Rìa Trái Đất

Rìa Trái Đất Mong bạn được dễ chịu và ấm áp trong lòng.

Thực ra, người trưởng thành chúng ta đã không còn đủ cả thời gian để ngắm mặt trời mọc nữa rồi....Cơ thể mệt mỏi, công v...
27/05/2025

Thực ra, người trưởng thành chúng ta đã không còn đủ cả thời gian để ngắm mặt trời mọc nữa rồi....

Cơ thể mệt mỏi, công việc ngập đầu, những mối bận tâm nhỏ nhặt... mọi thứ cứ kéo chúng ta đi vậy nên cái việc ngắm mặt trời mọc trở nên tốn thời gian lắm, và xa xỉ khi mà cái đoạn Mặt Trời đang làm việc thì chúng ta còn bận lấy lại sức lực để bán thân cho tư bản, hoặc là đã kịp lao ra ngoài với bộn bề rồi.

Bây giờ những thứ " từ từ mà đến" thật sự hiếm gặp...Cái gì người ta cũng muốn phải nhanh nhanh đến đi, có ngon cũng phả...
26/05/2025

Bây giờ những thứ " từ từ mà đến" thật sự hiếm gặp...
Cái gì người ta cũng muốn phải nhanh nhanh đến đi, có ngon cũng phải nhanh nhanh cho người ta thấy ngon đi, có đẹp cũng phải để người ta thấy đẹp luôn đi... không thì người ta còn phải đi chỗ này, chỗ khác. Làm cái này cái kia... không muộn
Mấy thứ mà "từ từ mới đến" nhiều khi trở nên phiền phức và được thưởng thức một cách hời hợt, làm cho xong, cho qua, cho đỡ cảm giác bỏ lỡ, hay thua thiệt.
Nhiều khi vẫn còn đang cầm tách trà trên tay, nhưng thân tâm đã chộn rộn muốn bỏ đi kể từ khi nhìn thấy người ta thả nhúm trà mạn vào ấm rồi..

"Em hôn anh đắm say như gióVà ngã vào anh dịu dàng như mùa thu"Mấy bữa nay em xem liên tục Before sunset, before sunrise...
23/04/2025

"Em hôn anh đắm say như gió
Và ngã vào anh dịu dàng như mùa thu"

Mấy bữa nay em xem liên tục Before sunset, before sunrise và before mighnight. Anh đã xem chưa?

Đó là 3 phần phim về một cuộc tình, bữa rồi xem xong, gặp ai em cũng rủ xem cùng, phần vì tò mò về việc họ thích tình yêu như thế nào, phần vì xem liệu có ai có trùng đáp án không, rồi hỏi:
trong 3 phần thì thích phần nào nhất?

Anh biết câu trả lời nhiều hơn nằm ở những phần nào không?
Đó là phần 1: Before sunset và phần 2 before sunrise.

Vậy là chẳng có câu trả lời nào trùng với em hết. Em thì thích phần 3: Before mighnight hơn.

Đó là lúc Jess và Celine đã kết hôn, đã có hai đứa trẻ xinh đẹp và đã bắt đầu có những xung đột trong hôn nhân.

Có lẽ vì lúc này họ chẳng còn lãng mạn và chẳng nồng nàn với nhau như ở 2 phần trước nên người ta không lựa chọn.

Thế nhưng, anh biết không? Thời điểm trước lúc nửa đêm này của họ khiến em mê mẩn nhất bởi dù xung đột, dù cãi vã, dù tưởng như không nhìn mặt nhau nữa thế nhưng họ lúc này đã thấu hiểu nhau, họ đã chia sẻ, họ đã biết xếp gọn cái tôi của mình để bên nhau, tôn trọng nhau và tiếp tục yêu nhau.

Em nghĩ đó có lẽ nên là cách mà một cuộc hôn nhân vận hành. Anh nghĩ sao?

Giờ thì thực sự đã là nửa đêm thật rồi, ngủ ngon và chờ thư em người nhé, đừng tò mò cũng đừng háo hức, đừng băn khoăn cũng đừng suy đoán quá nhiều về tâm tư của em... Bởi sẽ đến lúc chúng ta hiều được nhau mà chẳng cần đến những kí tự hay lời nói nào hết, em tin là vậy.

"mười mấy năm, anh đi tìm em, cũng là anh đi tìm chính anh" chị kể người thương của chị nói với chị lời này.   Mình khôn...
18/04/2025

"mười mấy năm, anh đi tìm em, cũng là anh đi tìm chính anh" chị kể người thương của chị nói với chị lời này.

