04/10/2024
“Những ngày mệt mỏi, tôi nghiêng đầu nằm dài trên ghế, đầu óc bồng bềnh bơi về hòn đảo trong mơ.
Hòn đảo của tôi không hẳn là phần đất bao quanh bởi nước, chỉ là một cách để gọi thôi. Nó có thể là bất cứ cái gì, mong bạn cũng đừng thắc mắc gì về nó. Suy nghĩ của người mơ màng thì đâu thể đòi hỏi cái gì cụ thể đúng không?
Do đó, hòn đảo có thể là một nóc nhà, một cồn cát hay chiếc ghế sofa vứt ven đường?... gì cũng được, nó có thể sâu trong con hẻm, giữa một con phố đông người. Miễn đó là nơi tôi cảm thấy ấm cúng và dễ chịu, luôn có những điều thú vị đang đợi tôi ở đó mỗi lần ghé chơi.
Hòn đảo cũng không là của riêng ai, vì tôi muốn ở một mình, nhưng đồng thời cũng cần một mình bên cạnh những người lạ khác. Trong đám mây tưởng tượng, họ có thể là bất cứ ai, nhiều kiểu người, nhiều kiểu tính cách để tôi luôn cảm thấy thú vị và tò mò. Nhưng điều hiển nhiên, đó đều phải là những người cũng đi tìm hòn đảo giống tôi, họ biết họ cần gì và tìm nó thế nào.
Nếu bạn có thể tìm đến đó, mong chúng ta sẽ gặp nhau, cùng ngồi bên, dù có nói chuyện hay không, thì điều quan trọng nhất vẫn là ta đều thoải mái, trong khoảnh khắc hiện tại.
Con chữ của gần 4 năm trước, còn nay là ngày cuối cùng, chặng đường gần 4 năm của chúng tôi trên căn gác Dear Catherine đóng lại. Với chúng tôi chưa hẳn là chặng đường trọn vẹn, còn nhiều thứ vẫn muốn thực hiện và hoàn thành. Nhưng mong ước về đoàn người đi tìm một hòn đảo ấm cúng và dễ chịu, chúng tôi tin rằng là đã tới nơi.
Những dòng này được viết vội vào trước ngày đóng cửa quán một hôm, chúng tôi cùng ở trên căn gác, sum vầy bởi những người bạn từng là mới, nay đã là cũ, cùng cười, cùng nói tại đây. Là một minh chứng rõ ràng cho những gì tôi đã từng mong ước.
Và với tôi, đó là một cái kết hạnh phúc cho chặng đường này.
Nếu may mắn, chúng ta sẽ gặp nhau vào ngày mai, ngày cuối cùng của Dear Catherine trong con ngõ Thái Hà, chúng tôi sẽ mở cửa quán từ 6 giờ, và đóng cửa khi tất cả đã say ngà.
Hẹn gặp bạn ngày mai!