Tiệm Bão

Tiệm Bão 𝓛𝓮𝓽'𝓼 𝓭𝓪𝓷𝓬𝓮 𝓲𝓷 𝓽𝓱𝓮 𝓼𝓽𝓸𝓻𝓶.

Cơn bão nào rồi cũng tan. Tiệm Bão đã là một chặng đường đẹp, an ủi tâm hồn cho những con người đã tình cờ tìm tới và lự...
24/05/2024

Cơn bão nào rồi cũng tan.

Tiệm Bão đã là một chặng đường đẹp, an ủi tâm hồn cho những con người đã tình cờ tìm tới và lựa chọn lưu lại nơi đây, bất kể ngắn ngủi trong vài tiếng trước chuyến bay hay đã cùng nhau qua những đêm không ngủ.

“Và khi cơn bão qua đi, bạn chẳng nhớ mình đã vượt qua nó thế nào, hay đã phải xoay xở ra sao để tồn tại. Bạn sẽ còn chẳng chắc, liệu cơn bão thực sự đã qua. Nhưng có một điều chắc chắn. Khi bạn bước ra khỏi cơn bão, bạn đã không còn là con người trước lúc bước vào.”

Quá trình trưởng thành đi kèm với việc chấp nhận những sự thay đổi không thể lường trước. Vì nhiều lý do, Tiệm Bão xin phép chỉ mở cửa đến hết tuần (25/06).

Cảm ơn những người bạn đã từng ghé chơi, đã chia sẻ những kỷ niệm với chúng tớ. Hy vọng trong tương lai không xa, chúng mình sẽ gặp lại nhau. Còn cho tới lúc đó chúc mọi người sẽ luôn tìm được một nơi trú ẩn để bình tâm vượt qua những cơn bão trong đời.

------------------------------------------------------
𝓣𝓲𝓮̣̂𝓶 𝓑𝓪̃𝓸 - “𝓛𝓮𝓽’𝓼 𝓭𝓪𝓷𝓬𝓮 𝓲𝓷 𝓽𝓱𝓮 𝓼𝓽𝓸𝓻𝓶.”

Cocktail 🍸 and Story 🧌
⏳ 20:00 - Late
Ngõ 65 Nguyễn Ngọc Doãn, Đống Đa, Hà Nội

06/04/2024

“Có những ngày như ta đã biết. Có những cuộc đời như ta đã hình dung.”

Thành phố tám triệu người, bị kẹt trong những khuôn khổ định sẵn. Những gương mặt đã làm quen. Chúng ta vật vờ với chút năng lượng còn xót lại, sau nửa ngày trôi dạt theo dòng chảy thô bạo của đô thị.

Công việc, tiền bạc, những mối quan hệ xã hội, những kiến thức cần tiếp thu để không lạc hậu, những tủn mủn thường ngày chẳng thể dứt ra. Chỉ thở thôi cũng trôi mất một ngày, cạn kiệt.

Sau một ngày rệu rã, rượu trở nên ngọt môi và dịu dàng hơn bao giờ hết.

Không màu mè như những ly rượu trong phim Vương Gia Vệ, chỉ đơn giản ta cảm thấy tốt hơn khi đầu lưỡi tiếp xúc chút cay nồng không chống cự, tới khi khoang họng nóng dịu. Những tế bào bị bỏ quên từ lâu được kích thích, và chúng ta chấp nhận những ngày đã mất.

Những ký ức mơ hồ, nhập nhoạng về thời gian và không gian tình cờ xuất hiện trong những câu chuyện vu vơ hôm nay trên quầy bar, ẩn giấu bao nhiêu nỗi niềm ngày hôm ấy. Chúng ta trưởng thành chỉ sau khi bình tâm nhìn lại gì mình đã trải qua. Chấp nhận, sau khi bước qua cơn bão, bản thân đã trở thành một phiên bản khác, hy vọng là tốt đẹp hơn.

