâm cho người khác thôi.”
Giọng điệu bà ta chua ngoa và cay nghiệt.
Ba năm kết hôn, từng câu từng chữ bà ta nói với tôi đều mang đầy g*i nhọn.
Trước kia, vì Cao Hằng, tôi nhịn.
Nhưng bây giờ, không cần thiết nữa.
Tôi nhìn bà ta, giống như đang nhìn một kẻ xa lạ.
Ánh mắt lạnh nhạt này dường như khiến bà ta cảm thấy rất khó chịu.
Bà ta nhíu mày, nâng cao giọng.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Tưởng con trai tôi vẫn còn chống lưng cho cô chắc?”
Bà ta cười khẩy.
“Tôi nói cho cô biết, Thẩm Nguyệt.”
“Con trai tôi mềm lòng, nhưng tôi thì không.”
Bà ta chỉ tay, suýt nữa thì chọc thẳng vào mặt tôi.
“Hôm nay cô chỉ được mang đi quần áo của riêng cô.”
“Những thứ khác, dù chỉ là một cây kim sợi chỉ, cô cũng đừng hòng mang đi!”
“Nghe rõ chưa?”
Không khí trong phòng khách dường như đông cứng lại.
Giọng nói của bà ta vang vọng trong căn phòng trống trải, mang theo sự khoe khoang của kẻ chiến thắng.
Tôi lẳng lặng nhìn bà ta.
Nhìn gương mặt vì đắc ý mà có phần méo mó kia.
Rồi tôi khẽ nhếch mép, cười một tiếng.
“Nói xong chưa?”
Lưu Ngọc Mai sững sờ.
Chắc bà ta không ngờ tôi vẫn có thể cười được.
Tôi chẳng buồn để ý đến bà ta nữa.
Quay người, đi thẳng về phía phòng ngủ chính.
Phía sau là ánh mắt đầy nghi hoặc và cảnh giác của bà ta.
Bà ta không yên tâm, rảo bước bám riết theo tôi.
Tiếng bước chân vừa dồn dập vừa nặng nề.
Giống như một chuỗi trống đòi mạng.
02
Tôi đẩy cửa phòng ngủ chính.
Mọi thứ trong phòng vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc tôi rời đi vào buổi sáng.
Chăn chưa gấp, rèm cửa kéo một nửa.
Trên bàn trang điểm vẫn còn thỏi son tôi chưa kịp cất đi.
Tôi mở tủ quần áo.
Bên trong treo đủ loại trang phục.
Một nửa là của tôi.
Một nửa là của Cao Hằng.
Lưu Ngọc Mai đứng sau lưng tôi, hệt như một gã giám thị.
Hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt sắc như chim ưng.
“Tôi cảnh cáo cô, đừng có giở trò.”
“Quần áo của cô tự mà phân biệt cho rõ, đừng có cầm nhầm đồ của Cao Hằng.”
“Quần áo của nó đều là đồ đắt tiền đấy.”
Tôi bỏ ngoài tai những lời ồn ào của bà ta.
Từ bên cạnh tủ, tôi lôi ra một chiếc vali to nhất đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Size 28.
Màu đen.
Tôi đặt nó nằm ngang trên sàn, mở ra.
Phát ra một tiếng “lạch cạch”.
Ánh mắt Lưu Ngọc Mai càng thêm cảnh giác.
“Vali to thế này? Cô định làm gì?”
“Mấy bộ quần áo rách của cô được bao nhiêu mà phải dùng cái to thế này?”
Tôi vẫn giữ im lặng.
Cúi người xuống.
Lướt qua đống váy vóc và áo khoác của mình.
Đưa tay, rút chuẩn xác một bộ vest của Cao Hằng.
Đồ của hãng Armani.
Bộ mà anh ta thích nhất.
Tôi gấp nó lại gọn gàng, đặt vào trong vali.
Hai mắt Lưu Ngọc Mai lập tức trợn trừng.
“Cô làm cái gì đấy!”
Bà ta lao đến như một mũi tên, định giật lại bộ vest.
Tôi đứng thẳng dậy, dùng ánh mắt lạnh lẽo như băng nhìn bà ta.
“Đừng có chạm vào tôi.”
Giọng tôi không lớn, nhưng cực kỳ lạnh lùng.
Bàn tay Lưu Ngọc Mai vươn ra cứng đờ giữa không trung.
Bà ta bị ánh mắt của tôi dọa sợ.
Đó là một ánh mắt vô hồn, không có lấy một tia nhiệt độ mà bà ta chưa từng thấy bao giờ.
“Cô… cô lấy quần áo của con trai tôi làm gì? Tôi đã nói rồi, cô chỉ được lấy đồ của cô thôi!” Bà ta ngoài miệng lớn lối nhưng trong lòng đã bắt đầu hoảng.
“Tôi đang dọn đồ.” Tôi nhạt nhẽo đáp.
“Dọn đồ gì? Đây là đồ của chúng tôi!”
“Ừ.”
Tôi ừ một tiếng.
Sau đó, ngay trước mặt bà ta, tôi lại lôi từ trong tủ ra một chiếc áo sơ mi của Cao Hằng, một chiếc cà vạt, gấp lại với nhau rồi nhét vào vali.
Tiếp theo là áo len, quần âu của anh ta.
Hết chiếc này đến chiếc khác.
Động tác của tôi không hề dừng lại.
Bình tĩnh và cực kỳ có trật tự.
Lưu Ngọc Mai hoàn toàn ngây ngốc.
Bà ta đứng bên cạnh, nhìn tôi nhét từng món quần áo của Cao Hằng vào vali, miệng há ra rồi lại ngậm vào, ngậm vào rồi lại há ra, nhưng không thốt lên được nửa lời.
Chắc bà ta đang nghĩ xem có phải tôi điên rồi không.
Có phải vì chịu đả kích từ việc ly hôn nên thần kinh không bình thường rồi không.
Dọn xong quần áo của Cao Hằng.
Tôi lại kéo ngăn kéo tủ đầu giường ra.
Bên trong là đồng hồ, khuy măng sét, và cả một xấp quỹ đen anh ta giấu để nạp tiền chơi game.
Tôi cầm luôn hộp đồng hồ, ném thẳng vào vali.
Một tiếng “bốp” vang lên

Mời bạn kéo xuống xem tiếp bên dưới 👇

Address

Hanoi

Telephone

+84866629601

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tin Tổng Hợp posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Tin Tổng Hợp:

Share