Cộng Đồng Zing Forum

Cộng Đồng Zing Forum Cộng đồng Zing Forum: http://forum.zing.vn/

:))
20/02/2014

:))

Trailer eFmgNiitpUk Nội dung: Phim Lan Kwai Fong phần 3 nói về cuộc sống về đêm ở Lan Quế Phường, những cám dỗ đầy rẫy trước mắt bạn trẻ và những quan niệm thoáng về tình yêu, tình dục của giới trẻ Hồng Kông ngày nay. Screenshot

Người mẹ trinh trắng - Tác giả: PoulpTop 5 Fiction 2/2014- - - - Đứa con trai nhỏ mới lên 3 tuổi của tôi từ bên ngoài ch...
06/02/2014

Người mẹ trinh trắng - Tác giả: Poulp
Top 5 Fiction 2/2014
- - - -

Đứa con trai nhỏ mới lên 3 tuổi của tôi từ bên ngoài chạy thẳng vào trong bếp ôm chặt chân tôi. Thằng bé ngước cái mặt nhỏ đẫm nước mắt lên nhìn tôi, giọng nói ngọng nghịu: “Mẹ! Bo bị ngã”.

Tôi vội vàng tắt bếp gas, đặt đôi đũa sang một bên, ngồi xổm xuống ôm lấy thằng bé, xót xa hỏi: “Làm sao con bị ngã? Có phải lại chạy theo anh Thắng đá bóng không?”. Thằng bé phụng phịu, nó ra sức lắc đầu: “Không phải Bo chạy theo anh Thắng đâu, mẹ không được mắng Bo.”

“Ừ, mẹ không mắng Bo” tôi vỗ mấy cái vào mông nó. “Thế làm sao con ngã?”

“Anh Thắng đá bóng vào người con, con ngã.”

Thằng bé dùng bàn tay nhỏ quẹt ngang nước mắt trên cái má hồng hồng, tỏ vẻ ấm ức lắm. Điệu bộ đó làm tôi suýt bật cười nhưng vẫn cố nghiêm giọng: “Con không chạy theo anh Thằng thì làm sao anh Thắng đá bóng vào người con được?”

Nghe tôi nói thế thì nó khóc òa lên. Tôi phủi hết đất cát bám trên quần áo thằng bé rồi ôm nó vào nhà tắm. “Ngoan! Bo là con trai, không được khóc nhè. Lần sau mà còn chạy theo các anh lớn đi đá bóng là mẹ phạt nghe chưa?”

Thằng bé nấc lên một cái, gật gật đầu. Nó rất sợ bị tôi phát hiện ra đi chơi đá bóng với mấy thằng bé lớn hơn trong làng. Con trai tôi rất kỳ lạ, nó không chịu chơi với mấy đứa cùng tuổi mà rất thích chơi với mấy đứa lớn hơn, cũng có thể vì từ lúc nó còn bé xíu thì mấy đứa trẻ trong làng đã hay lôi tha nó đi cùng nên thành quen.

Con trai tôi tên thật là Thành Đạt, nó là đứa trẻ rất đáng yêu, thân hình nhỏ tròn xinh, đôi mắt to đen láy lanh lợi, hai cái má mũm mĩm trắng hồng, lại được cái hay cười, khóc chút là quên ngay.
Mặc dù ai cũng bảo con trai tôi không có nét giống tôi mấy nhưng tôi chẳng quan tâm, tôi chỉ mỉm cười tự hào, thơm lên cái má búng ra sữa của nó và bảo: “Dù sao nó vẫn là con trai tôi.” Mãi mãi là con trai tôi.

