29/10/2022
MỘT MÌNH
Một mình không có nghĩa là cô đơn.
Một mình và cô đơn tuy là cùng một cảnh nhưng lại là hai trạng thái hoàn toàn khác nhau của tâm thức.
Cô đơn là trạng thái tiêu cực, là tâm trí hướng ra bên ngoài, là sự thiếu thốn, là nhu cầu gắn bó, lệ thuộc vào người khác.
Một mình là sự tích cực, là sự hướng vào bên trong, là trạng thái kết nối với chính mình, cũng như kết nối với thực tại, là sự đủ đầy, tự tại, trọn vẹn tận hưởng cuộc sống như nó vốn là.
Mọi người sợ sự cô đơn bởi mọi người không biết cách sống một mình. Khi mất kết nối với chính mình thì bạn sẽ có xu hướng tìm kiếm sự kết nối từ thế giới bên ngoài để khoả lấp khoảng trống bên trong bạn.
Nhân loại đã tìm ngàn lẻ một cách khác nhau để trốn tránh đối diện với chính mình. Bạn có thể tìm kiếm các mối quan hệ, những buổi tiệc tùng, thú vui giải trí hay đắm chìm trong công việc, thành công vật chất, danh vọng hoặc cần sự công nhận từ người khác,....
Nhưng sâu bên trong, tính một mình của bạn vẫn không thể bị phá huỷ, nó vẫn quay trở lại với bạn. Nó luôn ở đó, luôn hiện hữu cùng bạn. Bạn đến với thế giới này một mình và bạn rời đi cũng chỉ có một mình. Toàn bộ hành trình là của riêng bạn, từ đầu cho tới cuối.
Một mình là bản tính của bạn, là đỉnh cao của thiền định, là sự hiện hữu bên trong bạn.
Trong bất cứ khoảnh khắc nào và ngay bây giờ, có điều gì diễn ra ở bên ngoài bạn không? - Mọi thứ chỉ đang diễn ra bên trong bạn. Những gì bạn suy nghĩ, cảm nhận và trò chuyện đều ở bên trong bạn.
Khi đó, cho dù đang ở trong mối quan hệ với người khác, trong đám đông thì bạn vẫn nhận ra tính một mình của bạn.
Trong khi ở một mình, bạn sẽ nhận ra con người thật của bạn.
Ban đầu việc này là khó, bạn sợ một mình bởi bạn sợ đối diện với cái trống rỗng bên trong bạn.
Bạn biết bạn là ai khi bạn đang trong mối quan hệ với người khác, là một người chồng, người vợ, là doanh nhân, kỹ sư, là học giả, hiền nhân,.... Đó là toàn bộ những nhãn dán mà bạn đang cố gắng để khẳng định chính mình.
Nhưng khi ở một mình, toàn bộ những nhán dãn đó hoặc những điều giả dối, sự giả tạo mà bạn tạo dựng dần dần rơi rụng, bị mất đi.
Lần đầu tiên trong đời bạn không biết mình là ai. Và bạn nhận ra bạn không là ai cả, khi bạn vứt bỏ đi toàn bộ những cái không phải là bạn, thì cái còn lại chính là bạn. Khi đó, bạn không còn phải sống với những cái giả nữa, những cái không phải là bạn.
Một mình là phúc lành, cô đơn là ảo ảnh.
Khi một mình một cách sâu sắc, bạn sẽ nhận ra không hề có cái nào gọi là một mình. Bạn chưa bao giờ tách biệt với thế giới này, vạn vật đều kết nối với nhau. Không có cái gì thực sự tách biệt với cái gì, cái này có vì cái kia có.
Thực Tại là một thể thống nhất toàn vẹn.
Một mình là vẻ đẹp, là hạt mầm cho sự nở hoa tối thượng.
Sống một mình có thể gây nghiện, bạn có thể nhận ra niềm hạnh phúc thực sự, hạnh phúc nội tại, của sự tự tại, Hiện Hữu, thấy được vẻ đẹp trong muôn hình tướng, vẻ đẹp của cái Toàn Thể. Và bạn chỉ là sự Hiện Hữu, là nhân chứng cho toàn bộ những gì đang hiển lộ.
Một mình chính là Tình Yêu.
Chỉ người biết sống một mình mới biết sống với tình yêu. Tình yêu không phải là mối quan hệ với ai đó. Tình yêu là khi bạn đã có được hạnh phúc ngay cả khi ở một mình, Là khi bạn đã trở thành một với cái toàn thể. Làm gì có cái gì không phải là bạn?
Bạn luôn một mình và bạn cũng không hề chỉ tồn tại một mình!
Cái một đã trở về với cái toàn thể. Giọt nước đã hoà vào đại dương!