Mình không nhớ ai đã từng nói với mình hay mình đã đọc trong một cuốn sách, xem trên một bộ phim nào đó một câu tương tự... Không hiểu sao mình thấy câu nói này quá quen thuộc và sâu sắc đối với mình.

Việc anh đi tìm anh, em đi tìm em, chúng ta tìm nhau và lựa chọn ở cạnh nhau thực sự là một quá trình dài đầy chông chênh nhưng cũng không kẽm phần lãng mạn.

Loài người yếu đuối, mong manh và thường trực cô đơn luôn cần một thế giới khác để tìm về, thế giới ấy có khi lại chính là phản chiếu thế giới nội tâm của chính họ.

Vậy nên việc "anh đi tìm em, cũng là anh đi tìm chính anh" lại là một việc rất thực tế rất sâu sắc và chính đáng.

Ôi thế giới loài người đang yêu thật đáng yêu hết sức.

Chúng ta... sẽ ra sao nếu như thiếu hụt hoặc bị đánh mất đi danh tính, mình không biết nữa.Chỉ là những ngày gần đây, kh...
14/04/2025

Chúng ta... sẽ ra sao nếu như thiếu hụt hoặc bị đánh mất đi danh tính, mình không biết nữa.

Chỉ là những ngày gần đây, khi một số cái tên biến mất trên bản đồ đất nước, tự dưng mình có cảm giác như người ta đã bị đánh mất đi một phần danh tính của mình.

Đến đây tôi nghĩ có lẽ mình nên lược bớt một vài chi tiết và kỷ niệm, và gộp chung tất cả tại những dòng này. Đó là điểm...
10/04/2025

Đến đây tôi nghĩ có lẽ mình nên lược bớt một vài chi tiết và kỷ niệm, và gộp chung tất cả tại những dòng này.


Đó là điểm bắt đầu cho những chuỗi ngày hè nóng bức ngột ngạt, tưởng chừng như chỉ cần chúng tôi đạp xe ra đường thôi là lốp xe sẽ nổ ngay vì mặt đường nhựa phả lên hơi nóng như lò luyện kim đan vậy.



Chuỗi hoạt động hàng tuần của chúng tôi thật quen thuộc, quen thuộc đến mức mà chẳng cẩn nói thì mọi người đều biết, đó là sáng vào trung tâm bảo trợ trò chuyện với các ông bà, em nhỏ, sau đó thì quét dọn, rồi thì quây thành vòng tròn để bàn xem là sẽ đi ve chai ở đâu, ở Sư Phạm, hay Công Nghiệp hay khoa học rồi công nghệ thông tin ...



Tôi nhớ ngày đầu, tham gia hoạt động hàng tuần này cùng mọi người, tôi còn ngu ngu lắm, chỉ toàn đi theo, bám lấy chị Gấu ấy rồi sau quen dần, nói chuyện với ông bà nhiều. Nghe được nhiều chuyện, nhiều mẩu chuyện đời...

Tôi nghe bà kể về những ngày hoạt động cách mạng, kể về thời trẻ của mình và kể về gia đình mình với giọng thật buồn.

Tôi lại thấy bà lúc nào cũng phải cắt tóc thật ngắn, da đầu b**g tróc và ngứa ngáy, thỉnh thoảng lại thấy bà gội đầu bằng bồ kết với những ngón tay gầy gộc cùng thân hình còm cõi khom khom như thể gánh tất thảy buồn tủi đời mình.

Tôi biết bà gọi tôi, mỗi lần vào bà lại bắt ăn cháo của nhà chùa cho, không ăn là bà giận, cho bà cái gì bà lại phải tìm bằng được thứ gì đó để cho lại, tôi nhớ đôi giày bà cho vì bà bảo “chân nhỏ chắc vừa đôi này, còn tốt lắm”.

Tôi thấy cả A Meo, A Meo ngày trước hay đi một mình nhưng có một dạo A Meo có dắt theo một thằng cu, thằng cu đó gọi A Meo là bố ^^ ừ! thì A Meo là bố, A Meo hay xì hơi lúc rửa bát, cũng tốt bụng và thân thiện nữa.

Thì tôi cũng cảm giác thích thú với 1 cậu bé, thông minh lắm, mắt sáng và rất tiếp thu. Tôi nghĩ cậu bé đó sẽ làm được điều gì đó dù nhỏ nhoi thôi.

Ở đó, dù sao không tránh khỏi sự kỳ thị từ cả những đứa trẻ với nhau.