Tôi chính là một bà mẹ đơn thân, nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy mặc cảm hay tủi thân. Ngày tôi ôm Bo trở về nhà gặp bố mẹ và nói nó là con trai tôi, bố mẹ tôi đau khổ khóc lóc, thậm chí là muốn đuổi hai mẹ con tôi ra khỏi nhà vì xấu hổ với làng xóm, họ hàng. Tôi cắn răng chịu đựng tất cả những lời trách móc, những ánh mắt khinh bỉ coi thường, những lời dị nghị của hàng xóm xung quanh. Tôi không trách bất kỳ ai, họ có quyền như vậy, không chồng mà có con, là lỗi tại tôi, tôi bất hiếu.

Bố mẹ tôi cũng nhiều lần gặng hỏi về cha đứa bé nhưng tôi thà bị mắng thậm tệ chứ quyết không hé răng nửa lời. Lúc ấy, nghị lực duy nhất giúp tôi vượt qua tất cả chính là đứa con trai nhỏ, dù có chuyện gì đi nữa tôi cũng phải nuôi con trai tôi. Và cuối cùng tôi đã thắng, bố mẹ tôi đành đầu hàng trước sự gan lỳ của tôi. Mẹ tôi bảo: “Con dại thì cái mang” nên mẹ đã bao dung cho tôi, dang tay đón nhận đứa cháu ngoại không mong muốn. Gia đình tôi cũng chẳng phải dư giả gì, bố tôi làm việc trong nhà máy lương không được bao nhiêu, mẹ tôi ở nhà làm nông, chỉ đủ tiền nuôi hai chị em tôi ăn học. Cũng may là còn một mảnh đất ông cha để lại nên bố mẹ tôi đồng ý cho hai mẹ con tôi ra ở đó, tự kiếm sống nuôi nhau. Tôi cũng đã hoàn thanh chương trình cao đẳng Y Tế nên thuận tiện xin vào làm trong bệnh viện huyện, lương đủ nuôi sống hai mẹ con.

[...]

https://31.media.tumblr.com/f685be2c1362b701df6ad15e22c3867e/tumblr_n06n5tEa1g1trala9o3_500.jpg Tên truyện: Người Mẹ Trinh Trắng Tác giả: Poulp Thể loại: Tình cảm Tình trạng: going-on

Tâm kiếm [Wuxing-Kim] - Tác giả: OkamiTop 5 Fanfiction 2/2014- - - - - Đao kiếm dùng để giết người, không phải để yêu. N...
06/02/2014

Tâm kiếm [Wuxing-Kim] - Tác giả: Okami
Top 5 Fanfiction 2/2014
- - - - -

Đao kiếm dùng để giết người, không phải để yêu. Nên… ngươi đừng yêu
*
Tương truyền có một thanh Thiên Kiếm, là hiện thân của tất cả nhiệt huyết mà một chiến binh anh dũng phải có. Thiên Kiếm được gọi như thế không phải là hư danh, tính đến nay đã trên vạn năm, trải qua trăm ngàn đời chủ là những kẻ anh hùng, chiến tích chẳng thể gọi là ít. Nó có một sức mạnh vô hình mà những thanh kiếm khác không có, chính là cả linh hồn và tâm tưởng của những người dùng kiếm đã truyền lại cho thanh kiếm trước lúc rời đi. Chỉ những chiến binh dũng trí song toàn mới có thể sử dụng được Thiên Kiếm. Và cũng chỉ là những con người vĩ đại như vậy mới có khả năng đem cả trái tim lẫn trí óc tinh thần của mình gửi gắm vào thanh sắt nhỏ. Thiên Kiếm, tính đến nay, vẫn là loại vũ khí đứng đầu thiên hạ. Vì nó có thứ mà một thanh sắt đơn thuần không thể có. Nó có thứ mà chỉ một kẻ dùng kiếm với trái tim đáng trân trọng mới sở hữu được.

Trong Thiên Kiếm tồn tại tâm kiếm. Của vạn ngàn đời.

