Đậu's random thoughts

Đậu's random thoughts Suy nghĩ linh tinh của mình về cuộc sống^o^

Entry đã viết từ cuối tháng 2 nhưng hôm nay tôi quyết định chia sẻ sau cuộc nói chuyện gần 3 tiếng với bạn hôm qua. Entr...
12/07/2024

Entry đã viết từ cuối tháng 2 nhưng hôm nay tôi quyết định chia sẻ sau cuộc nói chuyện gần 3 tiếng với bạn hôm qua. Entry này không trực tiếp nhắc đến cô giáo tôi, nhưng khi viết với cảm xúc nghĩ về học trò, tôi lại nhớ đến cô giáo của mình. Nếu như thầy hiệu trưởng Kobayashi đã nói với Tottochan rằng con là một cô bé ngoan thì cô giáo của tôi cũng bảo với tôi rằng tôi là một cô bé tốt, không tệ như tôi vẫn nghĩ. Có lẽ năm ấy, một tôi cứng đầu, bảo thủ, hiếu thắng đã may mắn tìm được một cánh buồm đỏ thắm cho riêng mình. Và bây giờ thông qua nghề dạy học, tôi đang tiếp tục gặp gỡ những cánh buồm đỏ thắm ấy...

Bản năng

có người nói bản năng làm mẹ trỗi dậy khi người mẹ lần đầu ôm em bé trong tay và ấp em vào lòng, muốn bảo vệ và chở che cho sinh linh bé bỏng, bản năng làm cha có lẽ cũng là khoảnh khắc nào đó người bố cảm nhận được kết nối với con trẻ, lần đầu tiên người đàn ông ý thức mạnh mẽ về một tổ ấm nhỏ anh sẽ cùng nhau vun đắp cùng bạn đời. có những khoảnh khắc nào đó trong đời này ta đâu tính được mà lại là bước ngoặt khiến ta thấy mình như bước sang trang mới.

đã từ lâu rồi tôi tự hỏi bản năng làm giáo viên trong tôi bắt đầu từ khi nào? hôm nay tôi đã có câu trả lời. tôi đã không còn cảm thấy tiêu cực và chán nản với bản thân trước những điều không như ý của công việc dạy học, tôi không còn trách cứ hay đổ thừa hoàn cảnh nếu tôi gặp những trường hợp rối ren, sau mỗi giờ lên lớp bây giờ đọng lại trong tôi lại là những ánh mắt học trò. những ánh mắt trong veo, tin tưởng khấp khởi niềm vui khi thấy tôi, cũng có những ánh nhìn dò xét thách thức, có ánh nhìn tự ti còn nhiều khúc mắc, có những ánh nhìn vô tư thích thì nhìn thôi, tôi tự hỏi sao chúng nó yêu thế nhỉ?

tôi biết rằng mình sẽ không làm nghề nào khác ngoài nghề dạy học được nữa, bởi công việc này thật sự là một phần không thể thiếu của đời tôi. những tủi thân năm xưa cứ thế được chữa lành mà tôi không hề hay biết, những ấm ức cảm xúc khó nói thành lời cũng cứ từ từ mà trôi qua khi tôi đắm mình trên bục giảng. hồi mười bảy tôi cứ khắc khoải lòng câu hỏi "tìm đâu một cánh buồm đỏ thắm cho em?". bây giờ 28 tuổi, tôi đã tìm ra cánh buồm đỏ thắm của cuộc đời mình, không phải là chàng Gray mà Axon chờ đợi, mà là sự trưởng thành tốt đẹp của bản thân và học trò mà tôi luôn khát khao nhìn thấy những niềm vui lấp lánh nơi đấy mắt của các em, là những con người đã giúp tôi tìm thấy chính bản thân mình.

nhớ lại ngày xưa, cô đã không tát con dù con đáng ăn tát đến ngàn lần. đứa trẻ có nhiều nỗi tủi với sự tự ái cao ngút trời, láo lếu cãi cô nhưng cô vẫn bao dung và động viên khích lệ con trong học tập, cô còn kèm riêng để con có thể có tự tin thi chuyên dù vẫn mang tâm lí tự ti vì là học trò phố huyện. giờ đây con đã nhận ra cô chính là cánh buồm đỏ thắm của đời con.