Những đứa bình thường chẳng bao giờ chơi với những đứa trẻ bị HIV cả,

buồn nhỉ.

Những người mang công nuôi dưỡng chúng cũng vậy, hay bảo “thằng đó, đứa đó bị HIV đấy”, tỗi thấy mỗi lần nhắc đến chữ này, những con mắt trong veo, linh hoạt kia bỗng dưng buồn lắm, chúng có thể không biết khái niệm về căn bệnh này, không biết rằng căn bệnh này có hậu quả gì nhưng chúng biết mỗi khi nhắc đến HIV thì tất cả mọi người đều xa lánh chúng

Khi tôi chới với chúng, khi tôi bế chúng, chỉ cần nghe ai đó nói đến HIV thôi chúng cúi mặt xuống như những kẻ có tội và tự giác dời khỏi vòng tay tôi, tự giác giữ khoảng cách với tôi...

Ở nơi ấy, tôi đã thu lượm cho mình thật nhiều câu chuyện, và như được kể lại những bản trường ca của mỗi một người.... tất cả họ đều ở đó, có thể họ nương tựa vào nhau, có khi họ sống một cách rất bản năng, rất vô hồn...

Cũng có cả những khi, họ ý thức được rằng nếu như họ không biết cách sống trong môi trường này, họ sẽ bị đào thải.
Vậy là bỗng dưng cái bản năng sinh tồn trong họ trỗi dậy khiến họ sát thương chính những người cùng cảnh ngộ giống mình.

Mỗi ngày... mỗi ngày trôi quaMỗi tháng... mỗi tháng trôi quaMột năm ... một năm lướt qua trên cánh đồng tôi...Có một đoạ...
04/04/2025

Mỗi ngày... mỗi ngày trôi qua
Mỗi tháng... mỗi tháng trôi qua
Một năm ... một năm lướt qua trên cánh đồng tôi...

Có một đoạn tôi đã chủ động, lăn xả, đâm xầm vào cuộc đời với tâm thế sẵn sàng để cuộc đời nhào nặn, giằng xé, và dày vò mình. Và tin rằng... Chỉ khi như vậy, tôi mới có thể thực sự sống và sống sâu thực sự trong quãng làm người này.

Để rồi... khi đi qua những vật lộn, những tranh đấu cả bên trong và bên ngoài mình, tôi hiểu... bản thân chẳng cần phải chủ động đẩy mình vào thế khó làm gì, mọi thứ sẽ vẫn cứ vận hành như nó vốn thế, phải thế, không thể cưỡng cầu, không thể cản bước, không thể né tránh.

Và mình ( đoạn này là tôi đang tự nhủ thôi)... chỉ là đối diện nó với một tâm thế sẵn sàng, nhẹ tênh đón nhận.

Sao mà tôi thích cái chữ Nhẹ Tênh này thế nhỉ....



28/03/2025
Kiếp sau tụi mình cùng là người Việt Nam nhé 🇻🇳
28/03/2025

Kiếp sau tụi mình cùng là người Việt Nam nhé 🇻🇳

Dạo này nước tôi rộn rã, chúng tôi ngẩng lên bầu trời, nhìn ra xung quanh và hỏi nhau:" Hòa Bình có đẹp không?" Chúng tô...
28/03/2025

Dạo này nước tôi rộn rã, chúng tôi ngẩng lên bầu trời, nhìn ra xung quanh và hỏi nhau:

" Hòa Bình có đẹp không?"

Chúng tôi nói:

Hòa Bình này rất đẹp, rất đẹp. Rất xứng đáng, rất xứng đáng

Nhiều người trong chúng tôi không hiểu đang mang trong lòng cảm xúc gì, chúng tôi hát vang và hét thật to khi nhìn đất nước mình.