Có những đêm, tất cả những gì bartender cần làm, có thể làm và nên làm là im lặng, để lắng nghe một chặng đường. Về khung cảnh trên con đường ấy, những cảm xúc tưởng như muốn hét lên, về người đã đi cùng, về chiếc giày đã rách, về đôi chân đã vững vàng hơn.

Và pha một ly rượu có mùi vị đúng như ngày hôm ấy.

------------------------------------------------------
𝓣𝓲𝓮̣̂𝓶 𝓑𝓪̃𝓸 - “𝓛𝓮𝓽’𝓼 𝓭𝓪𝓷𝓬𝓮 𝓲𝓷 𝓽𝓱𝓮 𝓼𝓽𝓸𝓻𝓶.”

Cocktail 🍸 and Story 🧌
⏳ 19:30 - Late
Ngõ 65 Nguyễn Ngọc Doãn, Đống Đa, Hà Nội

𝓛𝓮𝓽'𝓼 𝓭𝓪𝓷𝓬𝓮 𝓲𝓷 𝓽𝓱𝓮 𝓼𝓽𝓸𝓻𝓶.

Bão lỡ duyên với nhiều vị khách vì chỗ để xe xa.Con ngõ hai xe máy lách nhau khéo mới qua, cắt từ Chùa Bộc ra Phạm Ngọc ...
21/02/2024

Bão lỡ duyên với nhiều vị khách vì chỗ để xe xa.

Con ngõ hai xe máy lách nhau khéo mới qua, cắt từ Chùa Bộc ra Phạm Ngọc Thạch, lúc nào cũng đông nườm nượp. Tiếng còi bíp, kéo ga, tiếng nói cười đùa nói chuyện, đôi khi là chửi bới vẫn cứ xuyên qua tấm cửa gỗ nhà Bão. Cảm giác sự sống cứ hừng hực len lỏi vào những mạch nhỏ trong khắp thành phố không gì ngăn cản được.

Chỉ sau mười một giờ, sự yên tĩnh mới trả về cho con ngõ nhỏ. Đi dọc con đường bờ sông tối muộn hầu như không có ai. Thỉnh thoảng chỉ thấy những anh shipper leo rào sắt tuồn đồ ăn đêm vào kí túc xá học viện ngân hàng.

"Bọn mình chẳng bao giờ nói chuyện trên đường ra lấy xe. Bọn mình chỉ nắm tay nhau, im lặng mà đi dưới ánh đèn vàng. Hà Nội giờ nhiều nơi, đèn đường chuyển thành màu trắng." Có lần, trước khi về, đôi khách quen của Bão bảo mình thế.

Có lẽ đó là lời an ủi cho sự ngốc nghếch của chủ quán lúc chọn địa điểm. Khi đã có cảm tình, mình dễ tha thứ cho nhau, may là vậy.

Tối ấy, sau khi đóng cửa, mình hút một điếu thuốc, đi bộ ra chỗ bờ sông. Dưới bụi hoa giấy ngay cổng sau học viện, thấy một nụ hôn trao nhau trong đêm.

Phong.

Chúng mình đã có với nhau một năm dài với nhiều biến chuyển. Có những người bạn mới, cũng phải nói lời tạm biệt với nhiề...
06/02/2024

Chúng mình đã có với nhau một năm dài với nhiều biến chuyển. Có những người bạn mới, cũng phải nói lời tạm biệt với nhiều người.
 
Mấy ngày cận Tết, thành phố nửa hối hả, trộn rộn, nửa cũng đã lại vắng hoe. Phố xá vẫn vậy, nhưng thiếu đi những bóng hình quen. Nhìn dòng người lũ lượt về quê ăn Tết mới thấy hồn cốt thành phố này đã hơn nửa nằm trong những con người ở đấy. Bình thường cũng chẳng mấy dịp gặp nhau, nhưng cùng thở trong một thành phố vẫn làm mình an tâm hơn hẳn.
 
Hà Nội đã chẳng còn là của những người sinh ra ở Hà Nội. Thành phố này tìm kiếm những con người phù hợp với linh hồn của nó, bất kể xuất thân. Có chăng chỉ đòi hỏi lòng yêu chiều thành phố đỏng đảnh này với một trái tim trong veo không cần nguyên cớ.
 