những suy nghĩ hok đầu hok cuốigiờ ra chơi, con rủ bạn chơi cờ ca rô, hoà 1 đều con không chịu mà phải thắng cơ nên phải...
20/06/2024

những suy nghĩ hok đầu hok cuối

giờ ra chơi, con rủ bạn chơi cờ ca rô, hoà 1 đều con không chịu mà phải thắng cơ nên phải chơi ván nữa. sự hiếu thắng của con thật đáng yêu đó nhóc, làm người có tuổi này phải bồi hồi nhớ lại ngày xưa. rồi có lúc con sẽ nhận ra sự hiếu thắng mình có khi còn nhỏ rồi một lúc nào đó sẽ chuẩn bị cho mình tâm lý để chọn thua khi ta lớn lên rồi, như cô =)))). rồi có lúc con cũng lớn lên, cũng va vấp cuộc đời hay còn gọi nôm na là ăn hành, cô mong sao lúc đó con hiểu lời cô nói hôm nay "dù chúng ta biết chắc là chúng ta sẽ thua nhưng điều đó cũng không ngăn cản chúng ta không cố thắng." thắng hay thua rồi cũng nhẹ tựa mây trôi...

cô mong con luôn cảm nhận được tình yêu thương quanh mình và thỉnh thoảng mơ mộng thêm tí chút như khi con nhìn ra cửa sổ ngắm trăng và bảo con thấy mình như đang trong bối cảnh của nhật ký trong tù. con biết không con rất giống một cậu bé trong lớp học cô dạy đã lâu lâu rồi, cậu bé ấm ức không biết trút cảm xúc vào đâu khi giận dỗi bố mẹ. hồi đó cô thật ngu ngơ, cứ lặng yên quan sát cậu bé mà chẳng nhào ra an ủi, mà trẻ con mà, cứ ấm ức trong lòng thì tủi lắm. nhưng may thay cô lại được cuộc đời cho sửa sai sau đó, cô đã dạy thay lớp cậu bé mấy buổi, tặng cho cậu bé mấy cái bánh quy và được cậu khen sao cô hiếu thảo waaa, có hiếu với học sinh vẫn hơn là có hiếu với trai mà đúng không =))))?

tự nhiên hôm nay gặp phải ánh mắt học trò long lanh mà lại muốn viết, dù chỉ là giáo viên thôi nhưng thật sự tôi không nỡ nhìn học trò của mình tủi thân và mang những uất ức từ thời ấu thơ như mình đã từng. sự giận dữ thời thơ ấu vẫn luôn tồn tại trong tôi nhưng chỉ khác là tôi không đổ thừa nữa vì tôi đã lớn rồi, dù chưa khôn, vậy mà từ những điều rất nhỏ, từ những ánh mắt long lanh của học trò mà tôi thấy nhẹ nhàng, "ừa chỉ có vậy thôi, rồi ta lại tiếp tục thương yêu nhau mỗi ngày một chút".

"giữa những cánh hoa bay thả mình trong giónhưng trong anh chỉ thấy thoảng qua mùi hương dầu gội của emtự hỏi liệu có ph...
17/06/2024

"giữa những cánh hoa bay thả mình trong gió
nhưng trong anh chỉ thấy thoảng qua mùi hương dầu gội của em
tự hỏi liệu có phải em vừa lướt ngang
anh vội vàng quay người nhìn lại
nhưng có lẽ chỉ là do anh quá bận lòng..."

"Giữa những cánh hoa bay thả mình trong gióem cảm nhận được mùi hương dầu gội đầu của anhTự hỏi liệu có phải anh vừa lướt ngangnên em thử ngoái đầu nhìn lạin...

tặng các học trò thân yêu của tôithôi thì một hôm đi dạo loanh quanh được cốc cà phê free, cao hứng viết những dòng luyê...
29/07/2023

tặng các học trò thân yêu của tôi

thôi thì một hôm đi dạo loanh quanh được cốc cà phê free, cao hứng viết những dòng luyên thuyên một chút. từ bé tôi đã hay thắc mắc tự hỏi về ý nghĩa cuộc đời, con người chúng ta được cấu tạo từ rất nhiều các hạt phân tử, về mặt hoá học thì là sự tổng hoà của các chất vậy thì nếu không có một cái tên, không có một mục đích cho cuộc đời thì chúng ta tồn lại làm gì, thỉnh thoảng trước khi đi ngủ tôi vẫn hay hành cái đầu mình bởi những suy nghĩ như vậy. thế rồi một ngày tôi hiểu cái tôi của mình nhiều khi rất vớ vẩn, trái tim tôi dù được tạo thành từ nhiều các chất khác nhau nhưng cũng biết đau thì tôi nhận ra chính công việc giáo viên đã giúp tôi đứng lên sau nhiều nỗi tủi và thêm yêu thương quý trọng cuộc đời.

