16/08/2022
Anh có biết khi nào thì một cô gái khóc không anh? Để em kể cho anh nghe nhé! Cô ấy khóc có thể vì anh đã sai. Cô ấy khóc có thể vì cô ấy đã sai. Cũng có thể cô ấy khóc vì cô ấy quá xúc động, vì cô ấy muốn được ân cần, an ủi, được dỗ dành và chở che từ 1 bờ vai hay đơn giản từ 1 điều rất xa nhưng rất gần gũi. Hoặc có thể cô ấy khóc chẳng vỉ lý do gì cả! Cũng có thể cô ấy giả vở khóc! Có những điều mãi mãi người ta không hiểu, mãi mãi anh không hiểu nổi! Đơn giản và cũng phức tạp như một cơn đau vô hình vậy đó! Hoặc có thể sự xuất hiện rất đỗi tình cờ và vô cớ của một cơn mưa cuối mùa. Mưa là nước mắt của trời. Mưa rơi vì trời không thể giữ nổi mưa hay đơn giản mưa muốn về với đất yêu thương hơn!? Mà anh có biết con gái thường rất yêu mưa hay không? Nắng có thể làm má con gái hồng hào đầy kiêu hãnh nhưng mưa mới chính là nỗi lòng thầm kín của . những trái tim đa xảm xúc... Em thích ngắm mưa. Em thích đi dưới mưa. Em thích cảm giác góc khuất nơi quán quen, nhìn dòng người ngược xuôi qua làn mưa buông lơi. Cũng đơn giản, em muốn nhìn mưa tác thành cho những cặp đôi..Hoặc đơn giản, ngốc nghếch và khờ khạo như anh vẫn nói về em, rằng đi dưới mưa là chỉ muốn trầm mình trong cái cảm giác lẻ loi cô độc dưới màn mưa trắng xóa. SG lại mưa. Hạt mưa rất nhẹ. Hạt buông lơi. Và em đã ngủ vùi, vùi với nỗi buồn bất tận trong chiều mưa ấy. Ngủ trong mùa rất đặc biệt mà em vẫn gọi với cái tên quen thuộc - Mùa Bình Yên. Mà mùa Bình Yên không phải lúc nào cũng vui và ấm áp. Có khi, mùa Bình Yên ảm đạm và u uất. Như một ngày đẹp trời anh tìm thấy em... Em thấy mình đơn giản và tròn vo như con cún con bị bỏ rơi nơi góc khuất nào đó, anh ạ! Đơn giản quá! Đơn giản như một buổi chiều nổi gió và tóc em bay...Đơn giản như buổi chiều cuối tuần, em lắng nghe một bản tình ca Trịnh, em hất nhẹ chiếc lá vàng cuối thu với đôi hài bằng vải lụa... Con người đôi khi vô tâm, vô tình và thành ra vô hình! Có thể vì người ta quá xa nhau chăng hay vì người ta quá gần nhau?
Nhưng... dù thế nào đi nữa, khi anh làm cho một cô gái khóc thì anh đã sai, trăm lần sai, ngàn lần sai, vạn lần sai! Đừng hỏi tại sao anh sai hay cố lý giải bằng những lý lẽ có vẻ hơi biện chứng đó! Này nhé! Cô ấy yêu anh trong như suối, nhẹ như mây, nặng như đá và nồng nàn như nước. Cô ấy yêu anh cho những lần anh thở than, cho những vết thương chưa lành hay những ký ức buồn đã nhạt nhòa dần. Yêu anh với những muộn phiền anh mang, những niềm đau anh giấu. Cô ấy yêu anh cho những lần anh chợt yếu đuối hiện diện trong cái nam tính, mạnh mẽ. Chông chênh như thời gian, chông chênh như tháng ngày mà ta đang đếm. Ngắn, dài, rộng, hẹp....Vì cô ấy là một bông hoa. Bông hoa ấy sẽ không bao giờ tàn cho dù cô ấy có từng hiện hữu hay vô hình trong cuộc đời anh. Nếu một việc đơn giản anh mà có thể làm, nếu cảm thấy chẳng thể làm người mình yêu ngừng khóc hay mỉm cười, thì phải im lặng và không được khóc theo! Vì nỗi đau cần được rút ngắn chứ không phải kéo dài. Và con gái không phải lúc nào cũng yếu đuối....
Ngày mai, cô ấy sẽ đi về một phía không có màn mưa che phủ, làm mọi thứ cô ấy thích cô ấy muốn mà không cần quan tâm anh có để ý đến hay không. Vì cô ấy biết điều cô ấy mong đợi từ anh sẽ không bao giờ đến... Và vì cô ấy cũng như em... đã hiểu rằng sẽ có những điều bắt buộc phải lãng quên trong cuộc đời này!...
P/S: can not trust you any more, can not... because .. realize that... tell me a lie... more than one time....
Ps...31/10/2012