Là một chiến binh, hắn rất yêu kiếm của mình, đó hẳn là lẽ đương nhiên. Trên đời này Yunho chỉ yêu nhất là kiếm. Hắn từ chối bị gọi là một kẻ cuồng kiếm. Nhưng hắn không thể phủ định rằng bản thân mình bị thanh kiếm ấy làm cho si mê điên dại. Qua tất cả những đời chủ sở hữu Thiên Kiếm, Đại Tướng Quân Jung Yunho là một trong mười người tuyệt diệu nhất. Tâm kiếm của hắn rất cao, nhiệt huyết của hắn tràn đầy, và trên hết, Jung Yunho dường như là hiện thân của công lý.

[...]

Giới thiệu về Wu xing WU XING Nguồn OOkamitheseth.wordpress.com Author: OKAMI + BORDEAUX.

Chỉ là tiếng thở dài - TSTH ♥- - - - - - Sáng tỉnh giấc hơi sương còn trong nắng sớm. Cô thấy cuộc sống mình như một ngọ...
06/02/2014

Chỉ là tiếng thở dài - TSTH ♥
- - - - - -

Sáng tỉnh giấc hơi sương còn trong nắng sớm. Cô thấy cuộc sống mình như một ngọn đồi nghiêng dốc, đợi chờ một sự hòa quyện trong hình hài cô độc, đơn côi. Vòng quay cuộc sống vẫn trôi qua lặng lẽ như một điều tự nhiên thân thuộc. Từng khoảng khắc sống trôi vùn vụt như một điệu nhạc nhanh xoay vòng bất tận. Cô trở mình lăn lóc vào hồi ức, trồi sụt ở hiện tại và chấp chới bước vào tương lai. Nhưng rồi chẳng biết đi về đâu, đi tìm ai cho sự sống này. Cơn bão lòng đã trôi qua khi mọi lời hẹn hư ảo, phù du. Có lẽ cuộc sống là một trò chơi có ô bí mật, để nô đùa khám phá trên đó, để dành lại cho mình chút gì đó phù hợp với bản thân.

Đã qua rồi mùa gió rung cây thổi những trận lá vàng ngập nắng. Cô một mình đối diện với mùa Đông, đối diện với những âm thanh khô khốc giá lạnh... Lặng lẽ nhớ về anh. Nỗi nhớ cứ bị cắt ngang giữa dòng cảm xúc miên man mà cô luôn giấu buồn bã vào tận đáy tâm hồn. Thi thoảng, cô muốn hét thật to, muốn nỗi loạn đập phá. Muốn có ai đó bước tới và kéo cô đi vào vùng ánh sáng mới, thì mọi thứ có thể chìm trong quên lãng... Người cách xa người chỉ bởi chính người thôi. Tiếng thở thật dài của cô xuyến xao vô tận...

Có điều gì níu kéo giữa chúng mình đâu, hạnh phúc đến và đi không thể nào chắp vá. Chúng mình đành làm người xa lạ. Khi giữa dòng người cô vẫn nhớ... chàng trai có mắt đen sâu hun hút như màn đêm bí ẩn. Anh ôm đàn ngồi hát khi cô đi ngang qua. Cô nghe tóc mình bồng bềnh rối bời trong gió. Cô nghe bài hát ấy như anh dành riêng tặng cô, như một sự chia sẻ âm thầm thân quen. Từng câu hát vẫn phảng phất trong gió chiều rất nhẹ, hơi thở cũng lẫn vào trong ấm áp nhẹ nhàng. Ước gì thời gian ngừng trôi để mọi cảm xúc trong cô được lắng đọng, để mọi thứ đừng thay đổi và đừng bao giờ rời xa cô…

Cô lang thang trên phố mưa Đông đủ lạnh, đường đủ vắng, hàng cây không đủ lá vàng và trong lòng vừa đủ bình yên. Để nghe cuộc tình ảo nhòa sau làn sương mong manh, sau nỗi buồn rơi rụng. Chợt ngẩn ngơ, thổn thức khi cửa sổ nhà ai rơi một nốt dương cầm. Ai đã đến và sưởi ấm một chút cho nhau. Ai mong ai, ai chờ ai. Tất những gì thuộc về yêu thương xin gửi lại. Cô chỉ biết lặng người quay lưng về phía thương yêu. Dù cô chưa thể quên, bởi sâu thẳm trong trái tim, tình yêu dành cho anh vẫn chưa hề cạn.