Sâu thẳm.... hẳn đó là niềm tự hào, tự hào về đất nước mình

04/11/2024

THIÊN CƠ CẢ ĐỜI NGƯỜI CHỈ GÓI GỌN TRONG PHÉP TOÁN 3+7=0! BẠN LĨNH NGỘ ĐƯỢC BAO NHIÊU?
Cổ nhân dạy: Đời người giống như một vòng tròn, sau khi nếm đủ mọi loại yêu đương, thù hận, cuối cùng cũng sẽ quay trở về điểm xuất phát ban đầu mà thôi. Vậy nên, thứ tốt nhất, phù hợp nhất là tượng trưng của con số 0 tròn trĩnh.
- 3 phần ngốc nghếch, 7 phần tỉnh táo: Để tu thân dưỡng tính, sống thực tế hơn, không quá mơ mộng sẽ không phải thất vọng.
- 3 phần dựa may mắn, 7 phần dựa chính mình: Để xây dựng sự nghiệp, làm lên đại sự, đừng trông chờ quá nhiều vào người khác.
Đời người, bất luận thế nào, đừng bao giờ quên một thiên cơ đã được đúc kết hàng ngàn năm: “3+7”. Lĩnh ngộ được, dẫu trời có gió to bão lớn, chúng ta vẫn giữ vững con thuyền lèo lái đến tương lai.
Đời người vốn là một bài toán đầy ẩn số, không đánh mất chính mình mới có thể thành công:
1. Dùng thái độ cam tâm tình nguyện, vạn sự tùy duyên, cuộc sống tực khắc an ổn.
2. Tất thảy mọi vấn đề đều là vấn đề của bản thân, đừng than vãn, đừng quá dựa dẫm, hãy tự mình đứng trên đôi chân của chính mình.
3. Đôi khi, rõ ràng chúng ta đã tha thứ cho đối phương, nhưng lại không thể thực tâm vui vẻ. Chính là vì chúng ta đã quên tha thứ cho chính bản thân mình.
4. Có sinh sẽ có tử, song chỉ cần bạn vẫn đang có mặt trên đời, nên hãy sống một cuộc đời tuyệt nhất theo cách bạn muốn.
5. Thứ tốt nhất, chưa chắc đã phù hợp nhất. Thứ không cần, có tốt đến đâu cũng là rác, khiến bạn ngày càng khổ tâm.
6. Nếu bạn không mù, thì đừng dùng tai để hiểu tôi. Đừng đánh giá người khác chỉ qua vẻ bề ngoài.
7. Sự lợi hại thực sự không phải là bạn quen biết bao nhiêu người. Mà chính là khi lâm vào cảnh khốn cùng, có bao nhiêu người sẽ đến bên bạn.
8. Toàn bộ phiền não của đời chỉ gói gọn trong 12 chữ: Không buông được, nghĩ không thông, nhìn không thấu, quên không nổi!
St.

Chiều rồi khi đang nấu cơm bạn kể bạn có người em họ, chẳng làm một việc gì cả, nhỏ dựa dẫm cha mẹ, lớn dựa dẫm chồng, đ...
13/10/2024

Chiều rồi khi đang nấu cơm bạn kể bạn có người em họ, chẳng làm một việc gì cả, nhỏ dựa dẫm cha mẹ, lớn dựa dẫm chồng, để có tiền chi tiêu riêng, người em đó phải đẻ mãi, đẻ hoài.

Bạn bảo mẹ của người em đó cũng sống mời đời i như vậy, một đời dựa dẫm vào một người đàn ông hay cũng có thể là những người đàn ông, không có bất cứ thứ gì nắm trong lòng bàn tay mình....

Nói cách khác, những người phụ nữ trong căn nhà ấy đặt số phận của mình trong lòng bàn tay một người đàn ông, bất kì.

Mình hỏi... Vậy nếu một ngày người đàn ông của họ dời đi thì sao?

Một khoảng trống im ắng bao bọc lấy chúng tôi, những mường tượng về một viễn cảnh cứ thế nối tiếp nhau.

Bạn nói " Thì lại có bầu, lại đẻ con"... không gian vẫn thinh lặng mà khoảng trống im ắng trong lòng tôi vỡ toang

Những người phụ nữ ấy... có khi nào thấy bất an không?

-------------

Tôi biết một người phụ nữ khác, nắm trong lòng bàn tay nhiều thứ, một người phụ nữ thông minh, tháo vát, đảm đang và sắc sảo.

Trên vai gánh vác một người chồng ít lo nghĩ và những đứa con đi qua cả một thời đạn bom, gian khổ, nheo nhóc với vô vàn biến cố đổ ập xuống đầu.

Bà có đủ điều kiện để b**g thoát, để tự xoay vần đời sống của mình.

Bà tưởng như đã nắm trong tay số phận của những đứa con mình, khi bà xếp đặt họ vào những chỗ bà thấy phù hợp.

Vậy mà .... không hẳn phù hợp

Mình tưởng bà đã nắm trong lòng bàn tay số phận của chính bà và nhưng người quanh bà.

Vậy mà... thường trực những bất an.

Address

Đường An Sơn
Đà Lạt
670000

Telephone

+84968195943

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Rìa Trái Đất posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Establishment

Send a message to Rìa Trái Đất:

Share