Thỉnh thoảng, dưới ánh chiều xuân, Hà Nội trao lại những cái vuốt ve, hay thủ thỉ truyền tai những bí mật của kinh đô cho những người yêu nó. Thế thôi, trong cái rực rỡ xô bồ chẳng so được với Sài Gòn, mối liên kết âm thầm ấy làm nên Hà Nội. Sự quảng giao không đưa nổi những người lạ mặt vào trong vòng giao tiếp kín đáo ấy. Và những con người yêu thích thành phố này chỉ vì nó là Hà Nội.
 
Năm mới, thành phố sẽ lại chảy tràn những cơ hội mới, những gương mặt mới và những nguồn năng lượng mới. Mong sẽ lại sớm gặp mặt mọi người. Chúc một năm ta lại sống hết mình, dù là cưỡi trên cơn bão, hay đã vững bước trên con đường mình chọn, cuối ngày lại có một chỗ để tâm tình.

------------------------------------------------------
𝓣𝓲𝓮̣̂𝓶 𝓑𝓪̃𝓸 - “𝓛𝓮𝓽’𝓼 𝓭𝓪𝓷𝓬𝓮 𝓲𝓷 𝓽𝓱𝓮 𝓼𝓽𝓸𝓻𝓶.”

Cocktail 🍸 and Story 🧌
⏳ 19:30 - Late
Ngõ 65 Nguyễn Ngọc Doãn, Đống Đa, Hà Nội

Tôi ghét thức giấc vào buổi chiều chạng vạng. Những giấc mơ buồn ngơ ngác, tỉnh dậy thấy mình còn chưa đuổi kịp thực tại...
28/01/2024

Tôi ghét thức giấc vào buổi chiều chạng vạng.

Những giấc mơ buồn ngơ ngác, tỉnh dậy thấy mình còn chưa đuổi kịp thực tại. Nét môi mềm và màu mắt biếc lại về cùng những ám ảnh cả một thời như vết cắt không thành sẹo. Thời gian trôi thản nhiên như cách cô ấy bỏ đi vào một chiều chủ nhật, chữa lành cả những điều mình muốn giữ. Chút kí ức còn chưa kịp đọng, chẳng biết bám víu vào đâu. Như mười năm tan trong một phút.

Chỉ còn những đêm lang thang trong lòng phố khi giấc ngủ không tìm đến, và những hoang mang chẳng biết định nghĩa thế nào. Nỗi buồn nhiều khi cũng đẹp, thấy mình lãng mạn như thi sĩ, mà có khi, hít thở thôi cũng khó vô cùng.

Niềm an ủi còn lại đôi khi nằm nơi những quầy bar mở muộn, hy vọng thế.

Rượu thì ở đâu chẳng có, nhưng có lẽ điều phân biệt quán rượu này với lề đường kia là những người đứng sau quầy. Biết đâu cậu ấy hoặc cô ta, cái người pha rượu, sẽ hỏi đúng câu cần hỏi. Và mình sẽ có cái cớ hợp lý để nhắc về bóng hình đang sắp tan đi.

Và xin phái nữ đừng tức giận, thỉnh thoảng đàn ông con trai chúng tôi có bâng quơ, buột miệng nhắc về người cũ (tất nhiên là không phải trước mặt các nàng), không hẳn chúng tôi còn tiếc nuối gì đoạn tình cảm ấy, có chăng chúng tôi tiếc nuối về bản thân mình ngày hôm ấy.

Bồng bột, và ngây ngô.

----------------------------------------------------

𝓣𝓲𝓮̣̂𝓶 𝓑𝓪̃𝓸 - “𝓛𝓮𝓽’𝓼 𝓭𝓪𝓷𝓬𝓮 𝓲𝓷 𝓽𝓱𝓮 𝓼𝓽𝓸𝓻𝓶.”

