05/09/2022
Truyện] VÌ SAO TAY CON GÁI
LẠI ...... MỀM
*(đọc và ngẫm ngĩ về cuộc sống)
Năm ấy họ mới tròn 18 tuổi. Chàng
trai tỏ tình với một cô gái hết sức
bình thường. Đó là lần đầu tiên có
người nói lời yêu với cô gái. Cô gái
ngây thơ nghĩ rằng tình yêu thật
giản đơn. Cô nhanh chóng đón
nhận tình yêu của chàng trai. Họ
bên nhau rất ngọt ngào. Lúc nào
chàng trai cũng nhường nhịn cô
gái, cô gái nói gì chàng trai cũng
nghe, thậm chí ngay cả khi cô gái
muốn chia tay. Cho dù cô gái có
đưa ra quyết định gì, chàng trai
cũng đều đồng ý. Nhưng khi cô gái
muốn làm em gái của chàng trai
thì chàng trai chưa bao giờ gật
đầu.
Cuối cùng họ vẫn ở bên nhau. Họ
học ở hai trường khác nhau.
Chàng trai tốt nghiệp sớm hơn cô
gái và đi làm ở một công xưởng.
Anh rất tốt với cô gái. Mỗi lần có
lương, anh đều dẫn cô gái đi chơi,
mua cho cô gái rất nhiều quần áo.
Mỗi lần như thế, cô gái thường đặt
một nụ hôn thật ngọt ngào lên má
chàng trai, rồi nắm chặt lấy tay
chàng trai.
Cô gái lúc nào cũng chê tay chàng
trai cứng. Chàng trai cười, nói: "Vì
có em nên anh phải ra sức kiếm
tiền để em được hạnh phúc, vì thế
tay anh mới cứng thế này". Nghe
rồi, mắt cô gái thấy cay cay, nước
mắt lăn dài trên má.
Chàng trai ôm lấy cô gái, hôn lên
hai hàng nước mắt đang chảy, nói:
"Nước mắt rất mặn, sau này em sẽ
không để em phải khóc những giọt
nước mắt đau thương, nước mắt
của em phải là nước mắt ngọt," Cô
gái ghẽ xoa đầu chàng trai: "Anh
ngốc của em, làm gì có nước mắt
ngọt."
Thời gian trôi qua thật nhanh. Họ
đã 26 tuổi. Cô gái vẫn chưa nói
chuyện của hai người với bố mẹ.
Hôm ấy, chàng trai lại nhắc cô gái
chuyện tương lai. Chàng trai đã
nổi cáu.
Đây là lần đầu tiên chàng trai tức
giận, là lần thứ hai cô gái khóc. Cô
gái khóc rất đau lòng. Nhìn thấy
bạn gái buồn, trái tim chàng trai
cũng nhói đau. Chàng trai lau
nước mắt trên mặt cô gái. Cô gái
cảm thấy bàn tay chàng trai hình
như có vết chai. Cô dắt tay chàng
trai về nhà.
Nhìn thấy hai người, bố mẹ cô gái
vô cùng giận dữ. Nhưng sự kiên
quyết của cô gái khiến bố mẹ rất
buồn. Nhưng bố mẹ cô nhất quyết
không đồng ý. Sau đó, cô hứa với
bố mẹ sẽ không qua lại với chàng
trai.
Ai ngờ, cô gái lén lấy sổ hộ khẩu
của gia đình và cưới chàng trai. Cô
để lại một bức thư rồi bỏ nhà ra
đi. Bố mẹ không đi tìm cô. Ngày
cưới, mọi thứ đều rất đơn giản, chỉ
có người của nhà trai.
Cô gái thấy rất cô đơn. Đêm tân
hôn, chàng trai ôm chặt lấy vợ, khẽ
thì thầm vào tai vợ: "Vợ yêu à,
đừng buồn nữa nhé, anh sẽ mang
lại hạnh phúc mãi mãi cho em, sẽ
làm em không sợ tuổi già, " Người
vợ mỉm cười. Những ngày tháng
sau đám cưới, họ sống rất hạnh
phúc. Hai năm sau, họ có một cậu
con trai. Chồng cô bảo cô nghỉ việc
ở nhà trông con. Người vợ đồng ý.
