07/02/2023
Có phải bằng chết khi trời nóng hầm hực, đến cả cái nhành cỏ lạ đã từng đòi mọc măng đầy cái góc đất đổ bê tông ở đầu ngõ. Giờ cũng đành ủ dột rồi chết mà thôi
Có hôm trời "mồng Hai tháng Chạp" mát gió, nằm một mình trên gác nhỏ. Hiếm khi nào tôi tận hưởng được cảm giác này, thật sự là không khi nào tận hưởng được cảm giác nóng chảy tan hết cả đám mỡ thừa dưới bụng tôi. Và em gọi tôi, bảo là em sang nhà chơi. Gõ cửa, kêu nhỏ - vẫn là kiểu kêu thủ thỉ ấy, kiểu mà nhỏ nhẹ, mềm mại mà em chỉ muốn một mình tôi nghe mà thôi. Em bám vào cái thang, tiếng kêu ót ét này cũng tồn tại được gần 2 năm, từ khi tôi cảm thấy khó chịu mỗi khi nghe thấy nó cho đến thành quen, như một lời chào của nó dành cho tôi khi tôi về đến nhà cùng phong thái mệt lử như vậy. Em chào tôi rồi nằm cùng mình, cũng cái phong thái mệt lử đó nhưng rất tích cực như đã biết trước mình sẽ đi xông hơi cùng nhau. Làm tôi quên đi cơn nóng giữa giờ này, mà nằm lại cạnh em
Tiếng lòng khi ấy thoang thoáng một câu của một anh bạn mà tôi tình cờ quen :" Quân nhớ nghe, sau ni phải giàu, phải hạnh phúc nghe"
Nghĩ lại mà nhớ Huế, nhớ mấy cây cầu, nhớ mình khi ấy, nhớ em khi nầy.