11/05/2026
Giữa giao lộ Pasteur - Võ Thị Sáu đông nghẹt xe cộ mỗi tối, có một “lớp học” rất lạ diễn ra ngay trên vỉa hè. Không bàn ghế, không bảng đen, ánh đèn đường hắt xuống thay cho đèn học. Một người đàn ông nước ngoài ngồi sát mép đường, chăm chú sửa từng câu tiếng Anh cho cô bé bán vé số 9 tuổi. Bên cạnh, người mẹ vừa ôm xấp vé số vừa im lặng nhìn con gái học bài.
Người thầy ấy tên Christopher, 35 tuổi, đến từ Anh, sang Việt Nam công tác được khoảng một năm. Còn cô học trò đặc biệt là Thanh Hiền, theo mẹ bán vé số ở khu vực này đã gần 4 năm nay. Chris kể có lần đi ngang qua đây, anh thấy cô bé đang ngồi dưới ánh đèn giao thông làm bài tập trong lúc mẹ đi bán vé số. Hình ảnh đó khiến anh dừng lại rất lâu.
“Tôi thấy cô bé đáng khâm phục bởi dù trong hoàn cảnh nào cũng không xem nhẹ việc học. Còn mẹ cô bé là một người mẹ tuyệt vời”, Chris nói.
Từ lần gặp ấy, lớp học vỉa hè bắt đầu. Mỗi buổi học kéo dài khoảng 2 tiếng. Chris luôn đến đúng giờ, dạy rất nghiêm túc đến mức khi có người lại gần trò chuyện, anh cũng xin đợi đến cuối buổi vì không muốn học trò bị phân tâm. Người mẹ tên Mai Anh kể ngay cả chị cũng không dám chen ngang lúc thầy đang dạy con.
Ban ngày mưu sinh, tối đến Hiền theo mẹ ra góc đường bán vé số rồi tranh thủ học bài. Có hôm bán hết sớm thì ba mẹ con được về sớm, còn không phải gần 23h mới quay lại phòng trọ cách đó khoảng 2km. Thu nhập bấp bênh nên chuyện cho con đi học thêm gần như ngoài khả năng của chị Mai Anh. Vì thế, khi Chris chủ động đề nghị dạy tiếng Anh miễn phí, hai mẹ con vừa bất ngờ vừa xúc động.
“Bán vé số thu nhập bấp bênh vầy tiền đâu cho con đến trung tâm học. Nên khi thầy nói sẽ dạy con bé, mẹ con tôi mừng lắm”, chị nói.
Không chỉ dạy tiếng Anh, Chris còn chỉ cho Hiền nhiều kỹ năng sống. Thấy cô bé ham học, nhiều người đi đường cũng ghé cho sách vở, bánh sữa, bút thước để động viên. Có người cho tiền nhưng chị Mai Anh từ chối, chỉ mong họ mua giúp vài tờ vé số để mẹ con được về sớm hơn.
Có hôm, để cảm ơn thầy giáo, mấy mẹ con mua bánh chưng, bánh giầy hay ly nước mía mời Chris. “Mời món nào thầy cũng vui vẻ ăn”, chị Mai Anh cười.
Khi được hỏi về ước mơ, Hiền nói muốn làm bác sĩ. Nghe vậy, mẹ em chỉ cười buồn: “Học bác sĩ phải giỏi với tốn tiền lắm nha”. Cô bé im lặng một lúc rồi lí nhí: “Hay con làm giáo viên cho đỡ tốn tiền”.
Theo kế hoạch, tháng 6 tới Chris sẽ trở về nước. Nhưng anh nói mình hy vọng có ngày quay lại Việt Nam - nơi anh gọi là vùng đất của những con người thân thiện và giàu nghị lực.
“Tôi rất yêu Việt Nam”, anh nói.
Theo Báo Tuổi Trẻ