tôi nhớ những buổi chiều mưa cho học trò nghe Lucky và mong mỏi một kết thúc có hậu cho những cặp bạn thân lâu năm mà cứ dùng dằng giữa yêu và bạn. rồi thời gian cũng khiến tôi chấp nhận rằng "một tình bạn không thể vượt qua những ngày còn 20" thì cứ nên như thế mà thôi, chỉ cần biết bạn vẫn sống tốt là đủ. học trò cũ bảo em vẫn thường nghe Lucky cô ạ, hehe nếu có thì cô cổ vũ em yêu người bạn thân nhất của mình nhé :)))). đôi khi trong cuộc sống bộn bề tôi vẫn hay cười một mình vì những điều nhỏ nhặt như thế. những ngày nắng hè cháy da vẫn tung tăng phi cub đến phố Nhổn, nhìn thấy những gương mặt ngái ngủ mà nhớ lại ngày xưa bất giác chợt cười, mình cũng là con sâu ngủ những ngày sinh viên mà. có lúc mệt quá mà cá đuối không còn sức mà nấu cơm rửa bát nhưng lại nghĩ những câu chuyện vớ vẩn của mình có học trò lắng nghe là lại có động lực mà bật bếp lên mà chiên, xào, rán :))). tôi đã kể các em nghe về phim hàn, về lí do người ta sống không phải vì những điều lớn lao mà vì những điều nhỏ nhặt như một cốc cà phê buổi sáng, một bát cháo hành nóng hổi khi ốm đau. những ca học tối cô trò cùng nhau nhớ gia đình khi nghe Older, tôi đã bớt được biết bao tiếng thở dài.

cảm ơn học trò, vì đã đến lớp học dù có nhiều lí do để bùng học (tôi bùng học nhiều tôi biết), vì đã hỏi tôi cô ổn không khi thấy tôi sợ hãi sắp khóc đến nơi và không phán xét tôi vì những điều xàm nhảm tôi dài dòng. chặng đường này không biết đi được bao xa nhưng xin được cảm tạ những tháng ngày đã qua, để mỗi ngày trôi qua với lịch trình buồn tẻ của một người lớn bình thường dù mưa hay nắng tôi vẫn cứ vui vui \m/.

mùa hè năm ấy chúng ta cùng tốt nghiệp...đã rất lâu rồi mới đi lại tuyến buýt 08, về lại bách kinh xây, uống cốc cà phê ...
30/05/2023

mùa hè năm ấy chúng ta cùng tốt nghiệp...

đã rất lâu rồi mới đi lại tuyến buýt 08, về lại bách kinh xây, uống cốc cà phê sữa đá và chiêm nghiệm về cuộc đời :)))). Đọc blog chị Cún bảo chị sẽ không đánh đổi những chứng chỉ quý báu của cuộc đời để đổi lấy da nhung tóc lụa mắt trong của tuổi 20, tôi cũng nghĩ về những ngày 20 của mình như thế. 5 năm trước khi tốt nghiệp trường kinh tế, tôi lấy tấm bằng đại học chứng nhận cho 4 năm lông bông của mình nhưng cuộc đời khiến tôi nhận ra nhiều chứng chỉ mình còn thiếu sót.

hôm qua khi nói chuyện với cả nhà sau gần năm tôi lại nổi cáu, vẫn chấp nhặt vẫn phản ứng nhanh và tự trách mình vì lỡ lời sau bao lần dặn mình phải nhịn. những ngày ở Mĩ vừa ngồi thiền vừa nghe ost Be Melodramatic theo lời mẹ tôi bảo có vẻ công cốc, tôi vẫn là đứa nhóc bướng bỉnh của ngày xưa, dù nhìn ra được tình yêu thương dưới hình hài áp đặt nhưng vẫn cố chấp mà cãi lại, cuối cùng lại chả được gì. vậy là một khoá học về sự nhẫn nại tôi phải tập tành học lại từ đầu.

