06/07/2022
Khi còn nhỏ, ước mơ của mình lúc cô giáo hỏi chưa bao giờ là kiến trúc hay là cô giáo hoặc mình cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ nói chuyện với một ai đó qua những lá bài.
Gần đây, mình có rút ra một thông điệp cho mình là Self - Love.
Khi rút ra được, mình cũng khá bất ngờ. Trước đây thế giới quan của mình là bất di bất dịch, mọi thứ nếu mình cố gắng thì mình sẽ đạt được, còn nếu không đạt được là lỗi của mình. Mình cũng đã có những ngày như thế. Mình ghét con người khi mình đã trải qua những điều tham lam, ích kỷ, chứng kiến những hành động vô đạo đức. Mình muốn cách xa thế giới. Có những ngày mở mắt ra mình nhớ mình đã sợ những đám đông hỗn loạn như thế nào.
Người ngoài nhìn vào có lẽ sẽ nghĩ mình yếu đuối, trốn tránh nhưng với mình vượt qua nỗi buồn không hẳn là phải học cách đối diện với nó mà còn có cách khác là đi ngang qua nó, lấy những điều nhỏ nhoi khác thay thế vào. Vượt qua nỗi buồn, nỗi sợ hãi không phải là đối mặt và tiêu diệt nó mà còn có cách khác là tìm niềm vui để thêm vào, khi có nhiều niềm vui thì bỗng thấy nỗi buồn kia nhỏ bé lại, khi tinh thần mình mạnh mẽ thì nỗi sợ hãi đó cũng dần tan biến theo.
Sau đó, thế giới quan của mình đã thay đổi hơn khi mình bắt đầu đi dạy.
Không hẳn đúng chuyên môn, nhưng mình truyền đạt vẫn ổn. Dù không nhiều nhưng vẫn thấy có ích với lương tâm. Vì những gì mình làm là những gì mình đã trải qua, đã học, đã lắng nghe, đã thấy, đã biết, đã thử và đã tập cúi đầu. Nhờ đó cũng có một chút gọi là gan dạ để đương đầu với những gì ập tới, để ngẩng đầu làm những gì ngay thẳng mà không phải luồn cúi ai.
Tuần này, mình lại bắt đầu một khoá dạy mới và lại nhận xem bài lại. Cuối khoá mình hay nhận được tin nhắn cảm ơn từ các bạn ( mình không giỏi tương tác quá nhiều trên mạng xã hội với các bạn sinh viên và đa số mấy bạn vừa thích mà vừa sợ mình huhu) nên đa số các bạn sẽ gửi mail hoặc là nhắn tin riêng.
Nhẹ nhàng thả tim rồi nhớ ra còn có những chặng đường dài phía trước khi đã quyết định chọn con đường này.
- Khu vườn mùa hạ-