11/03/2023
Có rất nhiều điều mình muốn viết, chắc có lẽ là do lâu rồi cũng chưa viết gì.
Nhưng thôi chúng ta có rất nhiều ngày và rất nhiều bài viết nữa, vậy nên hôm nay hãy nói về một kiểu người mà ai cũng đã từng gặp hoặc có lẽ chính chúng ta cũng từng là người như vậy. Kiểu người “tỏ vẻ hiểu biết”.
Hôm trước mẹ mình về nhà và có ngồi tâm sự với mình, nói chuyện về những người mẹ gặp vào ngày hôm đó. Tình cờ nhắc đến một người mình từng quen, người này mình và mẹ đều đã lâu không gặp, tạm gọi là X. Mẹ chỉ cảm thán “Gặp X mẹ thấy ngạc nhiên quá, dạo này trông mặt ít chữ hẳn”. Mình vừa khó hiểu vừa buồn cười, bởi lẽ thực ra X lại là người luôn tỏ ra bản thân hiểu biết và trải nghiệm nhiều mỗi khi chúng tôi có dịp gặp mặt. Và mình khó hiểu vì mẹ cũng không kể bất kì câu nói hay biểu hiện gì của X mà mẹ chỉ đứng quan sát chắc được vài chục phút, vậy mà mẹ lại nhận xét là X tỏa ra một sự “ít chữ” trên gương mặt. Thực ra người lớn mà, họ có kinh nghiệm, trải nghiệm và những kiểu người họ gặp gấp vài nghìn lần chúng ta nên chỉ cần thoáng qua là họ hiểu.
Cũng mất một lúc mình mới hiểu ra, sự hiểu biết và thông thái của một người không nằm ở việc bạn la lớn cho thế giới biết bạn biết những gì, bạn mặc những bộ quần áo in logo những thương hiệu to đùng để hò hét rằng tôi đang mặc đồ Gucci, Channel này hay đi giữa một đám bạn nhưng cố tình nói mấy từ chuyên môn không ai hiểu để tỏ ra là mình đẳng cấp khác.
Mình có đọc ở đâu đó về những kiểu người này để trở nên bình thản hay còn nói là lãnh cảm với những người như vậy, tại vốn cái tính mình nóng nảy và cũng rất dễ khó chịu với những kiểu người như vậy.
Thực ra họ không hiểu rằng khi họ biểu hiện như thế thì trông họ đáng thương như thế nào. Khi mà mình đã có vài năm kinh nghiệm đi làm, đi thực tập, vùng vẫy ở thế giới ngoài kia, tự lập kiếm tiền và gặp rất nhiều kiểu người thì họ vẫn ngồi đây bày tỏ sự ngưỡng mộ với những thứ phi thực tế hay những con người còn “phèn”. Khi đi bên cạnh mình thì họ luôn cố gắng thể hiện để lấn lướt mình mà không hiểu mọi người thực sự nghĩ gì về mình và về họ.
Thôi thì mong rằng dù bạn có gặp ai đi chăng nữa thì bạn vẫn sẽ hiểu rằng các cụ nói không sai “Mây tầng nào gặp gió tầng ấy”. Đừng quá tức giận khi gặp những người như vậy, một nụ cười nhẹ nhàng và xã giao là đủ. Bởi những người như vậy thì không đủ “tầm” để bạn phải bận tâm.
Có rất nhiều điều mình muốn viết, chắc có lẽ là do lâu rồi cũng chưa viết gì.
Nhưng thôi chúng ta có rất nhiều ngày và rất nhiều bài viết nữa, vậy nên hôm nay hãy nói về một kiểu người mà ai cũng đã từng gặp hoặc có lẽ chính chúng ta cũng từng là người như vậy. Kiểu người “tỏ vẻ hiểu biết”.
Hôm trước mẹ mình về nhà và có ngồi tâm sự với mình, nói chuyện về những người mẹ gặp vào ngày hôm đó. Tình cờ nhắc đến một người mình từng quen, người này mình và mẹ đều đã lâu không gặp, tạm gọi là X. Mẹ chỉ cảm thán “Gặp X mẹ thấy ngạc nhiên quá, dạo này trông mặt ít chữ hẳn”. Mình vừa khó hiểu vừa buồn cười, bởi lẽ thực ra X lại là người luôn tỏ ra bản thân hiểu biết và trải nghiệm nhiều mỗi khi chúng tôi có dịp gặp mặt. Và mình khó hiểu vì mẹ cũng không kể bất kì câu nói hay biểu hiện gì của X mà mẹ chỉ đứng quan sát chắc được vài chục phút, vậy mà mẹ lại nhận xét là X tỏa ra một sự “ít chữ” trên gương mặt. Thực ra người lớn mà, họ có kinh nghiệm, trải nghiệm và những kiểu người họ gặp gấp vài nghìn lần chúng ta nên chỉ cần thoáng qua là họ hiểu.
Cũng mất một lúc mình mới hiểu ra, sự hiểu biết và thông thái của một người không nằm ở việc bạn la lớn cho thế giới biết bạn biết những gì, bạn mặc những bộ quần áo in logo những thương hiệu to đùng để hò hét rằng tôi đang mặc đồ Gucci, Channel này hay đi giữa một đám bạn nhưng cố tình nói mấy từ chuyên môn không ai hiểu để tỏ ra là mình đẳng cấp khác.
Mình có đọc ở đâu đó về những kiểu người này để trở nên bình thản hay còn nói là lãnh cảm với những người như vậy, tại vốn cái tính mình nóng nảy và cũng rất dễ khó chịu với những kiểu người như vậy.
Thực ra họ không hiểu rằng khi họ biểu hiện như thế thì trông họ đáng thương như thế nào. Khi mà mình đã có vài năm kinh nghiệm đi làm, đi thực tập, vùng vẫy ở thế giới ngoài kia, tự lập kiếm tiền và gặp rất nhiều kiểu người thì họ vẫn ngồi đây bày tỏ sự ngưỡng mộ với những thứ phi thực tế hay những con người còn “phèn”. Khi đi bên cạnh mình thì họ luôn cố gắng thể hiện để lấn lướt mình mà không hiểu mọi người thực sự nghĩ gì về mình và về họ.
Thôi thì mong rằng dù bạn có gặp ai đi chăng nữa thì bạn vẫn sẽ hiểu rằng các cụ nói không sai “Mây tầng nào gặp gió tầng ấy”. Đừng quá tức giận khi gặp những người như vậy, một nụ cười nhẹ nhàng và xã giao là đủ. Bởi những người như vậy thì không đủ “tầm” để bạn phải bận tâm.