tôi nhớ lại những bồng bột nông nổi của những ngày còn ăn dầm nằm dề ở trường kinh tế, bối rối những nỗi buồn trong veo như cơn mưa mùa hạ, những nỗi nhớ óng ánh trong cái vô lo tiêu diêu tự tại của tuổi mười tám đôi mươi. hồi đấy tôi đâu hiểu sự khác biệt giữa mình và cái tôi, dù nghe DSK và cảm được cái bất cần ngông nghênh nhưng không hiểu thế nào là "đã lớn".

"Lớn rồi, biết đau đớn rồi, khiêm tốn rồi, đã quá trớn rồi
Biết chối rồi, biết nói dối rồi, biết khóc rồi,
Biết nuốt lại dòng nước mắt, ngậm chặt đôi môi."

"Để mà lớn cũng phải qua bao nhiêu lần hờn dỗi.
Lớn để mà còn biết cái sự khác biệt giữa mình và "cái tôi".
Lớn để biết mình sai rồi, nhưng mà lạc lối không phải là cái tội."

Cái tôi thì to như con voi còn lỗi lầm của mình thì bé như con kiến, buồn thì tưởng như có thể bỏ bê mọi thứ còn vui thì tới bến quên hết mọi sự, kết quả là cái đầu trống rỗng kiến thức tài chính kế toán =)))) và trái tim mệt mỏi mấy năm liền. Rồi tôi cũng tốt nghiệp khoá học về cái tôi sau những bầm dập như thế.

mùa hè năm ấy đã xa được 5 năm, tưởng như những ngày chói chang học tổ hợp phin phiếc rồi cũng trôi vào quên lãng nhưng nó chỉ như chú mèo con nằm im trên chiếc sofa mà chả chịu ngủ vùi. tôi nhớ như in những ngày lang thang hết lên tuyến buýt này rồi xuống tuyến buýt nọ mà vẫn chẳng tìm ra lời giải cho bài toán mình tự đưa tạo ra cho mình, đưa bản thân vào thế khó xong tắc mãi ứ ra được. những đêm đi bộ về nhà có ánh đèn đường và tiếng chó sủa chỉ lối, những ngày dậy sớm khi hoan hỉ là người đón chuyến xe buýt đầu tiên bắt đầu ngày mới, những ngày đạp xe qua cầu Long Biên để cảm nhận cái lồng lộng bao la của tuổi trẻ, những đêm thức khuya vá víu trái tim mình. chỉ cần nghe một giai điệu nho nhỏ quen thuộc hay lang thang đúng cung đường hay những ngã tư rối ren là bao kí ức những ngày đại học quay trở lại, như ngọn gió mát lành làm mát đời tôi dưới cái thời tiết gần 40 độ của Hà Nội, nhắc tôi rằng để có thể tin vào chính mình ở tuổi 27 bây giờ, là cả một quá trình trường thành nổi gió năm xưa.

"Nhưng mà,
Ơn ông trời, ít hay nhiều cũng lớn rồi, nhiều hay ít lúc lỡ lời.
Khi lớn tưởng thoát ra khỏi được giam cầm, và nhà tù chỉ thấy sợ mới.
Và lớn rồi, chữ thiện - ác...Không những chỉ định nghĩa mà còn có cả giao diện khác.
Sống biết đâu có lý do để tốt, đừng cám ơn vội.
Phải lớn rồi, nói chung là...
Một khi biết mình nhỏ bé thì tâm hồn bắt đầu sẽ lớn
Đôi khi nói năng nhỏ nhẹ thì người ta lại lắng nghe hơn..."

một đề văn mà khiến mình muốn cầm bút lên viết :)))))đọc đoạn mở đầu bài đọc hiểu lại nhớ lời thầy toán, em xin lỗi thầy...
07/07/2021

một đề văn mà khiến mình muốn cầm bút lên viết :)))))
đọc đoạn mở đầu bài đọc hiểu lại nhớ lời thầy toán, em xin lỗi thầy nếu em có hiểu sai nhưng đại ý là hơi nước hội tụ thành hạt mưa, mưa rơi thành suối, muôn dòng suối chảy ra con sông nhỏ. học toán cũng là hành trình từ những điều rất nhỏ. vậy nên em đã quên Cosi và Bunhia nhưng em nhớ rút gọn theo chiều mưa rơi và những dòng suối của thầy.