IG:

Hãy chọn một cái tên và chúng tôi sẽ gọi bạn như thế, ở đây. Năm 3 tuổi, thầy bói bắt người em họ tôi đổi tên. Cây Tùng,...
24/01/2024

Hãy chọn một cái tên và chúng tôi sẽ gọi bạn như thế, ở đây.

Năm 3 tuổi, thầy bói bắt người em họ tôi đổi tên. Cây Tùng, cây Bách đón gió chịu sào, được cho là nguyên nhân thằng bé đau ốm liên miên. Tôi vốn chẳng tin, nhưng sau khi đổi tên thằng bé khỏe mạnh hơn thật.

Những năm tháng ở nước ngoài, tôi sống dưới nhiều cái tên, với những vai trò riêng, tiếp xúc với những kiểu người khu biệt. Có ai quan tâm một kẻ tha phương tên họ thật là gì. Trong môi trường lạ, quá khứ không tồn tại và tương lai là của vô tận những khả năng. Tôi đã sống với những cái tên và những người bạn thật sự tin vào con người đó tồn tại.

Hãy chọn một cái tên và chúng tôi sẽ gọi bạn như thế, ở đây. Tiết lộ với chúng tôi trên quầy bar một phần cá tính của bạn. Một phần trong cuộc đời, một bản thể bạn thích, chán ghét hoặc muốn bỏ rơi. Hãy tìm hiểu nó trên quầy bar một quán rượu nằm trong ngõ vắng, với những bartender cũng đang tìm kiếm bản thân.

Biết đâu chúng ta lại thích bản thân mình.

- Phong

03/01/2024

Mấy ngày lễ của bạn thế nào?

Tôi ngủ dài trong mấy ngày nghỉ, không phải lo đêm về muộn hay sáng cần dậy sớm. Chỉ lúc ngang qua con ngõ thấy đèn biển tắt, tôi chợt nhớ những câu chuyện trong quầy.

Mấy hôm cuối năm, tôi chẳng hỏi đến một câu năm vừa qua của bạn ra sao. Hoặc là tôi quên, hoặc tôi đã chẳng nghĩ về năm cũ của mình trôi qua thế nào. Thời khắc chuyển giao, tôi mới loay hoay nghĩ về những điều mình đã làm. Hoá ra là tôi chẳng làm được mấy so với những người cùng tuổi, nhưng tôi chẳng tiếc nuối gì.

Mấy điều nhỏ bé xung quanh đủ khiến tôi hạnh phúc để không cần nghĩ gì rồi. Với mỗi người khái niệm đủ sẽ khác nhau nhưng với tôi, được sống ngay ở thời khắc này, thế là đủ.

Chúng ta lao vào vòng quay của cuộc sống, đi làm, kiếm tiền, mưu sinh với những khát khao và ước vọng tốt đẹp cho tương lai. Nhưng mong bạn hãy dành một khoảng không cho bản thân. Dù là gặp gỡ bạn bè, thưởng thức cacao nóng vào một chiều mưa lạnh, hay ra đường lúc khuya tới một quán rượu quen.

Dù thời tiết xấu hay đẹp bạn vẫn phải đi làm vậy thì có lý do gì khiến bạn không xách xe ra đường vào một đêm lạnh?

Hấu.

------------------------------------------------------
𝓣𝓲𝓮̣̂𝓶 𝓑𝓪̃𝓸 - “𝓛𝓮𝓽’𝓼 𝓭𝓪𝓷𝓬𝓮 𝓲𝓷 𝓽𝓱𝓮 𝓼𝓽𝓸𝓻𝓶.”

Ngõ 65 Nguyễn Ngọc Doãn, Đống Đa, Hà Nội
(Có thể đi vào từ 12 phố Chùa Bộc, ngõ bên cạnh Học Viện Ngân Hàng)

𝓛𝓮𝓽'𝓼 𝓭𝓪𝓷𝓬𝓮 𝓲𝓷 𝓽𝓱𝓮 𝓼𝓽𝓸𝓻𝓶.

21/10/2023

Có những khoảng dài im lặng ở quầy bar.