Anh xa rời như từng hoa tuyết trắng đọng lại bên bờ môi khóe mắt, đôi bàn tay hứng lấy, rồi vụt tan hụt hẫng, bẽ bàng... Dù nỗi nhớ vẫn nồng nàn nhưng đó là của quá khứ, của hoài niệm, nó như một cơn gió thoảng qua gợi chút mùi hương dìu dịu, để thắp lên cho đời thêm ý nghĩa, để ta vẫn còn nhớ, để biết kỷ niệm vẫn nằm đó trọn vẹn trong tim. Để hiểu được duyên hạnh ngộ đâu dễ gì có được. Có khi cả cuộc đời chỉ gặp được một lần mà thôi...

Tiếng thở dài khe khẽ, tiếng chờ đợi thì thầm, cô nghe thời gian trở giấc trong hoang mang. Chiều Đông về mong manh xuống bậc thềm xưa ươn ướt, ngày không nhau sương rơi ướt lạnh tình đã cũ mèm, giọt sương mềm như hóa đá không tan. Lẳng lặng ôm nỗi nhớ sao mà cô đơn, mất mát quá, cô không biết phải làm thế nào để ngăn mình không được khóc. Và anh, có thể là hạnh phúc của cô nhưng đã xa tầm tay với, dù chỉ là một cái chạm tay rất khẽ.

Cuộc sống như chuyến tàu luôn lao về phía trước. Sân ga tình yêu, bến đỗ cuộc đời vẫn còn xa vời ở tận nơi đâu, đủ mất mát, đủ cô đơn. Biết đâu chừng cô sẽ quên những gì đã xảy ra, dù vui hay buồn cũng sắp thành dĩ vãng... Dù có muốn cũng chẳng thể nào níu lại. Đường vắng, sân ga vắng, lòng vắng. Cô một mình đi về phía ngày mai. Không ngoái nhìn lối cũ thân quen, không trở về sân ga cổ tích. Và anh, chàng trai với giọng hát buồn, có đôi mắt sâu hút ở lại phía sau lưng, câu hát ngày nào văng vẳng rồi tắt hẳn... Còn chăng chỉ là một tiếng thở dài.

Sáng tỉnh giấc hơi sương còn trong nắng sớm. Cô thấy cuộc sống mình như một ngọn đồi nghiêng dốc, đợi chờ một sự hòa quyện trong hình hài cô độc, đơn côi. Vòng quay cuộc sống vẫn trôi qua lặng lẽ như một điều tự nhiên thân thuộc. Từng khoảng khắc sống trôi vùn vụt như một điệu nhạc nhanh xoay vòng b...

Anh thua, vì anh yêu em - Tác giả: huongdaoTop 5 Fanfiction 2/2014- - - - - Nhân vật:Ella: hoa khôi Remit ở Mỹ , về lại ...
06/02/2014

Anh thua, vì anh yêu em - Tác giả: huongdao
Top 5 Fanfiction 2/2014
- - - - -

Nhân vật:

Ella: hoa khôi Remit ở Mỹ , về lại Đài Loan hóa thân dưới lớp hóa trang xấu xí để hủy hôn ước của mình. Cô giỏi tất cả các môn võ và thể thao

H**e: bạn thân Ella, trở về Đài Loan cùng bạn, vì 1 câu nói của Ella cô đã hóa thân xấu xí với mục đích tìm chân mệnh thiên tử. Cô thông mình và tâm lý nhất nhóm, cũng rất giỏi võ