tình cờ nhìn lại mục ngày này năm xưa, hai năm trước mình đã chia sẻ một bài viết về sự nhăn nhở với cuộc đời :)))). "Mù...
05/02/2021

tình cờ nhìn lại mục ngày này năm xưa, hai năm trước mình đã chia sẻ một bài viết về sự nhăn nhở với cuộc đời :)))).
"Mùa Xuân những năm ấy, tôi thấy không có thái độ nào phù hợp hơn với đời sống này ngoài sự nhăn nhở. Ngay cả những ngày mà đời sống tàn nhẫn nhất với một chàng trai hai mươi, tôi cũng đã đáp trả nó bằng một sự nhăn nhở tận cùng. Tôi đã từng quyết tâm sống thật nhảm nhí. Tôi hay cười như một thằng ngu. ......
Chắc là cũng nhiều người trong chúng ta đã quên mất nhiều người trong chúng ta, khi bị vùi trong những khế ước nghiêm túc của cuộc đời. Năm mới, để chúc điều gì cụ thể hơn hạnh phúc, có lẽ tôi sẽ chúc mọi người tìm lại được những mảnh ngu si của thời niên thiếu, đeo nó lên cổ và đi. Sống bớt nghiêm túc đi, thật sự là một cơ sở hay để hạnh phúc."
một người pạn đã nhắn mình thế này:
"Chúc Đậu tìm lại được những ước ao đã từng
Còn tớ thì bây giờ mới bắt đầu ước ao"
trưa nay chén xong bát mì, đu xong mấy cảnh phim cho anh nhà chị nhà, đọc được vài trang về anh Roark, cười khùng khục nhận ra bây giờ mình cũng mới bắt đầu ước ao đấy chứ, chỉ khác với những "ước ao đã từng" ngày xưa, bây giờ mình mong rằng dù trải qua chuyện gì, thì mình vẫn là mình, vì là chính mình là sướng nhất.

ai đó của tôi đang lang thang trên thế giới này, hãy trả lời tôi bằng tiếng thở dài thật khẽ...note từ 6 năm trước, post...
19/06/2020

ai đó của tôi đang lang thang trên thế giới này, hãy trả lời tôi bằng tiếng thở dài thật khẽ...

note từ 6 năm trước, post lại do nửa đêm buôn về radio cùng em Bơ

Phải rất lâu rồi mình mới có thể dọn dẹp dại căn phòng nho nhỏ bố mẹ để dành làm phòng riêng cho mình khi nhà mới sửa. Những ấm áp bình dị… những kí ức tươi đẹp năm xưa tự dưng ùa về. Chiếc chuông gió treo trên cửa sổ kêu lengkeng đón những làn gió mùa hè mát rượi. Khung cửa sổ mình đã từng mỗi sáng thức dậy chờ đón ánh bình minh hiện lên thân thuộc quá. Mình nhớ những ngày mưa vẫn thường năm gác chân lên ghế nghe âm nhạc 12h00, uống trà chanh ngắm mưa qua cửa sổ mà thấy đời thi vị quá thể. Chiếc radio cũ bố tặng đã hỏng từ lâu. Những chiếc đĩa cd mình nhờ làm hồi đấy cũng ít nhiều bị xước. Thời gian đang phủ dấu ấn lên mọi vật rồi…..Dọn dẹp lại tủ sách, mà chợt thấy rưng rưng lòng. Nhìn những cuốn sách đã bị màu thời gian phủ lên mà không khỏi da diết nhớ. Bất chợt thấy một chồng sách của NNA mà thấy nao nao. Hồi lớp 7 khi công việc của bố khó khăn, bố thường về nhà rất muộn hay đi công tác không về, mình lại ngồi đọc truyện NNA ngóng bố về nhà. “Buổi chiều windows” ; “Bồ câu không đưa thư”;… mình đọc trong ánh đèn bàn mà cười hô hố khiến mẹ tưởng là thư tình =))))). Tuổi thơ của mình lớn lên có truyện của NNA làm bạn. Để rồi ngẩn ngơ khi nghĩ về mối tình day dứt cả một đời người trong mắt biếc, về những khóm cúc vàng mỏng manh tội nghiệp như thân phận người con gái trong đi qua hoa cúc. Rồi có hôm bố không về, hai mẹ con ôm nhau ngủ, mình lại đọc cho mẹ nghe Giamilia – truyện núi đồi và thảo nguyên và khóc. Hồi đấy mình đã hỏi mẹ rằng cớ sao người phụ nữ đức hạnh khao khát yêu đương lại phải phải chịu nhiều khổ đau như thế? Tại sao người thầy giáo chân chính lại bị chính học trò của mình lãng quên và có người còn khinh khi? Giamilia đã ám ảnh mình từ đấy với những câu hỏi khôn nguôi cho đến giờ. …Hàng tiếng đồng hồ đã trôi qua mà mình vẫn không thể nào xếp xong sách vào tủ bởi nỗi nhớ đầy vơi quá, kí ức xa xăm diệu vợi nhưng lại là cả một miền nhớ bình dị yêu thương…