Chúng ta chẳng biết nói gì với nhau, hay ngày đã dài chẳng còn sức nói những lời thừa thãi.

Hôm có ba, bốn vị khách ngồi ở quầy , im lìm, chẳng nói năng gì, chỉ có tiếng khuấy rượu và tiếng đá. Cảnh tượng có chút kỳ khôi, như thể họ đang chờ một điều kỳ diệu trên tay gã pha rượu nghiệp dư. Tôi thì buồn cười, không biết uống xong họ có ngã ngửa với năng lực pha chế của các em tôi, nhưng rồi họ mỉm cười với nhau trước lúc ra về.

Nó là khoảnh khắc hiếm hoi những con người lạ mặt hoàn toàn thoải mái với sự hiện diện của nhau, cả trong yên lặng. Nhìn thấy điều ấy, có lẽ đó là đặc quyền của những tiệm rượu nhỏ như nơi đây.

Hôm nay, trong lúc tiếp đám bạn quen nhau gần chục năm. Những cuộc chuyện cứ rỉ rả tưởng như chẳng bao giờ dứt. Thế ma trong một phút, chúng tôi cùng im lặng.

Không một ai cảm thấy phải lấp đầy khoảng không bằng những dư thưa gắng gượng và nhạt nhẽo.

Dũng bảo, đấy là khoảnh khắc một thiên thần vừa ngang qua.

Tôi đứng rửa bát, vừa nhìn quanh đám bạn, vừa thưởng thức sự im lặng của bản thân. Cảm giác âm ỉ của hạnh phúc khi biết mình tồn tại và hiện diện, cả trong sự thinh không, chẳng cần cố gắng.

Sau nửa đêm và vài ly chếnh choáng, chúng tôi bước ra khỏi cửa gỗ về con ngõ sâu, khuất lối. Thấy thế giới im lìm, sau một nốt nhạc, nhẹ tênh.

Chúng tôi đi cạnh nhau, nghe thấy cả tiếng lòng mình.

𝓛𝓮𝓽'𝓼 𝓭𝓪𝓷𝓬𝓮 𝓲𝓷 𝓽𝓱𝓮 𝓼𝓽𝓸𝓻𝓶.

"Last kiss" - Nụ hôn cuối cùngTôi và Alice từng sống chung nhà một thời gian trên đất Mỹ. Bọn tôi chào nhau mỗi lần gặp ...
24/09/2023

"Last kiss" - Nụ hôn cuối cùng

Tôi và Alice từng sống chung nhà một thời gian trên đất Mỹ. Bọn tôi chào nhau mỗi lần gặp mặt, bâng quơ mấy câu xã giao, biết sơ sơ về đời nhau. Trước ngày bay, Alice bảo tôi cô sắp rời đi, tới một thành phố khác định cư. Lần đầu tiên, tôi ý thức rõ ràng đến vậy về một lời vĩnh biệt.

Chúng tôi chẳng đủ thân để một ngày đẹp trời tôi sẽ bay nửa vòng trái đất, tới một thị trấn nhỏ xa xôi để thăm cô. Alice cũng sẽ chẳng về Việt Nam nữa. Còn gì ở đây để luyến lưu? Con người đấy cả cuộc đời này tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại. Dăm ba cuộc gọi và tin nhắn sẽ thưa dần. Facebook chúng ta trôi mất khỏi nhau, bị chia lìa bởi tỷ năm ánh sáng và hàng vạn thuật toán không còn giao thoa.

Có biết bao nhiêu con người đã vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới của ta như vậy!?

Những lời chia tay là sinh tử. Những mối tình chỉ đơn thuần người chẳng còn muốn tìm người. Liệu, có điều gì báo cho ta về ngày cuối cùng gặp gỡ, hay mãi sau này mình mới nhận ra. Chữ "Duyên" - ngỡ là thứ rất mực ngôn tình, hóa ra lại thực sự tồn tại như thế.

Lần tạm biệt mãi mãi, trong nụ hôn cuối cùng chia ly ấy, ta nếm thấy vị gì?

