12/07/2024
Entry đã viết từ cuối tháng 2 nhưng hôm nay tôi quyết định chia sẻ sau cuộc nói chuyện gần 3 tiếng với bạn hôm qua. Entry này không trực tiếp nhắc đến cô giáo tôi, nhưng khi viết với cảm xúc nghĩ về học trò, tôi lại nhớ đến cô giáo của mình. Nếu như thầy hiệu trưởng Kobayashi đã nói với Tottochan rằng con là một cô bé ngoan thì cô giáo của tôi cũng bảo với tôi rằng tôi là một cô bé tốt, không tệ như tôi vẫn nghĩ. Có lẽ năm ấy, một tôi cứng đầu, bảo thủ, hiếu thắng đã may mắn tìm được một cánh buồm đỏ thắm cho riêng mình. Và bây giờ thông qua nghề dạy học, tôi đang tiếp tục gặp gỡ những cánh buồm đỏ thắm ấy...
Bản năng
có người nói bản năng làm mẹ trỗi dậy khi người mẹ lần đầu ôm em bé trong tay và ấp em vào lòng, muốn bảo vệ và chở che cho sinh linh bé bỏng, bản năng làm cha có lẽ cũng là khoảnh khắc nào đó người bố cảm nhận được kết nối với con trẻ, lần đầu tiên người đàn ông ý thức mạnh mẽ về một tổ ấm nhỏ anh sẽ cùng nhau vun đắp cùng bạn đời. có những khoảnh khắc nào đó trong đời này ta đâu tính được mà lại là bước ngoặt khiến ta thấy mình như bước sang trang mới.
đã từ lâu rồi tôi tự hỏi bản năng làm giáo viên trong tôi bắt đầu từ khi nào? hôm nay tôi đã có câu trả lời. tôi đã không còn cảm thấy tiêu cực và chán nản với bản thân trước những điều không như ý của công việc dạy học, tôi không còn trách cứ hay đổ thừa hoàn cảnh nếu tôi gặp những trường hợp rối ren, sau mỗi giờ lên lớp bây giờ đọng lại trong tôi lại là những ánh mắt học trò. những ánh mắt trong veo, tin tưởng khấp khởi niềm vui khi thấy tôi, cũng có những ánh nhìn dò xét thách thức, có ánh nhìn tự ti còn nhiều khúc mắc, có những ánh nhìn vô tư thích thì nhìn thôi, tôi tự hỏi sao chúng nó yêu thế nhỉ?
tôi biết rằng mình sẽ không làm nghề nào khác ngoài nghề dạy học được nữa, bởi công việc này thật sự là một phần không thể thiếu của đời tôi. những tủi thân năm xưa cứ thế được chữa lành mà tôi không hề hay biết, những ấm ức cảm xúc khó nói thành lời cũng cứ từ từ mà trôi qua khi tôi đắm mình trên bục giảng. hồi mười bảy tôi cứ khắc khoải lòng câu hỏi "tìm đâu một cánh buồm đỏ thắm cho em?". bây giờ 28 tuổi, tôi đã tìm ra cánh buồm đỏ thắm của cuộc đời mình, không phải là chàng Gray mà Axon chờ đợi, mà là sự trưởng thành tốt đẹp của bản thân và học trò mà tôi luôn khát khao nhìn thấy những niềm vui lấp lánh nơi đấy mắt của các em, là những con người đã giúp tôi tìm thấy chính bản thân mình.
nhớ lại ngày xưa, cô đã không tát con dù con đáng ăn tát đến ngàn lần. đứa trẻ có nhiều nỗi tủi với sự tự ái cao ngút trời, láo lếu cãi cô nhưng cô vẫn bao dung và động viên khích lệ con trong học tập, cô còn kèm riêng để con có thể có tự tin thi chuyên dù vẫn mang tâm lí tự ti vì là học trò phố huyện. giờ đây con đã nhận ra cô chính là cánh buồm đỏ thắm của đời con.