24/03/2026
Đêm nay, tôi nhâm nhi sự tĩnh mịch, ngồi đối diện với chính mình trong tấm gương mờ ảo phản chiếu qua lớp kính, tự hỏi gã thanh niên đầy kiêu hãnh và ngạo nghễ của mười năm trước rốt cuộc đã đi lạc về ngã rẽ nào.
Chúng ta, những gã trai trẻ của năm tháng ấy, đều từng mang trong lồng ngực những giấc mơ rực lửa, ngây thơ tin rằng mình có thể dễ dàng xoay chuyển thế giới này bằng đôi bàn tay trắng. Vậy mà, vòng xoáy khắc nghiệt của sự trưởng thành, của những bản hợp đồng vô tri và cả những cú va vấp chảy máu đã bào mòn tất cả sự sắc lẹm ấy. Bây giờ, niềm vui đôi khi chỉ đơn giản, nhỏ bé đến đáng thương: được rũ bỏ lớp áo vest chật chội rịn mồ hôi, nới lỏng chiếc cravat ngột ngạt và trốn lủi vào một góc nhỏ không ai hay biết.
Tôi nhắm mắt, để mặc những thanh âm khe khẽ vờn quanh tai rồi tan vào thinh không. Xung quanh tôi, những người xa lạ cũng đang cúi đầu chìm đắm trong dòng suy tưởng, mỗi người ôm chặt một mảnh vỡ vụn nát của riêng mình. Có người thở dài tiếc nuối một cơ hội đổi đời vụt mất, có người nuốt ngược cay đắng vì trót đặt niềm tin nhầm chỗ, trao tình yêu nhầm người. Chúng tôi, những kẻ lang thang tìm sự bình yên giữa màn đêm, dường như đều thấu hiểu sự im lặng đến nhức nhối của nhau. Chẳng cần đến những lời động viên sáo rỗng giả tạo, cũng không màng đến mớ triết lý nhân sinh dông dài vô bổ. Chúng ta chỉ cần một khoảng lặng đủ sâu, để ngày mai khi bình minh lên, lại tiếp tục khoác lên mình lớp mặt nạ của một người lớn kiên cường và hiểu chuyện.
________
Bellanco.hanoi
Liên hệ trước khi ghé thăm: 0879 086 373
Add: Ngách 15, ngõ 167 Tây Sơn, Đống Đa