10/04/2025
Đến đây tôi nghĩ có lẽ mình nên lược bớt một vài chi tiết và kỷ niệm, và gộp chung tất cả tại những dòng này.
Đó là điểm bắt đầu cho những chuỗi ngày hè nóng bức ngột ngạt, tưởng chừng như chỉ cần chúng tôi đạp xe ra đường thôi là lốp xe sẽ nổ ngay vì mặt đường nhựa phả lên hơi nóng như lò luyện kim đan vậy.
Chuỗi hoạt động hàng tuần của chúng tôi thật quen thuộc, quen thuộc đến mức mà chẳng cẩn nói thì mọi người đều biết, đó là sáng vào trung tâm bảo trợ trò chuyện với các ông bà, em nhỏ, sau đó thì quét dọn, rồi thì quây thành vòng tròn để bàn xem là sẽ đi ve chai ở đâu, ở Sư Phạm, hay Công Nghiệp hay khoa học rồi công nghệ thông tin ...
Tôi nhớ ngày đầu, tham gia hoạt động hàng tuần này cùng mọi người, tôi còn ngu ngu lắm, chỉ toàn đi theo, bám lấy chị Gấu ấy rồi sau quen dần, nói chuyện với ông bà nhiều. Nghe được nhiều chuyện, nhiều mẩu chuyện đời...
Tôi nghe bà kể về những ngày hoạt động cách mạng, kể về thời trẻ của mình và kể về gia đình mình với giọng thật buồn.
Tôi lại thấy bà lúc nào cũng phải cắt tóc thật ngắn, da đầu b**g tróc và ngứa ngáy, thỉnh thoảng lại thấy bà gội đầu bằng bồ kết với những ngón tay gầy gộc cùng thân hình còm cõi khom khom như thể gánh tất thảy buồn tủi đời mình.
Tôi biết bà gọi tôi, mỗi lần vào bà lại bắt ăn cháo của nhà chùa cho, không ăn là bà giận, cho bà cái gì bà lại phải tìm bằng được thứ gì đó để cho lại, tôi nhớ đôi giày bà cho vì bà bảo “chân nhỏ chắc vừa đôi này, còn tốt lắm”.
Tôi thấy cả A Meo, A Meo ngày trước hay đi một mình nhưng có một dạo A Meo có dắt theo một thằng cu, thằng cu đó gọi A Meo là bố ^^ ừ! thì A Meo là bố, A Meo hay xì hơi lúc rửa bát, cũng tốt bụng và thân thiện nữa.
Thì tôi cũng cảm giác thích thú với 1 cậu bé, thông minh lắm, mắt sáng và rất tiếp thu. Tôi nghĩ cậu bé đó sẽ làm được điều gì đó dù nhỏ nhoi thôi.
Ở đó, dù sao không tránh khỏi sự kỳ thị từ cả những đứa trẻ với nhau.
Những đứa bình thường chẳng bao giờ chơi với những đứa trẻ bị HIV cả,
buồn nhỉ.
Những người mang công nuôi dưỡng chúng cũng vậy, hay bảo “thằng đó, đứa đó bị HIV đấy”, tỗi thấy mỗi lần nhắc đến chữ này, những con mắt trong veo, linh hoạt kia bỗng dưng buồn lắm, chúng có thể không biết khái niệm về căn bệnh này, không biết rằng căn bệnh này có hậu quả gì nhưng chúng biết mỗi khi nhắc đến HIV thì tất cả mọi người đều xa lánh chúng
Khi tôi chới với chúng, khi tôi bế chúng, chỉ cần nghe ai đó nói đến HIV thôi chúng cúi mặt xuống như những kẻ có tội và tự giác dời khỏi vòng tay tôi, tự giác giữ khoảng cách với tôi...
Ở nơi ấy, tôi đã thu lượm cho mình thật nhiều câu chuyện, và như được kể lại những bản trường ca của mỗi một người.... tất cả họ đều ở đó, có thể họ nương tựa vào nhau, có khi họ sống một cách rất bản năng, rất vô hồn...
Cũng có cả những khi, họ ý thức được rằng nếu như họ không biết cách sống trong môi trường này, họ sẽ bị đào thải.
Vậy là bỗng dưng cái bản năng sinh tồn trong họ trỗi dậy khiến họ sát thương chính những người cùng cảnh ngộ giống mình.