Mời mọi người ghé qua Tiệm Bão cùng thưởng thức Last Kiss và chia sẻ với chúng mình những câu chuyện còn khắc khoải. Hoặc là chỉ thưởng thức ly rượu trong sự riêng tư của bản thân mình.

Phong

------------------------------------------------------
𝓣𝓲𝓮̣̂𝓶 𝓑𝓪̃𝓸 - “𝓛𝓮𝓽’𝓼 𝓭𝓪𝓷𝓬𝓮 𝓲𝓷 𝓽𝓱𝓮 𝓼𝓽𝓸𝓻𝓶.”

Ngõ 65 Nguyễn Ngọc Doãn, Đống Đa, Hà Nội
(Có thể đi vào từ 12 phố Chùa Bộc, ngõ bên cạnh Học Viện Ngân Hàng)

IG:

"Thu duyên đã trĩu cành hồng..."Đêm qua đương hí ha hí hửng thế mà hôm nay trời đổ cơn hè ngay được. Thành phố nặng tình...
22/09/2023

"Thu duyên đã trĩu cành hồng..."

Đêm qua đương hí ha hí hửng thế mà hôm nay trời đổ cơn hè ngay được. Thành phố nặng tình ghê, đem lòng yêu hạ hoài chẳng bước qua. Chỉ tội cho chúng ta đi giữa đường nắng thiêu bỏng rát...

Có lẽ dớp thật!

Chuyện rằng, những hôm muộn Tiệm sát phạt nhau trên bàn cờ tỷ phú, tôi vẫn hay ngâm nga bài "Không còn mùa thu" trong tâm thế đại gia lũng đoạn thị trường bất động sản. Các em ghét lắm, còn mắng tôi hát hò xúi quẩy, mùa thu đi mất. Đến nay nhớ lại thấy sao... cắn rứt lương tâm.

Xin trời buông níu thu xa lại gần. Mùa tôi mê đắm trong ngần mắt em.

"Em hồn nhiên cho phố hồn nhiên
Tóc phả mái bên chiều
Phai phai nắng ngói…
Thân thương quá!
Lòng sao chợt hỏi
Phố của mình có nối… phố trong em?"

------------------------------------------------------
𝓣𝓲𝓮̣̂𝓶 𝓑𝓪̃𝓸 - “𝓛𝓮𝓽’𝓼 𝓭𝓪𝓷𝓬𝓮 𝓲𝓷 𝓽𝓱𝓮 𝓼𝓽𝓸𝓻𝓶.”

Ngõ 65 Nguyễn Ngọc Doãn, Đống Đa, Hà Nội
(Có thể đi vào từ 12 phố Chùa Bộc, ngõ bên cạnh Học Viện Ngân Hàng)

IG:

Tự nhiên thèm rượu thế không biết!Thu đương này mà nhâm nhi Whisky, đơm dăm điếu thuốc thì khéo phê cạn cả lót cốc lẫn g...
19/09/2023

Tự nhiên thèm rượu thế không biết!

Thu đương này mà nhâm nhi Whisky, đơm dăm điếu thuốc thì khéo phê cạn cả lót cốc lẫn gạt tàn ấy nhỉ. Đột nhiên tôi nhớ cách đây độ đôi tuần, có bạn khách mở cửa bước vào Tiệm, thoáng hoa sữa ngọt ngào đưa hương. Mình vui mấy giờ liền vì nghe tiếng thu thật gần. Phải nỗi sau ấy mùa hạ hồi quang phản chiếu, khiến tôi chưng hửng đến uống bao nhiêu là Martini mà mãi chẳng nguôi ngoai. Lại còn xót lòng.

Mình đã uống thì có kể gì tiết khí, bốn mùa đều tipsy... Song quả tình, có những thời điểm trong năm, mình rượu thấy tận hứng trọn niềm hơn hẳn. Vui vầy. Ngon vậy. Như, tôi làm sao quên được bao mùa trung thu qua, nâng ly cùng nhóm bạn thân thành lệ, quây quần cắt bánh tâm sự, cười xoà nỗi vơi. Thuở thiếu thời non nớt, có bao giờ mình nghĩ, một ly rượu sao có sức mạnh nâng niu tâm trạng cùng xúc cảm thế, dìu ta đến bến hôm mai.

