26/12/2016
KHÔNG QUAN TRỌNG BẠN SỐNG BAO LÂU - MÀ LÀ SỐNG BAO SÂU
Ai có lỗi?
Hãy tưởng tượng. Bạn phải trông hai đứa trẻ. Có khi còn là con của bạn. Và chúng chạy nhảy xô đẩy nhau và làm những trò nghịch phá mà con nít hay làm. Rồi bỗng nhiên bạn nghe tiếng đổ vỡ. Bạn chạy vào phòng, và chiếc bình hoa 5 tỷ đô la vô cùng thiêng liêng mà bà ngoại đã tự tay làm trong dịp lễ tế thần đã rơi khỏi bàn và vỡ thành từng mảnh.
Chuyện gì đã xảy ra?
Hai đứa trẻ ngay lập tức chỉ tay về phía đối phương và đổ lỗi cho nhau. Chúng đều có những cái cớ của mình. Chúng bắt đầu than vãn và ngắt lời nhau. Bây giờ, giả như một trong hai bé kể lại câu chuyện có vẻ thật hơn. Giả như một trong hai bé có bạo lực hơn một chút và bạn có linh cảm là lỗi của bé đó. Bạn sẽ làm gì?
Không làm gì cả. Hoặc là bạn phạt cả hai, hoặc là không làm gì cả.
Những điều trên đều không thay đổi sự thật rằng cả hai đứa trẻ đều chạy nhảy thiếu cẩn thận ở gần những món đồ đẹp, quý giá. Không có điều gì thay đổi sự thật rằng thực chất cả hai đều lơ đễnh đến mức làm vỡ đồ đạc. Và một điều cũng không thể thay đổi rằng chiếc bình đã vỡ và không bao giờ lành lại được. Có người còn có thể cãi rằng là lỗi của bạn khi đã để một món đồ quý giá như vậy ở gần trẻ con (ngu ngốc).
Ta dành rất nhiều thời gian và công sức tìm xem lỗi là ở ai, ngay cả khi điều đó không quan trọng. Bạn gọi một món cá tuyết ở một nhà hàng nhưng nó lại chưa chín và rất dở. Bạn muốn đổ lỗi cho đầu bếp nên gọi quản lý ra và bắt đầu phê bình. Nhưng ai biết được, có thể món cá tuyết dở như vậy là do bếp phó làm, hoặc là do chính người quản lý không cất giữ cá tuyết đúng cách vào tối hôm trước. Hoặc họ thử mua cá ở một nhà cung ứng tệ. Hoặc có thể giao tiếp trong khuôn khổ nhà hàng không được tốt và dẫn đến những hiểu lầm và làm ảnh hưởng đến món ăn.
Nhưng không, đầu bếp bất tài vô dụng. Đuổi việc đi.
Là con người, ta luôn muốn có một tấm bia đỡ đạn, ta cần một tấm bia đỡ đạn. Điều này thường thấy nhất trong chính quyền. Cả một hệ thống quan chức thối nát, dẫn đến những lãng phí và thiếu hụt triền miên. Điều gì đã xảy ra? Một số ít người bị khiển trách và đuổi việc và cái hệ thống ấy lại tiếp tục. Công chúng được thỏa mãn. Có người bị khiển trách và trừng phạt, vậy nên mọi chuyện hẳn là đã ổn? Sai lầm.
Có những lúc việc xác định lỗi do ai là rất quan trọng. Như là giữa cuộc chiến tranh hóa học. Hay tìm xem ai đã tè lên chỗ ngồi của bồn cầu. Nhưng trong đa số tình huống trong cuộc sống, điều đó khiến ta bị sao lãng mà không đem lại hiệu quả gì. Và điều này phần lớn dựa trên việc làm chiều lòng cái tôi chứ không để thực sự cải thiện cuộc sống. Điều gì qua thì đã qua. Chấp nhận chúng và bước tiếp đi.
Cũng như 4 QUY TẮC TÂM LINH CỦA NGƯỜI ẤN ĐỘ
1. Quy tắc đầu tiên: “Bất cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người mà bạn cần gặp”
Điều này có nghĩa rằng không ai xuất hiện trong cuộc đời chúng ta một cách tình cờ. Mỗi người xung quanh chúng ta, bất cứ ai chúng ta giao lưu, gặp gỡ đều đại diện cho một điều gì đó, có thể là để dạy chúng ta điều gì đó hoặc giúp chúng ta cải thiện tình hình hiện tại. Vì vậy, hãy tôn trọng và coi trọng những người mà chúng ta gặp gỡ!
2. Quy tắc thứ hai: “Bất cứ điều gì xảy thì đó chính là điều nên xảy ra”
Không có điều gì tuyệt đối, không có điều gì chúng ta trải nghiệm lại nên khác đi cả. Thậm chí cả với những điều nhỏ nhặt ít quan trọng nhất. Không có: “Nếu như tôi đã làm điều đó khác đi…, thì nó hẳn đã khác đi. “
Những gì đã xảy ra chính là những gì nên xảy ra và phải xảy ra giúp chúng ta có thêm bài học để tiến về phía trước. Bất kỳ tình huống nào trong cuộc đời mà chúng ta đối mặt đều tuyệt đối hoàn hảo, thậm chí cả khi nó thách thức sự hiểu biết và bản ngã của chúng ta.
3. Quy tắc thứ ba: “Trong mỗi khoảnh khắc, mọi sự đều bắt đầu vào đúng thời điểm”
Mọi thứ bắt đầu vào đúng thời điểm, không sớm hơn hay muộn hơn.
Khi chúng ta sẵn sàng cho nó, cho điều gì đó mới mẻ trong cuộc đời mình, thì nó sẽ có đó, sẵn sàng để bắt đầu.
4. Quy tắc thứ tư: “Những gì đã qua, cho qua”
Quy tắc này rất đơn giản. Khi điều gì đó trong cuộc sống của chúng ta kết thúc, thì có nghĩa là nó đã giúp ích xong cho sự tiến hoá của chúng ta. Đó là lý do tại sao, để làm phong phú thêm trải nghiệm của mình, tốt hơn hết là chúng ta hãy buông bỏ và tiếp tục cuộc hành trình.