Vẫn như năm xưa, mỗi lần được
lĩnh lương anh đều đưa vợ đi mua
sắm quần áo và làm đẹp. Vợ anh
ngày càng xinh đẹp, còn anh đã
bắt đầu có tuổi.
Người vợ bắt đầu trách cứ chồng
kiếm ít tiền, người thì ngày càng
già đi. Với suy nghĩ ấy, người vợ đã
đi ngoại tình. Chồng cô đã phát
hiện ra những tin nhắn rất mùi
mẫn, tình cảm trong điện thoại di
động của vợ. Anh muốn nói
chuyện thẳng thắn với vợ, muốn
cứu vãn cuộc hôn nhân này.
Nhưng vợ anh đã nói người đàn
ông kia là một ông chủ lớn rất giàu
có. Anh ta có thể đem lại hạnh
phúc cho cô, cô mong là chồng cô
sẽ để cô ra đi.
Người chồng tát vợ. Người vợ bật
khóc. Đây là lần thứ ba cô khóc.
Người vợ chạy ra khỏi nhà. Ngày
hôm sau, người chồng gọi điện cho
vợ nhưng cô không nghe máy. Anh
nhắn tin bảo vợ đưa con về. Đơn ly
dị anh đã viết xong. Nửa tiếng sau
người vợ về đến nhà. Cô thu dọn
quần áo. Nhìn tủ quần áo gần như
trống không, chỉ còn lại vài bộ
quần áo của chồng. Cô lau vội
nước mắt dắt con đi. Người chồng
chỉ lặng lẽ ngồi hút thuốc.
Tối hôm ấy nhân tình của cô đón
cô về nhà. Cô không thấy vui một
chút nào nhưng vẫn cố cười gượng
gạo. Cô nắm lấy tay nhân tình,
cảm thấy tay anh không có một vết
chai sạn nào, cũng không bị thô
ráp. Nhân tình nhìn thấy cô thất
thần nhìn tay mình, cười nói: "Em
biết không? Anh thực sự rất tò mò
là vì sao tay em vừa mềm vừa
mịn." Cô im lặng như người mất
hồn, nước mắt trào ra, như chiếc
vòng ngọc bị đứt, nghẹn lời nói:
"Vì em có một người chồng luôn
yêu thương em."
Cô nói xin lỗi nhân tình rồi đi mất.
Trên đường về, cô luôn miệng nói:
"Chồng ơi, em về đây, anh có đang
tìm em không đấy?" Về đến nhà, cô
mở cửa vào nhà, cảnh tượng trước
mắt làm cô đứng khựng người lại.
Chồng cô nằm trên giường, máu đỏ
nhuốm đầy chăn. Chồng cô đã cắt
cổ tay tự sát. Có một bức thư để
trên bàn:
"Vợ yêu à, cho phép anh được gọi
em một lần như thế được không?
Trong tim anh em luôn là thứ quý
giá nhất. Năm xưa anh có nói anh
sẽ không để nước mắt em có vị
mặn, nước mắt em phải có vị ngọt.
Thực ra anh muốn nói là anh sẽ
không bao giờ để em phải khóc vì
anh, chứ nước mắt có bao giờ ngọt
được đâu em? Em thường chê tay
anh chai sạn. Em có biết tại sao
tay anh có nhiều chai sạn thế
không? Một nửa vết chai trên tay
anh là vì em. Anh không muốn em
phải vất vả, không muốn em không
được hạnh phúc. Em thường nói
người phụ nữ có bàn tay mềm là
người phụ nữ có phúc. Vì thế anh
nhất định phải làm em hạnh phúc,
không muốn em phải thất vọng.
Em đã hi sinh tất cả vì anh, trong
đó có cả bố mẹ em. Anh làm sao
nhẫn tâm để em không được hạnh
phúc. Em đã giành cả cuộc đời em
cho anh. Đến kiếp sau nhất định
anh sẽ không buông tay, cũng sẽ
không để em đi. Em yêu ơ, anh
yêu em, thực sự rất yêu em."
Người vợ khóc, cô nắm lấy tay
chồng, nói: "Chồng ơi, tay anh
nhiều chai sạn quá, tại sao anh
không đợi em, anh đi rồi ai chăm
sóc em đây, anh nỡ để em lại một
mình sao anh?"