Lý tưởng nhất mỗi lúc ấy, hẳn nhiên là mình được uống ly rượu yêu thích. Nếu các bạn chưa tìm được đó khi coi menu Tiệm, hãy cứ nói với chúng mình ha. Hương vị, sở thích, độ rượu hay tâm trạng... Chúng ta sẽ cùng nhau thử tìm ngoài khổ menu A5 chật hẹp. Biết đâu niềm vui bất ngờ. Biết đâu...

Tán chuyện thế mà vẫn không đánh lạc hướng nổi cơn thèm! Mời các bạn, mình xin chịu trách nhiệm trước 3 ly.

------------------------------------------------------
𝓣𝓲𝓮̣̂𝓶 𝓑𝓪̃𝓸 - “𝓛𝓮𝓽’𝓼 𝓭𝓪𝓷𝓬𝓮 𝓲𝓷 𝓽𝓱𝓮 𝓼𝓽𝓸𝓻𝓶.”

Ngõ 65 Nguyễn Ngọc Doãn, Đống Đa, Hà Nội
(Có thể đi vào từ 12 phố Chùa Bộc, ngõ bên cạnh Học Viện Ngân Hàng)

IG:

Chúng tôi có duyên xen lẫn phức cảm lạ lùng với những vị khách quá nửa đêm.Thời gian dường không quá quan trọng với các ...
16/09/2023

Chúng tôi có duyên xen lẫn phức cảm lạ lùng với những vị khách quá nửa đêm.

Thời gian dường không quá quan trọng với các bạn khách này. Đơn thuần là giờ ấy vừa xong việc, vãn cuộc chơi mà chưa muốn về nhà, hay phải đến thời khắc ấy trong ngày họ mới mỏi mong môi rượu… Sẽ sàng le lói đèn. Những tâm tư mình nén nhẹm giữa lời chuyện bâng quơ. Mà đôi khi, một thoáng mắt giao nhau hơn kể lể nhiều giờ.

Bởi một lẽ nào mà trùng hợp, mọi người ghé thật muộn và rời quầy mau. Đôi ba ly hơn trong vẹn giờ đồng hồ. Cảm giác mừng rơn rộn lòng mình, như đã trọn cuộc hẹn với người thương. Song Tiệm cũng có lúc băn khoăn. “Bạn ấy đã tìm được chưa điều bản thân muốn? Nơi Tiệm Bão...”

Những vị khách quá nửa đêm, tự đáy lòng cảm ơn mình đã đến. Xin lỗi, thảng đêm chúng mình khép cửa sớm, đã chẳng dịp đón tiếp mọi người. Mong các cậu lại ghé, mình thảnh thơi nơi quầy. Hay ngọt men dắt trốn, những giày vò ngày mai.

------------------------------------------------------
𝓣𝓲𝓮̣̂𝓶 𝓑𝓪̃𝓸 - “𝓛𝓮𝓽’𝓼 𝓭𝓪𝓷𝓬𝓮 𝓲𝓷 𝓽𝓱𝓮 𝓼𝓽𝓸𝓻𝓶.”

Ngõ 65 Nguyễn Ngọc Doãn, Đống Đa, Hà Nội
(Có thể đi vào từ 12 phố Chùa Bộc, ngõ bên cạnh Học Viện Ngân Hàng)

IG:

Address

Ngõ 65 Nguyễn Ngọc Doãn, Nam Đồng, Đống Đa
Hanoi
10000

Opening Hours

Monday 19:30 - 01:00
Tuesday 19:30 - 01:00
Wednesday 19:30 - 01:00
Thursday 19:30 - 01:00
Friday 19:30 - 03:00
Saturday 19:30 - 03:00
Sunday 19:30 - 03:00

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tiệm Bão posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category