30/03/2026
Thành phố về đêm như một cuốn phim tua chậm, và tôi chọn lẩn khuất ở góc tối này để đóng vai một khán giả trầm ngâm.
Tôi thả lỏng người trên chiếc ghế da sờn cũ, lắng nghe tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp mệt mỏi. Trong tâm trí tôi lúc này, hình bóng anh lại hiện về rõ nét đến mức tôi ngỡ như chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm vào vạt áo quen thuộc ấy. Nhưng thực tại vốn dĩ tàn nhẫn, anh đã là câu chuyện của ngày hôm qua, một chương sách tôi chẳng thể nào viết tiếp.
Phụ nữ khi mang tâm sự thường tìm đến những nơi chốn u tịch, không phải để trốn tránh, mà để đối diện với chính sự yếu lòng của bản thân. Tôi nhớ giọng nói trầm ấm của anh, nhớ cách anh vuốt lại lọn tóc mai lòa xòa trên trán tôi vào những đêm gió lộng. Bây giờ, hơi ấm ấy chắc đã thuộc về một bờ vai khác. Tôi không oán trách anh, cũng chẳng xót xa mình, chỉ trách duyên mỏng phận vụn, để hai con người từng dốc lòng yêu nhau lại trở thành hai người dưng ngược lối.
Ngoài kia, sương đã bắt đầu giăng kín những ngọn đèn đường vàng vọt. Tôi khẽ thu mình lại, kéo cao cổ áo, tự ôm lấy đôi vai mình. Đêm nay, tôi cho phép mình được buồn, được mỏng manh, được nhớ anh thêm một lần cuối cùng này nữa thôi…
________
Bellanco.hanoi
Liên hệ trước khi ghé thăm: 0879 086 373
Add: Ngách 15, ngõ 167 Tây Sơn, Đống Đa