Selina: Cũng như H**e, theo về Đài Loan với mục đích giúp bạn hủy hôn ước và cũng vì 1 câu nói của Ella mà cô đã tự mình hóa trang trở nên kinh dị, Biệt tài là hóa trang, cũng biết võ, dù ko giỏi bằng 2 người bạn của mình

Chun: là 1 anh chàng pl***oy đùa giỡn trong tình yêu, nhưng không ngờ sau này anh lại yêu 1 cô gái xấu xí...............và mọi chuyện thay đổi từ đó

Calvin: là bạn Chun, 1 anh chàng nho sinh, trái ngược với bạn mình là Chun, anh nghiêm túc trong tình yêu

Jiro: cũng như Calvin, anh là người đứng đắn trong tình yêu. Con người vui vẻ hòa đồng, đôi lúc hơi con nít.

[...]

https://24.media.tumblr.com/d7a57daac9c4593140d726514fac1c03/tumblr_n06nazjDx21trala9o2_500.jpg http://nguyettolau.files.wordpress.com/2012/08/gif_icon0631.gif?w=590 Tác giả: huongdao http://nguyettolau.files.wordpress.com/2012/08/gif_icon0631.gif?w=590 Kating: K http://nguyettolau.files.wordpress.c...

o.O Chỉ có mấy tờ giấy báo & tạp chí cũ mà được cái thùng đựng sách hoành tráng vậy...?
06/02/2014

o.O Chỉ có mấy tờ giấy báo & tạp chí cũ mà được cái thùng đựng sách hoành tráng vậy...?

Từ những xấp báo cũ, cùng với một chút tỉ mẩn ghép nối, bạn sẽ có ngay một tủ đựng đồ cực kỳ xinh xắn và độc đáo. Chuẩn bị: http://media6.tiin.vn/media01/4e5dde84a6ea8/2014/01/20/43d5b90e-7b15-4389-89a9-c0cb1cda07f1.jpg - Giấy báo, hộp - Băng dính, súng bắn keo, keo sữa - Kéo, cúc gỗ và một đoạn thé...

Vừa nhanh làm, vừa dễ làm, vừa độc, vừa ngon :3*có ai làm cho Ad ăn ké không? :3*
06/02/2014

Vừa nhanh làm, vừa dễ làm, vừa độc, vừa ngon :3

*có ai làm cho Ad ăn ké không? :3*

Không chỉ “măm măm”, bạn còn có thể biến nó thành món quà ý nghĩa trong năm mới nữa đấy! Chuẩn bị - Vỏ 2 cam vàng sạch - 120g đường phèn hoặc đường kính trắng - 300g nước

Lí do tôi không từ biệt - Kiến Tím------Xa nhau được 387 ngày rồi đấy Thư à? Có dài quá không so với 461 ngày bên nhau?È...
06/02/2014

Lí do tôi không từ biệt - Kiến Tím
------

Xa nhau được 387 ngày rồi đấy Thư à? Có dài quá không so với 461 ngày bên nhau?

Èo, nghe sến quá!

Nhưng tôi thấy nhớ cậu rất rất rất nhiều!

Cậu có biết vì sao ngày ấy tôi đi mà không cho cậu biết không? Chắc cậu giận và ghét tôi lắm nhỉ!

Để tôi kể cậu nghe một câu chuyện thế này:

Có cậu học sinh đẹp trai, dễ mến chơi thân với một cô nhóc suốt ngày nằm viện. Cô nhóc đó không có bạn bè nào trừ cậu ra. Cậu rất quan tâm và lo lắng cho cô bạn đó. Cậu vì muốn cô bạn ấy vui nên mỗi khi cô nhập viện, cậu sẽ không quản đường xa hay trưa nắng mà chạy đến chỗ cô cùng một mớ sách báo, tạp chí. Khi cô buồn, cậu sẽ đèo cô vòng quanh thành phố bằng chiếc xe đạp điện giành giật từ bà chị. Khi cô vui, cậu liền dẫn cô đi ngắm hồ sen, ngồi vẽ tranh, đi sở thú để làm clip Sinh học. Lúc cô giận dỗi hay cáu gắt, cậu sẽ làm bao cát cho cô trút giận. Cô có đau khổ, cậu cho cô mượn bờ vai. Nếu có cái đuôi nào bám theo cô, cậu lập tức làm "hoàng tử" hộ tống "công chúa" về nhà. Cậu làm mọi thứ cho cô, vì với cậu, cô không đơn giản là một người bạn....

