25/01/2026
Sau những lần khởi nghiệp, nhận về nhiều bài học, và sức khỏe đi xuống mình đã chọn lui về đúng nghĩa, suốt 2 năm liền, mình chỉ đi đây đó, và khi quyết định ở yên, chiếc xưởng ra đời. Mình đã ở yên đúng nghĩa, chỉ nấu bia, gửi bia cho khách, gặp vỏn vẹn vài người bạn, đi rừng, đi học. Khi nghỉ ngơi đủ, và khi cũng đã tự tin vào sự ổn định nơi chính mình, tự tin rằng bia gừng sẽ chạm đến nhiều người, trở thành một thức uống khó quên khi đến Đà Lạt.
Nhờ động lực đấy mà mình đã thử " hay là mình ló mặt ra", giới thiệu bia gừng đến nhiều người hơn, dù rất ngại vì không giỏi giao tiếp nhưng mình đã thử " để chất lượng và sự tâm huyết làm ra sản phẩm thay mình lên tiếng, thay mình giao tiếp với khách chỉ bằng 1 ngụm hoặc 1 chai ".
Và điều khiến mình thấy vui hơn hết là dù ngồi yên một góc nhỏ, lấp ló, không bon chen, không náo nhiệt. Vẫn có vài bạn ghé đến, chắc là hữu duyên, gặp được nhau dù chỉ là một lần đối với mình cũng là cái duyên lành. Và các bạn ấy dễ thương, tràn đầy năng lượng, các bạn đáng yêu theo cách riêng...
Cùng nhau ngắm hoàng hôn, đang vui đang buồn hay đang boăn khoăn, không quan trọng nữa vì gặp được người tử tế và đáng yêu cũng là cách để những người xa lạ chúng mình thấy được an ủi phần nào.
Say hoàng hôn chiều nay... đến nỗi lười đi nấu bia quá à!!!