One of the movies which has changed my life is "The Green Mile". When I was only a nine-year-old kid, I was totally impr...
29/05/2020

One of the movies which has changed my life is "The Green Mile". When I was only a nine-year-old kid, I was totally impressed by the special friendship between a black prisoner, John Coffey who was sentenced to death penalty and a white block warden, Paul Edgecomb. Although John was a sincere and an innocent man who had the gift of healing people, he was still put to death by electric chair ex*****on. These days I watch the news about Geogre Floyd and his tragic death after a white officer handcuffed him and kneeled on his neck and get angry. The more I grow up, the bigger gaps I see in the poor and the rich's life, not only the racism between the white supremacist and other colors. Justice is not for the underprivileged, "The opposite of poverty is not wealth, the opposite of poverty is justice.” (Just Mercy). Like "The Green Mile" movie, empathy is not enough to save a man's life, if you can, let's give them a hand, since even the smallest actions can make a move.

vẫn thix ost fim hàn xẻng từ lâu nhưng lâu rùi mới catch được pài hát mà khiến mìn thix hát cả lúc lái cub, đi dạy hay l...
14/05/2020

vẫn thix ost fim hàn xẻng từ lâu nhưng lâu rùi mới catch được pài hát mà khiến mìn thix hát cả lúc lái cub, đi dạy hay lẩm nhẩm trên xe buýt, lúc nào cũng rộn ràng vui, kể cả khi tắm mình dưới cơn mưa ướt đẫm trên đường đi làm, đứng dưới mái hiên trường ko đủ che chở khỏi mưa hắt nước vào mặt cùng đám ruồi nhặng bâu loạn xị dưới chân :)))))
"em muốn tựa vào một vòng tay ôm
của một người có đôi mắt đẹp đã khóc khi ít nhất một lần chia ly
em muốn tựa vào bờ vai của một người có đôi tay đẹp để có thể quên đi nỗi cô đơn này này"
và quan trọng nhất là "nếu anh biết cóa ai đó tốt tốt, hãy giới thiệu cho em nha" =))))))))))))))

Song: Introduce Me A Good Person(좋은 사람 있으면 소개시켜줘) Singer: Rumble Fish Mình tìm được bài này sau khi xem Hospital Playlist. Đây cũng chưa phải bản gốc đâu, nó...

trái tim vào mùa xuânhà nội đang vào những ngày đông giá nhưng vẫn khiến tim mình tan chảying với ánh nắng ấm trong lành...
13/12/2019