Và Thư này, với tôi, cậu không chỉ là một đứa bạn thân, mà còn là mối tình đầu nữa. Tôi đã luôn bên cậu, luôn che chở cho cậu. Tôi đã không hề dám thốt lên 3 chữ: Tôi mến cậu! Tôi đã sợ cậu sẽ từ chối tôi, tình bạn của chúng ta sẽ đổ vỡ, tôi sẽ không còn được bên cậu mỗi ngày. Tôi đã chần chờ, và vuột mất cơ hội. Bởi vì cậu đã để ý anh chàng Guitar cùng khối.

Tôi biết được đầu tiên, tất nhiên, vì tôi là bạn thân của cậu mà! Khi đó cậu không nhìn thấy mặt tôi tái đi à đồ ngốc? Tôi đã suy sụp đấy!

[...]

[Truyện ngắn]

Tên truyện: Lý do tôi không từ biệt Tác giả: Kiến Tím Tôi viết short này là tại cậu nhé! Không lời từ biệt à? Tôi sẽ trả thù đây! ^^

Đơn giản là thích - Tea YuTop 5 Truyện ngắn - 2/2014- - - - - Lặng! Nghe thật lạ phải không?Lặng! là tên một quán trà kh...
06/02/2014

Đơn giản là thích - Tea Yu
Top 5 Truyện ngắn - 2/2014
- - - - -

Lặng! Nghe thật lạ phải không?

Lặng! là tên một quán trà không lớn lắm giữa lòng thành phố rộng lớn này.

Lặng! Thật khó khi nó nằm ngay trên con đường nhộn nhịp tấp nập người qua lại.

Lần đầu nhìn thấy quán trà này là khi tôi giúp thằng bạn chuyển đồ sang nhà mới. Lúc đi ngang nơi này, cái tên của quán đã tạo cho tôi một cảm giác gần gũi lạ lùng.

Tôi không phải là người thành phố, tôi là một thằng nhà quê chính cóng, lên thành phố học tập, thực tập rồi một ngày nào đó sẽ là đi làm. Dưới quê luôn yên tĩnh, thanh bình không như thành phố ồn ào, nhộn nhịp... Có lẽ chính vì điều này, ngay từ đầu tôi đã cảm thấy Lặng! rất quen thuộc với mình, có cái gì trong tôi cứ thôi thúc mình đến với nó, dù biết rằng đó chỉ là một cái tên không hơn không kém, không thể nào có được cái không khí bình lặng được giữa nơi thành phố đông đúc này.


- Tháng Năm. Chủ Nhật Tuần Thứ Nhất.

Tôi đứng trước lớp cửa kính của Lặng!, ngẩn người nhìn tên của quán... Tôi đã muốn đến đây từ rất lâu rồi, nhưng lại không có thời gian, đến tận bây giờ tôi mới có thể đi đến nơi này, nơi chạm đến nỗi nhớ nhà khôn nguôi sâu trong đáy lòng tôi.

Tôi hít sâu một hơi, cười nhẹ. Chỉ là vào một cái quán lại khiến tôi khẩn trương đến thế...thật lạ. Đẩy nhẹ cửa kính, tôi chậm rãi bước vào. Đảo mắt một vòng, quán không lớn nhưng bài trí rất đơn giản, vài cái bàn gỗ, ghế gỗ, xung quanh thoang thoảng hương hoa cỏ nhè nhẹ khiến người ta bất giác thả lỏng mình.

Quán chỉ lác đác vài bóng người riêng lẻ, dường như mục đích cũng như tôi, tìm một chút yên ả nơi nhộn nhịp. Đến quầy gọi một tách trà xanh, chọn một chiếc bàn trong góc khuất, tôi nhắm hờ hai mắt, chậm rãi cảm nhận không khí thanh bình hiếm có này.

Đến bây giờ tôi mới để ý, từ khi cánh cửa kính thủy tinh đó khép lại, nơi này như đã tách thành một không gian riêng biệt, không còn tiếng xe cộ ồn ào, không còn bụi bay mù mịt... Chỉ có hương thơm nhè nhẹ của hoa cỏ.

Tôi tại sao không nghĩ đến những thứ đại loại như tường, kính cách âm ngay từ đầu chứ? Cười khẽ, nơi này thật tuyệt, có lẽ tôi sẽ trở thành một khách quen.

Tiếng tách sứ va chạm cùng mặt bàn làm tôi bừng tỉnh. Hai mắt khẽ chớp. Là một cô gái tóc dài đang mỉm cười ngọt ngào nhìn tôi, lại nhìn tách trà xanh trên bàn, chắc cô là người vừa đưa nó đến đây. Tôi cười nhẹ, gật đầu đáp lại. Cô gái cúi nhẹ người rồi mới chuyển bước vào trong. Tôi nhíu mày, có chút bực tức khó tả, ngay cả một chữ cũng không nói? Có cách tiếp khách lạ như thế này sao? Tôi lắc đầu, không muốn cảm xúc của mình vì điều này mà bị nhiễu loạn.

Nhấp thử một ngụm, thanh thanh, vị ngọt dư âm trên đầu lưỡi , thật tuyệt.


- Tháng Sáu. Chủ Nhật Tuần Thứ Nhất.

“Cho tôi một tách trà xanh nhé.” Tôi mỉm cười nhìn cô phục vụ rồi lại tìm về vị trí trong góc khuất.

Đã một tháng. Haiz...ai bảo làm nhà giáo là rảnh rang? Ra đề thi, chấm bài thi, lại còn phải giúp học trò ôn thi tốt nghiệp, rồi đại học. Một tháng không đến, tôi thật nhớ nơi này.

Ánh mắt tôi chuyển đến cô gái ở quầy bán, cũng chính là cô phục vụ tôi vừa gọi trà. Cô ấy vẫn không nói một tiếng, chẳng lẽ nhìn tôi khó ưa đến thế sao?

[...]

https://farm3.staticflickr.com/2894/12191362026_33b9a49619_o.png Tên Fic: Đơn giản...là thích. Tên Tác giả: Tea Yu. Thể Loại: Truyện ngắn. http://lynzmix.files.wordpress.com/2013/10/24.gif?w=300&h=194 Lời tác giả:

Các mem nghĩ thế nào về câu hỏi này, cùng ad cho ý kiến nào :v
06/02/2014

Các mem nghĩ thế nào về câu hỏi này, cùng ad cho ý kiến nào :v

Theo tớ nghĩ thì thấy con trai có khối óc thông minh hơn, rất nhanh hiểu bài.

Chỉ cần lê la một chút ở siêu thị là rinh đủ nguyên liệu cho món súp này rồi, cả nhà làm thử thế nào :v
06/02/2014

Chỉ cần lê la một chút ở siêu thị là rinh đủ nguyên liệu cho món súp này rồi, cả nhà làm thử thế nào :v

Nguồn : Eva Món súp gà pasta nóng hổi này chắc chắn sẽ đem lại một bữa sáng ngon miệng. Nguyên liệu: 200g ức gà, cắt thành các miếng nhỏ ¾ chén pasta hình vỏ sò

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cộng Đồng Zing Forum posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category