trái tim vào mùa xuân
hà nội đang vào những ngày đông giá nhưng vẫn khiến tim mình tan chảying với ánh nắng ấm trong lành. sáng nay rút một lá bài tarot nói về sự cân bằng và hài hòa trong cuộc sống thấy zui zui. tháng mười hai đến cho mình cảm giác dễ chịu, nhất là khi mình có những ngày thảnh thơi nghỉ giữa kì như này.
mình yêu những lúc được ngồi trong quán cà phê nhỏ nghe những câu chuyện vu vơ của những vị khách lạ. mình ngồi thêu nghe một anh zai làm ở quán bar nói về rượu, nói về cách anh tuyển nhân viên mà muốn thử đến quán bar của ảnh thế. khi nhìn anh ở phía đối diện trong quán nhỏ, mình ngồi cố tỏ ra điềm tĩnh xâu kim nhưng xâu mãi xâu hoài chả được nên ngồi hóng chuyện ảnh, khi xâu kim thành công rùi thì cười khoái trí, cảm thấy "nghị lực vô cùng", như một "chiến thắng nhỏ trong cuộc đời lớn vậy" :)))). có những lúc có mình mình với chị chủ quán, chị kể có những khoảnh khắc đến cứ tự nhiên khiến mình bật khóc, khi ta cảm được một điều gì đó rất đẹp từ một bài hát đẹp. khoảnh khắc đó đã đến với mình khi nghe "mùa thu" vào tháng mười hai, như đang ở quán cà phê "đợi một người" vậy đó :).
"chờ người không đến
khi mà gió thôi mang hơi lạnh về chờ thêm nữa không
bên thềm tối chờ mùa không dứt
bao giờ gió thôi mang lạnh về và em bớt cô đơn...."

nguồn ảnh: Cindy Derby :x

2019 đã sắp qua ùimình là người hay nghĩ, mình hay nghĩ về vòng đời của một người: sinh lão bệnh tử. mình nghĩ về vòng đ...
26/11/2019

2019 đã sắp qua ùi
mình là người hay nghĩ, mình hay nghĩ về vòng đời của một người: sinh lão bệnh tử. mình nghĩ về vòng đời một tình yêu với phút ban đầu, những hờn ghen và sinh ly từ biệt. có những ngày rảnh rỗi và chả biết làm gì và rỗng túi, mình nằm lì trong phòng suy nghĩ linh tinh. cái cảm giác buồn buồn mà còn hết tiền nó bất lực như thế nào mình hiểu lắm vì nó cứ trở đi trở lại trong mình suốt từ cuối năm 2018 đến khi sắp hết 2019 đến nơi rồi =)))). vui thì vui nhưng điên lên vì xiền nhiều lắm đó.
nhưng rồi một hôm gặp lại một người bạn ấy bảo "bớt nghĩ lại" và "say yes", cứ như là đi converse trong bụng mình vậy. mình xem "yes man" và dần dần học cách làm chủ đời mình. mình thử đi phỏng vấn cho một trung tâm tiếng anh nhưng hôm phỏng vấn trời mưa tầm tã, mình vẫn lạch bạch lái cub xuyên màn mưa mà đến. vì đó là điều mình muốn làm mà kaka. mỗi hôm đi dạy lại học được điều hay ho từ học trò. mình dạy một lớp có các trò lúc nào cũng đeo tai nghe nhưng không bật nhạc, các em đeo tai nghe vì chỉ thích đeo tai nghe :))))). hay ho zậy, mình vỡ lẽ ra nhiều khi mình cứ mải miết đi tìm lí do cho những việc mình làm trong khi lí do đơn giản là thích =)))).
mình đến Blue thở than về tình yêu. mình ngồi ở Blue cho đến khi những giây phút thẫn thờ đi qua rồi tung tăng về nhà. mình biết tin em gái mình nhận kèm thêm tiếng Anh đã được học bổng đi Úc một năm, mình mừng cho em nhưng vẫn không quên dọa "sang đấy học ko học chị đập cho đấy" =))))). mình nghĩ về giấc mơ của mình, hành trình dài hơi đó mình vẫn chưa lúc nào muốn buông lơi. mình đã nghĩ mình sẽ lập gia đình khi mình 30 tuổi, nhưng hôm qua khi nhìn thấy bé con tóc xù lớp mình dạy sau khi trả lời đúng bảo "một tràng pháo tay cho chính mình" hihii thì mình ở mood tan-chảying. lúc giờ về nhìn thấy ba dắt bé đi ăn mình tự nhiên xúc động lắm, mình cũng muốn một gia đình bé nhỏ như zậy huhuuu.
mình vẫn luôn lo sợ khi nghĩ về tương lai, mình nghe gặp gỡ của Tôn Yến Tư, nghĩ về hành trình của mình trong cuộc đời nhỏ bé, ừa thì cứ bắt đầu từ trái tim mở rộng này đã. không cần biết mình sẽ đi tới đâu, chỉ cần trái tim đủ rộng.

Address

Hanoi
100000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đậu's random thoughts posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share